Thứ Tư, 20 tháng 2, 2013

TỪ CÂU CHUYỆN CÀ PHÊ...


T CÂU CHUYN CÀ PHÊ...


Ngày 19/11/2010

Thời tiết miền Trung đã vào mùa giá lạnh, một buổi sáng cuối tuần, mấy anh em chúng tôi cùng ngồi uống cà phê trong một quán nhỏ tại góc đường. Qua một tuần không được gặp nhau, những câu chuyện cứ tiếp nối với nhau hầu như không thể chấm dứt. Người thì đang thuận lợi trong công tác, người mới từ xa trở về sau một chuyến đi dài ngày, người đang phải đối đầu với những khó khăn trong công việc… Nhưng bầu không khí “tọa đàm”của chúng tôi vẫn sôi nổi và vui vẻ, bởi ai cũng để những lo toan, phiền muộn qua một bên để có được những phút giây ấm cúng bên bạn bè.
   
Ở miền Nam, người ta hay dùng cà phê với nhiều đá, ngược lại ở đây, mọi người hay dùng cà phê với một ít đá, có lẽ đó là điểm tương đối đặc biệt. Chất lượng cà phê dù ngồi ở một quán sang trọng hay một quán cóc vỉa hè hình như không khác nhau là mấy. Tuy vậy, chúng tôi cũng thường hẹn gặp nhau tại một quán nhỏ cuối một con phố, không gian yên tỉnh và nhất là ít bị dàn âm thanh át tiếng nói như những quán khác. Trong khi trò chuyện, một người bạn, chợt hỏi chúng tôi: “Mấy ông uống cà phê cả đời (?), vậy có biết câu chuyện gì hấp dẫn về cà phê không?” Có tiếng đáp lại: “Chuyện cà phê Trung Nguyên chứ gì?” “Không phải”. Cả bọn đoán già đoán non, cuối cùng cũng không đi đến đâu. Người bạn mới nói: “Mình đọc câu chuyện này trên một tờ báo rất lâu rồi, mà trên mạng cũng nhiều, nhắc lại cho các ông nhớ, để mà suy gẫm”. Cả bọn đồng ý.

Đây là một câu chuyện về bài học mà một người cha dạy cô con gái cách vượt qua những khó khăn cuộc đời đem đến, những khó khăn đã khiến cô gái muộn phiền và nhiều lần toan nghĩ đến việc chối bỏ cuộc sống này.
Cha cô vốn là một đầu bếp. Một lần, nghe con gái than thở, ông dẫn cô xuống bếp. Ông bắc ba nồi nước lên lò và để lửa thật to. Khi ba nồi nước sôi, ông lần lượt cho cà rốt, trứng và hạt cà phê vào từng nồi riêng rồi đun để chúng tiếp tục sôi mà không nói một lời. Người con gái sốt ruột không biết cha định làm gì. Lòng cô đầy phiền muộn trong khi ông lại thản nhiên nấu. Nửa giờ sau người cha tắt bếp, lần lượt múc cà rốt, trứng và cà phê vào từng bát khác nhau. Ông bảo con gái dùng thử cà rốt. "Mềm lắm cha ạ", cô gái đáp. Sau đó, ông lại bảo cô bóc trứng và nhấp thử cà phê. Cô gái cau mày vì cà phê đậm và đắng.
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét