Người
lạc quan thì nói, mùa xuân về; người bi quan hơn một chút thì nói, mùa đông đã
qua. Hai cách nhìn, hai thái độ. Mới đó mà thiên niên kỷ thứ ba đã được 12 năm
tròn, đúng là thời giờ ngựa chạy tên bay…
Thấm
thoát chúng ta đã đi vào những ngày đầu một năm mới, tôi vẫn như đứa trẻ chạy
theo ánh nắng vàng bình minh buổi sớm, săm se mình trong những tia sáng ấm áp
mùa xuân, hít thở bầu không khí của một ngày mới đã được những làn sương đêm
tinh rửa… Dẫu phía trước là biết bao bộn bề cuộc sống, những lo toan của một đời
người, thôi thì cứ chầm chậm lại một chút, để nghe từng hơi thở của làn gió ban
mai lắc lư cánh lá vàng vừa chia tay với bao bạn bè trên cành biếc sớm mai.
Thôi thì cứ chầm chậm một chút để lòng mình rộng mở khẽ hòa vào tiếng chim hót
líu lo bên góc trời nào đó, tìm chút tươi vui cho một ngày đến. Thôi thì, thôi
thì.. cần có những lúc lặng im, mặc nhiên cho cuộc sống này cứ tung tăng nhảy
múa những giai điệu thăng trầm như vốn có, tự mình cũng nên tìm thấy mình trong
cái thế giới mênh mông này, để cho cái thằng con trẻ bao năm trong con người tưởng
già cỗi này một chút tự do, biết yêu thương mộc mạc, đơn sơ nhưng êm ấm tình
người, để những giận hờn chỉ là chút bọt biển nhẹ tan theo con sóng vỗ, và trái
tim này, xin mãi sáng trong ánh yêu thương như một ngày nào còn bú mẹ…
Đây là tuyển tập
những bài viết,
truyện ngắn của Vũ Hướng Dương từ nhiều năm. Cả một đời làm biết bao
nhiêu công việc, nay bỗng dưng lại trỏ thành một người viết lách, chút kiến thức
ít ỏi học được ngày nào cũng cố vận dụng hết để làm hành trang lên đường của một
kẻ muộn màng ham rảo bước rong chơi… Chỉ mong những câu chuyện nhỏ gom góp được
đem lại cho người đọc một chút tình yêu về cuộc sống, một cái nhìn vào góc cạnh
khác của cuộc đời, dẫu rằng giữa phong ba bão táp vẫn còn một ngày nắng ấm đang
chở ta…
Mong
là vậy.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét