CON
CHIM HẠC GIẤY HỒNG
Cứ mỗi độ
xuân về tôi lại tìm đến dòng sông nhỏ nơi quê nhà. Cái vẻ lững lờ, lặng lẽ của
dòng sông vẫn vậy, như một thói quen cố hữu của một người bảo thủ, sống mặc
nhiên, tự tại bên dòng đời biết bao cung bậc thăng trầm, dẫu nắng gió mùa hạ
cũng như mưa bão mùa đông đi qua, dòng sông đón nhận thời gian mà không hề có
chút nghĩ suy. Cuộc đời con người giống như những hạt nước nhỏ li ti trôi theo
dòng sông cuộc sống. Một ngày nào đó được sinh ra từ cội nguồn non xanh nước biếc,
rồi tung tăng, hớn hở khi đặt những bước chân đầu tiên vào dòng suối nhỏ vắt
qua từng khe đá xanh rêu. Những dòng thác rũ mình trong mưa nắng núi rừng, dang
tay chờ đón chúng ta vào một sớm mai đầy nắng ấm, rồi cuộc đời lại rộn vui khi
được hòa mình vào dòng nước bao la của con sông cội nguồn, đem lại mùa màng tốt
tươi cho cánh đồng quê mẹ, niềm vui đơn sơ, chân chất nét mộc mạc bao đời vẫn
thế.
Tôi vẫn còn
nhớ ngày chia tay, em tặng cho tôi một con hạc giấy, nói là chúc anh có sự bền
lòng trên con đường của mình. Lúc đó tôi cũng không biết con hạc giấy mang ý
nghĩa gì, chỉ sau này mới hiểu là nó một ước nguyện cho đời sống được lâu dài. Ờ,
cũng được, không dễ gì chúng ta có thêm được một phút giây nào trong cuộc sống
nếu nó không phải là của mình, nhưng nếu chúng ta sống hết lòng với khoảng thời
gian ngắn ngủi đó thì thật là tuyệt vời. Tôi nói với em như vậy, cô bé cười, nụ
cười sáng lên cả đôi mắt, đôi mắt có ánh vàng của những tia nắng đầu xuân, những
tia nắng thật may mắn vì đã lọt được vào tiếng cười của em tôi và vang vọng mãi
trong không trung thinh lặng.
Mong ước một
ngày sau đâu dễ gì gặp được, thôi thì cứ xem như hôm nay là khoảng thời gian
quí giá để chúng mình có thể nói hết được tâm lòng. Nghĩ thì nghĩ vậy, chứ giữa
tôi và em bao giờ cũng còn một khoảng lặng khó tả, khoảng lặng không ai muốn
xóa đi như một chiếc lá vàng còn rơi muộn giữa ngày xuân để nhắc lại một mùa
đông giá lạnh tuyệt vời vừa bước chân đi ở một góc chân trời… Nắng xuân thành
phố biển có màu vàng tươi rất lạ, tôi hỏi, cái gốc Huế của em đâu rồi. Em cười,
từ khi vào đây cứ phai nhạt dần. Ờ có lẽ vậy. Cuộc đời tôi cũng may mắn có được
những tháng ngày làm cậu học trò ngây thơ của cố đô một thời vang bóng, cũng đã
từng tắm mưa Huế, ngồi ngắm những đêm hội thả đèn lung linh sáng dọc sông
Hương. Em ngồi với tôi tại một quán nước vỉa hè, tôi thầm nghĩ, cái nơi này
cũng có diễm phúc chào đón hai người con của Huế tha phương, những cánh chim
lang bạt mãi bốn phương trời, nhưng lại gặp nhau ở một nơi xa lắc quê nhà. Cái
tiếng Huế trọ trẹ như vẫn còn chút âm hưởng trong giọng nói của em, những “ni,
mô, tê, nớ, chi rứa, ra răng…” chắc không còn mấy ai biết, mấy ai nói với em,
nhưng em vẫn dùng và tôi vẫn thích.
Tôi nói:
-
Mai anh về lại rồi
nghe.
-
Ờ, em biết. Anh
lên tàu khi mô rứa?
-
Chắc khoảng 3g chiều.
-
Chậc, đi cái giờ nớ,
chắc bận, không tiễn được.
-
Cần chi tiễn. Tiễn
rồi khóc sướt mướt, người ta tưởng đang tiễn người yêu ra trận.
-
Người yêu mô rứa?
-
Thì ai biết!
Tôi cười và
em cũng cười, cô giáo nhỏ nhắn trong tà áo dài muôn thưở của người con gái Việt
Nam, tôi thì chẳng biết có chút “Huế” gì không, nhưng chắc chắn khi người con
gái Huế mặc áo dài thì cũng phải có chút cổ xưa gì đó. Sau này khi ra công tác ở
Huế, tôi lại gặp Phước, Thu Hà…, những cô giáo của trường Đại học Khoa học Huế,
thường ngày họ vẫn lên lớp với chiếc áo dài, chiếc áo dài ôm ấp những người con
gái Huế bé nhỏ mà duyên dáng vô cùng, lúc đó tự nhiên tôi lại nhớ đến em…
-
Ước chi được đi
như anh.
-
Thì cứ đi. Cứ bay
như những cánh chim.
-
Chim à, chắc chim
cánh cụt.
Em cười
trong ánh mắt, giống như không cười. Ờ nhỉ, con người nào cũng thích đi đây đi
đó. Nhưng số phận là số phận, đâu phải muốn là được, được theo ý muốn đâu.
-
Biết đâu em ở đây mà làm được nhiều việc giá
trị hơn anh làm, tôi an ủi em.
-
Ờ, có lẽ rứa, câu
ni nói hay đó nghe.
Toi cầm con
hạc giấy trên tay. Con chim hạc màu hồng, không biết có giống màu thực của nó
không, có lẽ điều đó không quan trọng. Tôi hiểu được ý em, chỉ cần nhìn nó là
tôi không thể quên được người em gái có cái tên đặc biệt này, Phượng Hồng.
-
Nếu mình gặp nhau
mùa hè vui hơn chớ.
-
Răng rứa?
-
Thì có hoa phượng,
nắng hồng…
-
Cần chi mùa hè,
mùa mô cũng có phượng, nắng hồng hết…
-
Biết rồi, biết cái
tên nổi tiếng rồi…
-
Chừ biết hơi trễ.
-
Có lẽ rứa nên mình
phải đi chứ không dám ở lại.
Em nhìn tôi
có vẻ dỗi.
-
Ờ, rứa là chê người
ta?
-
Đâu có, chỉ nói
cho vui thôi.
-
Ờ nói cho vui, chứ
thiệt là… “chít” nghe!
-
Ghê quá, sợ cô
nương rồi.
-
Mà nè!
-
Chi rứa?
-
Hễ khi mô nhớ thì
cứ tới thăm dòng sông nhỏ quê mình, luôn có em.
-
Rứa hả. Răng lại
luôn có em?
-
Thì mỗi lần em nhớ,
em cũng ngồi bên dòng sông ni, dù răng hắn cũng có thể nối con nước ni với dòng
sông quê mình.
-
Cũng hơi xa đó, một
con sông thành phố và một con sông quê.
-
Đó là hoàn cảnh
khách quan chớ sông mô cũng sông thôi.
Em nheo mắt
cười, tôi cũng cười, tiếng cười lại hòa vào không khí một một ngày xuân thành
phố biển. Có lẽ con sông nào cũng vậy, cũng với những bến bờ ấp ủ hàng cây ngã
bóng, cũng dòng nước ngọt lành từ cội nguồn non cao. Tôi ước mong những con
sông mãi còn in dấu bóng hình thân thương của từng bạn bè, người thân… dù lớn
hay nhỏ thì vẫn đẹp vô cùng vì luôn ẩn chứa những kỷ niệm thương yêu của một thời đã qua. Con đường
bên kia cũng chạy dọc theo dòng sông lớn của thành phố. Những ngôi nhà ổ chuột
ngày xưa không còn nữa, bây giờ là công viên, là nhà cao tầng, cả một không
gian lớn rộng thênh thang… Nhưng sao tôi vẫn thấy quyến luyến một dòng sông
quê, một con đò nhỏ, một gốc đa… con sông quê hương hiền hòa bao đời, và một thời
niên thiếu, cái thời ngây ngô chơi bắn bi, nhảy lò cò, u mọi… vô tư như những
con chim sẻ suốt tháng ngày không một chút lo lắng.
Bỗng em hỏi
tôi:
-
Anh có hồi mô nghĩ
tới sự ra đi không?
-
Là răng?
-
Là chết đó.
-
Có chớ.
-
Sợ không?
Tôi cười:
-
Thiệt tình cũng sợ
sợ.
Em cũng cười.
-
Em nghĩ đó chỉ là
một giấc ngủ sâu trong Chúa.
Ờ nhỉ, chỉ
là một giấc ngủ sâu trong Chúa. Qua những tháng ngày bươn chải trong cuộc sống,
chúng ta mỏi mệt trở về bên Đấng Tạo hóa, và vô cùng phước hạnh khi được ngủ
yên trong Chúa, để rồi một ngày sau thức dậy, chúng ta lại được hội ngộ cùng những
người thân yêu của mình…
Chuyến tàu
lúc lắc vượt qua từng căn nhà nhỏ trên phố. Đang giờ làm việc nên em không thể
tiễn, nhưng tôi luôn biết chắc rằng, chúng tôi vẫn luôn gần nhau trong từng nỗi
nhớ. Khi về đến nhà, tôi lại nhận được món quà Valentine của em. Đúng ra mình
phải tặng người ta, vậy mà lại để người ta tặng mình, tôi tự trách sao mình vô
tâm đến thế. Hóa ra em không chỉ chúc cho tôi vững vàng trên những bước đường đời
mà còn hỗ trợ sức lực thêm cho thôi. Món tiền tuy nhỏ nhưng tôi biết đó là những
gì em có thể dành dụm được cho tôi, để tôi thêm có thêm động lực mà lên đường…
Tôi nghe
tin em ra đi trong một ngày đầu xuân, bệnh ung thư đang ở giai đoạn cuối. Linda
nói, những ngày sau cùng trên gường bệnh em vẫn nhớ, vẫn nhắc đến tôi. Cầm con
hạc giấy màu hồng trong tay, bây giờ tôi mới hiểu hiểu vì sao em lại cầu chúc
cho tôi những điều như vậy. Có lẽ em biết trước mình không còn gặp tôi bao lâu
nữa nên ao ước dành cho tôi tất cả những gì mình có, để tôi còn cơ hội Hầu việc
Chúa. Tôi lại nhớ đến những lời em nói trước lúc chia tay, chết là một giấc ngủ
dài trong Chúa. Và nay, em lại bước vào giấc ngủ dài để chờ đợi ngày hội ngộ với
tôi. Xin cho giấc ngủ của em được mãi yên bình, và tôi mong có ngày sớm tìm thấy
em…
Vũ Alpha
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét