ĐÊM GIÁNG SINH PHƯỚC HẠNH
Ngày 23/12/2007
Chiều 24 rồi mà trời vẫn còn mưa như trút nước. Tiếng ào ào của nước chảy
trên mái nhà làm ông Tuấn thấy xót cả ruột. Cả tuần nay, mưa tầm tả không một
chút nghỉ ngơi, nhìn ra đất trời chỉ thấy một màu trắng xóa của nước. Gió mùa
đông hình như cũng muốn cùng với những cơn mưa dầm dề, len lỏi vào từng góc nhà,
từng đồ vật. Lạnh tê cóng cả người.
Ông Tuấn ngồi
co ro trên ghế đẩu, nhìn trời mưa mà lòng buồn rười rượi. Cái xóm “bốn nhà” nầy
đang chìm trong nước. Vậy là tối nay không thể đi đến nhà thờ dự lễ Giáng sinh
được. Suốt cả tuần trước, cả nhà ông, ai cũng háo hức chuẩn bị cho buổi lễ
Giáng sinh tối nay. Mấy đứa nhỏ đã tập hát cùng các ban Thanh thiếu niên trong
Hội thánh. Hai vợ chồng ông dù đã lớn tuổi, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt hớn hở của
các con đang lo sắp xếp áo quần, giày dép cho ngày lễ sắp đến cũng cảm thấy vui
lây. Theo dự định, tối nay, cả nhà ông và ba gia đình nữa, nói gọn lại là cả
xóm, vì xóm chỉ có bốn nhà, cùng đi đến nhà thờ dự lễ. Đây cũng là dịp ông gặp
lại nhiều bạn bè cũ trong Chúa, bởi có nhiều người, do nhiều lý do khác nhau,
trong suốt cả năm chỉ đi nhà thờ vào dịp Giáng sinh. Bên cạnh nhà ông, nhà chú
Bình cũng là gia đình tin Chúa lâu năm, nhưng đã yếu đuối. Ông cũng từng khuyên
họ nhiều lần nhưng chẳng kết quả, cho đến vài hôm trước đây, vợ chồng chú Bình
đã nhận lời với ông là sẽ đi nhà thờ vào tối 24 làm gia đình mừng vô kể. Ông thầm
cảm tạ Chúa vì Ngài đã nhận lời cầu nguyện của ông, còn thương xót một anh em của
ông và đã cho họ quay trở lại cùng Hội thánh. Ông đã chuẩn bị tất cả, sửa lại
xe, dặn dò vợ và con cái luôn ở bên họ để họ khỏi bở ngỡ khi lâu ngày đi nhóm lại.
Tất cả đã lên kế hoạch chu đáo, ông tự nhủ như vậy, nhưng bây giờ…
Ông lo lắng
cũng phải vì bây giờ đã 5 giờ chiều rồi mà trời vẫn chưa ngớt mưa. Cái xóm lẻ nầy
bình thường thì không sao, những hễ trời mưa thì giống như một cái đảo nằm giữa
biển khơi, bốn bề là nước, bởi vậy nhiều khi trời mưa lớn quá, mấy xe tải chạy
trên đường quốc lộ ngang qua xóm cũng đành nằm chịu chết chờ nước rút mới đi tiếp
được. Trong xóm nầy, ngoài nhà chú Bình ra còn có nhà cô Hòa, nhà chú Bảo. Cả
hai đều mới đến ở đây ít lâu. Cũng vui, vì tuy chỉ có 4 gia đình nhưng cả 4 gia
đình tin Chúa cả nên rất gần gũi với nhau. Gia đình cô Hòa thì chỉ có hai mẹ
con, chồng chết sớm, con còn nhỏ, cô Hòa đang là giáo viên tại một trường Mầm
non trong xã. Tội nghiệp, dù hoàn cảnh neo đơn như vậy nhưng cô bao giờ cũng
hòa nhã với mọi người và rất sốt sắng đi nhóm. Sâu hơn trong xóm là nhà chú Bảo.
Hai vợ chồng mới cưới nhau được 5 năm nhưng đã có hai đứa con. Chú Bảo đi làm
thợ mộc, còn vợ thì ở nhà giữ con, vì bé sau mới 4 tháng, gia đình cũng rất
kính sợ Chúa.
Trong xóm,
ông Tuấn được xem như là người có thâm niên tin Chúa nhất: 15 năm. Tuy ông chẳng
hiểu biết nhiều, nhưng nhờ thật thà và có lòng thương người, nên ông được mọi
người xem như người cha, người anh trong xóm. Ông cảm thấy như mình có trách
nhiệm lo về đời sống thuộc linh cho mọi người trong xóm, vì vậy gia đình nào có
“sự cố” là ông có mặt ngay, dùng lời Chúa, dùng kinh nghiệm sống để giúp họ gỡ
rối từ từ cho đến khi cả nhà vui vẻ trở lại. Đối với chú Bình, chú Bảo, ông xem
như hai đứa em trai, ông xem cô Hòa như em gái dù cô chỉ lớn hơn đứa con trai đầu
của ông đang đi làm tại Thành phố có 4,5 tuổi, vì vậy nếu không nói quá thì cả
bốn gia đình trong xóm như là gia đình thứ hai của ông vậy.
Cũng chính
vì ông xem họ như gia đình thứ hai của ông nên bây giờ ông cứ ngồi lo lắng
không yên. Thời tiết thế nầy thì không thể đi nhà thờ được. Đàn ông thì có thể
lội nước, nhưng còn đàn bà và đám nhỏ… chắc không thể được; nhưng dù cho lội
qua được thì chặng đường đến nhà thờ xa đến hơn hai chục cây số chứ chẳng chơi,
đi làm sao nổi. Giáng sinh mà ở nhà thì buồn lắm…Con bé Hà ngồi trên bàn học
nhìn ông, nheo mắt lại, làm như muốn cười với ông. Ông hỏi:
-
Chi rứa con?
-
Tối nay mình có đi
nhà thờ được không hở ba?
-
Không biết nữa. Trời
mưa như ri, không biết làm răn.
-
Ba nợ, răn mình
không tổ chức lễ Giáng sinh tại nhà mình trớt đi.
-
Nhà mình hả?
-
Ờ! Nhà mình có cây
Noel rồi. Tụi con tập hát rồi, tối ni thì hát lại mấy bài trong nhà thờ tập. Rứa
cũng vui.
-
Nhưng mà ai…
-
Ba giảng đi, con
thấy mỗi lần nhóm ở nhà mình, ba nói hay lắm… mà ba chia sẻ chứ có răn đâu.
Nghe con
nói, ông Tuấn ngẫm nghĩ cũng có lý. Nếu tối nay không nhóm ở nhà ông thì bỏ qua
lễ Giáng sinh rất đáng tiếc. Điều đáng tiếc hơn nữa là chú Bình không có dịp
nhóm lại. Tuy muốn vậy, nhưng ông cũng rất ngại, vì đây là lần đầu tiên và có lẽ
cũng là lần duy nhất ông lại tổ chức như thế nầy. Chẳng biết rồi Hội thánh có
nói sao không, Mục sư có rầy không vì ông không đi nhà thờ mà lại tổ chức nhóm ở
nhà mình. Ông bàn với vợ, cũng may là bà đồng ý với ông. Vợ ông nói:
-
Để tôi biểu thằng
Quí, với con Hà trang trí lại cây Noel cho đẹp thêm. Ông ở nhà chuẩn bị cho bài
giảng, ừ mà quên, bài chia sẻ đi. Tôi chạy qua nhà chú Bình, chú Bảo với cô Hòa
mời họ nghe. Ai mà rảnh thì qua sớm dọn dẹp một tay cho vui, tiện thể để tôi mượn
thêm mấy cái ghế nhựa chớ nhà mình đâu đủ ghế.
Bà nói xong
là mặc áo mưa đi luôn. Ông Tuấn vô phòng, cầu nguyện với Chúa rồi lấy Kinh
thánh ra. Ông vẫn nhớ chủ đề Giáng sinh năm nay là “Ngôi Lời trở nên xác thịt”,
câu gốc trong Tin lành Giăng đoạn 1 câu 14…
7 giờ tối,
mặc dù trời vẫn chưa ngớt mưa, nhưng mọi người trong xóm đã có mặt đông đủ. Chú
Bình trông có vẻ tự nhiên hơn vì biết tối nay nhóm không có người lạ,
cũng chỉ là anh em trong xóm cả. Chú Bảo nói giỡn:
-
Thôi, qua Noel ni,
để bác Tuấn làm Mục sư, tôi làm Thư ký, còn anh Bình làm Tư hóa.
Cô Hòa lên
tiếng:
-
Còn em.
-
Cô hả,.. .thôi, để cho cô làm Chi phái trưởng chi phái Xóm bốn nhà,
được không? Cả nhà cười vang.
Ông Tuấn khẻ
trách:
-
Thôi mấy chú đừng
giỡn tầm bậy. Cái ni là chẳng qua vì mình không đi nhóm được, giỡn rồi không
khéo…
Tất cả, mỗi
người mỗi việc. Gia đình chú Bình lo bày bàn ghế, bắt thêm ngọn đèn phía trước
cho sáng nhà. Cu Quí cùng bé Hà đem giàn máy dĩa ra mở nhạc Giáng sinh lên làm
mọi người thấy rất phấn khởi. Cô Hòa phụ với bà Tuấn làm cho xong món chè, xôi
để liên hoan sau giờ nhóm. Chú Hòa thì lay hoay lo cắt chữ “Mừng Giáng sinh
2007”, “Merry Christmas” dán lên tấm màn xanh mượn của nhà cô Hòa làm phông cho
buổi lễ. Ai nấy cũng vui vẻ, vì đây cũng là dịp để cả xóm gần gũi trò chuyện…
Ông Tuấn
nhìn lại thấy hầu như mọi việc đều xong xuôi, ông bảo bé Hà:
-
Con xuống nói mẹ với
cô Hòa lên nhóm nghe. Tới giờ rồi.
Bà Tuấn
cùng cô Hòa từ nhà dưới bước lên:
-
Xong rồi đây, hai
chị em tôi xong rồi!
Cả bốn gia
đình, dưới sự hướng dẫn của ông Tuấn hát Thánh ca 54: Phước Cho nhân loại, Chúa
ta ra đời.
Thật ra ông
Tuấn ban đầu rất run vì đây là lần đầu ông hướng dẫn nhóm không giống như những
lần khác, nhưng rồi, dần dần ông cảm nhận được sự ấm cúng của không khí gia
đình, khi tất cả tấm lòng mọi người đều cùng hướng về chuồng chiên máng cỏ năm
xưa, nơi Chúa hài nhi ra đời… ông như say trong phút giây tuyệt vời nầy và
không còn một chút sợ sệt nào nữa. Ông hát thật hết lòng, dùng câu Kinh thánh
Giăng 1:14 chia sẻ với mọi người bằng tất cả những gì ông đã kinh nghiệm được
trong 15 năm theo Chúa, bằng tất cả những gì ông cảm nhận được đó là điều mà
Chúa đã dạy ông, ông nói với tất cả nhiệt tình… Và cho đến khi bài hát “Chúc mừng
Giáng sinh” kết thúc, ông mới dám nhìn mọi người, ông thấy được được tất cả
đang nhìn ông với ánh mắt trìu mến, ông biết những giây phút vừa qua thật là
tuyệt vời và ông đã không làm họ thất vọng.
Bỗng ông
nhìn xuống hàng ghế dưới cùng, sao lại có ba người nào ở đây. Ông nghĩ họ chắc ở
Hội thánh đến, nhưng hình như không phải bởi vì tối nay Hội thánh cũng nhóm, ai
mà lại bỏ nhóm để đến đây. Thấy ông nhìn, họ gật đầu chào ông. Ông Tuấn bước đến
hỏi nhỏ vợ:
-
Nè! Chớ mấy người
mô tới nhà mình rứa?
-
Tôi cũng đâu có biết,
đang nhóm thấy họ vào, tôi liền đi lấy ghế mời họ ngồi. Đang giờ nhóm nên không
dám hỏi.
Ông Tuấn từ
từ bước xuống. Ông cảm thấy hơi hồi hộp vì chẳng biết họ là ai. Khi thấy ông đến,
một người nói ngay:
-
Chào chú. Tụi con
đi làm về ngang đây, trời mưa quá, đường ngập nước không thể đi tiếp, đành phải
dừng lại, rồi nghe tiếng hát Thánh ca trong nhà nên xin phép vào ngồi nghe
luôn.
Đó là ba
thanh niên trẻ, áo quần công nhân nhếch nhác, mặt mày lộ vẻ bơ phờ sau một ngày
làm việc cực khổ về. Ông Tuấn cảm động hỏi thăm, biết họ chưa có gì trong bụng
nên hối vợ dọn xôi chè đãi mọi người đồng thời cũng đem thêm cơm canh cho ba
người khách trẻ. Buổi “tiệc Giáng sinh” không giống ai nhưng giữa tiếng mưa ào ạt
như thác bên ngoài và cái lạnh ngày càng tăng, bao trùm “ốc đảo”, “xóm bốn nhà”
và khách lạ đã “nồng nhiệt” thưởng thức cạn sạch tất cả những gì được bày ra
trên bàn. Họ vừa ăn vừa nói chuyện trong tiếng nhạc Giáng sinh rộn rã. Với ông
Tuấn, tiếng mưa không nghe buồn nữa mà đã trở nên vui hơn, rộn ràng hơn.
Gần nửa
khuya, mưa tạm ngớt hột, mọi người định chuẩn bị ra về thì bỗng có thêm một điều
ngạc nhiên, vui mừng đột ngột xảy ra. Một trong ba thanh niên trẻ đó đã xin được
cầu nguyện để tiếp nhận Chúa. Thì ra suốt buổi ăn anh đặt nhiều câu hỏi về đạo
với ông Tuấn để cuối cùng bằng lòng tiếp nhận Chúa Giêxu làm Cứu Chúa của đời sống
mình.. Xóm bốn nhà lại một phen xúc động. Họ đứng chung quanh, ứa nước mắt nghe
những lời cầu nguyện rụt rè của anh lặp lại sau ông Tuấn cho một lần tiếp nhận
Hài Nhi Giêxu giáng sinh vào chính tâm hồn mình.
Lòng ông Tuấn
vui mừng không xiết kể. Chẳng ngờ trong đời ông lại có được một đêm Giáng sinh
“độc đáo” đến vậy. Thì ra đúng như lời Kinh Thánh, nơi nào có đôi ba người nhóm
họp lại kêu cầu danh Chúa thì có Ngài ngự ở giữa. Thì ra bất cứ mái lá đơn sơ dột
nát nào cũng có thể là một giáo đường đẹp đẽ, thiêng liêng, ấm cúng khi nơi đó
có những tấm lòng tràn ngập thánh ca tôn thờ Chúa. Ông thầm cảm tạ Chúa vì Ngài
hiểu được nỗi lòng của con cái Ngài tại cái xóm bốn nhà xa xôi nầy và đã cho họ
có một đêm Giáng sinh thật phước hạnh.
(Giáng sinh
2007)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét