LÒNG BIẾT ƠN
Ngày 06/11/2010
Một Mục sư
hay kể cho chúng tôi nghe câu chuyện về lòng biết ơn. Một sáng Chúa nhật nọ, Đức
Chúa Trời bảo 3 vị thiên sứ xuống thế gian để nhận lấy những lời cầu xin, cầu
thay và lời cảm tạ của loài người. Chỉ khoảng 15 phút sau vị thiên sứ thứ nhất
đem về một bao tải rất lớn, chứa toàn những lời cầu xin. Khoảng gần trưa, vị
thiên sứ thứ hai mới trở về, tuy bao tải của vị thiên sứ này không nhiều bằng
bao tải của vị thiên sứ thứ nhất, nhưng cũng chứa khá nhiều lời cầu thay. Hai
thiên sứ ngồi chờ thiên sứ thứ ba về để cùng vào gặp Đức Chúa Trời, chờ mãi đến
chiều mà vẫn chưa thấy về. Khi ánh hoàng hôn dần chìm trong bóng tối, thì vị
thiên sứ thứ ba mới trở về, dáng vẻ mệt nhọc vì phải đi rất nhiều nơi, ai dè
trong bao tải chứa chỉ vỏn vẹn phần nhỏ những lời cảm tạ …
Chắc chắn
ai cũng biết câu chuyện trên nói đến sự vô ơn của loài người trước những ơn phước
bao la của Đức Chúa Trời dành cho chúng ta. Không phải cho đến bây giờ chúng ta
mới nhắc đến mà từ ngàn xưa, ông bà ta đã từng nói: “Cứu vật, vật trả ơn (ân),
cứu nhơn (nhân), nhơn trả oán”. Câu tục ngữ hàm chứa ý nghĩa dạy dỗ sâu xa này
đã đúc kết được một bản tính cố hữu của con người: đó là lòng vô ơn. Thật ra,
chúng ta cũng không chắc con vật có lòng biết ơn hơn con người đâu, nhưng vì
con người là sinh vật có lý trí, có tâm linh nên vấn đề nhận thức được đâu là
chân lý phải được đặt lên hàng đầu, vì thế lòng biết ơn phải chiếm giữ một giá
trị nhất định trong ý thức của con người.
Con người,
muốn tồn tại, dù muốn hay không cũng phải gắn bó với một cộng đồng xã hội.
Chúng ta không thể “tự cung, tự cấp” đầy đủ những nhu cầu của mình được, mà phải
nương nhờ bàn tay, trí tuệ của những người khác trong cộng đồng. Nói vui vui, một
người thợ cắt tóc, dù giỏi đến đâu thì cũng không thể tự cắt tóc cho mình. Những
thức ăn, thức uống, đồ mặc, nhu cầu sinh hoạt hằng ngày… chúng ta cũng phải nhờ
những người khác mới có được. Một hạt gạo, một mét vải dù không bao nhiêu tiền,
nhưng nó là công sức lao động của bao nhiêu người dãi nắng, dầm sương… Vì vậy
khi tôi cám ơn một người phục vụ đem nước ra, người học trò liền hỏi: “Sao thầy
trả tiền rồi mà còn cám ơn họ làm gì, họ đâu có cho không mình?”, tôi cười trả
lời: “Tiền trả cho ly nước, còn lời cám ơn cho sự phục vụ, nếu mình có tiền mà
không có họ, cũng không thể có nước uống”. Thật vậy, khi ở giữa sa mạc nóng bỏng,
không một bóng người, lúc đó mới thấy được giá trị của cộng đồng. Cơ đốc nhân
phải là người có lòng biết ơn mọi người. Biết ơn cha mẹ đã sinh thành, dưỡng dục;
biết ơn thầy cô đã tận tâm dạy dỗ; biết ơn anh em đã thương yêu, đùm bọc; biết
ơn hàng xóm đã gần gũi, xẻ chia những vui buồn; biết ơn cộng đồng đã cung cấp
những nhu cầu thiết yếu… Và dĩ nhiên, trên hết chúng ta biết ơn Chúa đã cho ta
cuộc sống, thế giới tốt đẹp này, không những thế Ngài đã ban cho chúng ta Chúa Jêsus,
để qua sự hy sinh của Chúa Jêsus trên thập tự giá, chúng ta được trở lại làm
con của Đức Chúa Trời, được kết nối lại mối tương giao tốt đẹp với Ngài.
Nhiều người
trong chúng ta hay “phê bình” những người chưa tin Chúa: họ uống nước của “Trời”,
ăn cơm của “Trời”, nhưng lại không biết ơn “Trời”. Thật ra, nói một cách khách
quan, họ vẫn biết ơn “Trời”, tuy “Trời” của họ chỉ là một nhận thức vượt qua khỏi
giới hạn của con người nhưng nó vẫn chưa đạt đến được mức tối cao là Đức Chúa
Trời, Đấng Sáng tạo vũ trụ. Chính vì vậy mà bên cạnh những lời bày tỏ lòng biết
ơn: “Nhờ trời mà tôi được mạnh khỏe”, “Nhờ trời tai qua nạn khỏi”, “Trời
thương, Trời ghét”…, hoặc “Trời ơi! Cứu tôi”, “Trời kêu ai, nấy dạ”, “Lưới trời
lồng lộng”, “Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên”… thì họ lại dùng theo một kiểu
khác thường: “Đồ trời đánh, thánh đâm”, “Trời ơi, sao mà ngu quá vậy!”, “Trời đất!”…
“Trời” của họ nhiều khi gần với thiên nhiên hơn là một Đấng Tối cao cụ thể,
chính vì vậy họ không thể đến gần với Đức Chúa Trời được. Nhiệm vụ của chúng
ta, những người thực sự biết rõ Đức Chúa Trời là ai, là hướng dẫn, giới thiệu
cho đồng bào, cho anh em mình biết đặt lòng biết ơn của họ vào đúng chỗ, đúng Đức
Chúa Trời cao cả, như lời Chúa đã phán chúng ta:
Ngài phán cùng các sứ đồ rằng: “Hãy đi khắp thế gian, giảng Tin lành cho mọi người.” (sách Phúc âm Mác 16:15). Họ cũng giống như hoạn quan Êthiôbi ngày xưa, khi ông nói cùng Philíp: “Nếu chẳng ai dạy cho tôi, thể nào tôi hiểu được?” (sách Công vụ các Sứ đồ 8:31), “Như vậy, đức tin đến bởi sự người ta nghe, mà người ta nghe, là khi lời của Đấng Christ được rao giảng.” (thư của Phaolô gởi các tín hữu tại thành Rôma 10:7).
Ngài phán cùng các sứ đồ rằng: “Hãy đi khắp thế gian, giảng Tin lành cho mọi người.” (sách Phúc âm Mác 16:15). Họ cũng giống như hoạn quan Êthiôbi ngày xưa, khi ông nói cùng Philíp: “Nếu chẳng ai dạy cho tôi, thể nào tôi hiểu được?” (sách Công vụ các Sứ đồ 8:31), “Như vậy, đức tin đến bởi sự người ta nghe, mà người ta nghe, là khi lời của Đấng Christ được rao giảng.” (thư của Phaolô gởi các tín hữu tại thành Rôma 10:7).
Nhiều người
cũng có tấm lòng biết ơn Chúa đã ban cho mình nhiều điều, song họ chỉ biết nói
đến như vậy. Thấy anh em mình khó khăn, họ vẫn bình thản. Thấy bên cạnh có biết
bao nhiêu người cần được cứu, họ cho đó là trách nhiệm của người khác… Những
người như vậy chỉ biết ơn Chúa bằng miệng lưỡi, mà không phải bằng tấm lòng. Biết
ơn Chúa không chỉ nói lời cảm tạ Chúa không thôi mà còn phải bày tỏ bằng bằng
hành động cụ thể đối với những người khác. Chúa ban ơn cho chúng ta không phải
để chúng ta đền đáp ơn cho Ngài, mà nếu chúng ta có nổ lực đền đáp thì cũng
không thể sánh được những gì Ngài đã ban cho chúng ta, điều mà Ngài muốn đó là
giúp cho mọi người hiểu được tình yêu của Chúa ban cho nhân loại, và đó là cách
chúng ta đền đáp ơn Ngài tốt nhất. Lòng biết ơn Chúa khiến chúng ta phải ra đi,
đến với anh em mình để nói về tình yêu của Chúa, sự cứu rỗi của Ngài. Ngày xưa,
chính Chúa Jêsus đã đi khắp nơi để giảng dạy cho mọi người, thì ngày nay chúng
ta không thể ngồi một chỗ được. Vì vậy, cần phải ra đi, cần phải lên đường…
Biết ơn
Chúa không chỉ những lúc hạnh phúc, sung sướng mà còn cả khi hoạn nạn, khó
khăn. Hoạn nạn, khó khăn thì không có gì vui để mà cảm tạ cả, nhưng chúng ta biết
ơn, cảm tạ Chúa vì chúng ta biết chắc chắn rằng đây là những thử thách mà Chúa
muốn chúng ta vượt qua một cách kiên trì để rồi bên kia đường hầm tăm tối là những
tháng ngày phước hạnh, và tất nhiên chỉ những ai chịu thử thách thì họ mới được
hưởng những ơn phước dồi dào của Chúa. Một kỳ thi khó chính là một kỳ thi cần
thiết để chọn lựa những người tài giỏi. “Xin tạ ơn Chúa đã ban cho tôi một đời
tự do. Xin tạ ơn Chúa đã ban cho tôi ngày tháng lao tù ”, đó là câu mở đầu
bài hát Ca khúc Tạ ơn Tôn vinh của nhạc sĩ Vũ Đức Nghiêm, ông viết những câu
này rất thật bởi bản thân ông đã được trãi nghiệm những giây phút đó, chính vì
vậy bài hát có một sức sống mãnh liệt và được nhiều người yêu thích. Lòng biết
ơn Chúa chỉ thật sự sống động khi chúng ta thật sự cảm nhận được bằng những
kinh nghiệm của bản thân mình chứ không phải từ những điều chúng ta nghe người
khác nói…
Cuộc đời mỗi
con người là một chặng đường dài nhận biết và bày tỏ lòng biết ơn với Đức Chúa
Trời, Đấng đã tạo dựng ra muôn loài vũ trụ. Càng sớm biết ơn Chúa, thì càng sớm
có cơ hội bày tỏ lòng biết ơn Ngài, những ngày sống trên đất này của chúng ta
càng có giá trị. Hãy nhìn lại chặng dường đã qua trong cuộc đời mình, có những
ơn phước nào Chúa ban cho chúng ta không?, tôi chắc chắn rằng không ai nói
không cả. Mong rằng, các bạn khi đọc được những dòng chữ này, nếu chưa nhận biết
Đức Chúa Trời, thì cơ hội vẫn còn cho bạn, và hãy mau tìm đến Ngài với lòng biết
ơn vô hạn để được hưởng những ơn phước dồi dào của Ngài sẽ dành cho bạn và có
cơ hội thể hiện lòng biết ơn của bạn đối với Ngài.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét