Thứ Sáu, 12 tháng 12, 2014

TÌNH MIỀN TÂY

TÌNH MIỀN TÂY
Ngày 25/11/2014
 Vũ Hướng Dương


Trong lòng tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình có thể đến được miền tây, và cái cảm giác hưng phấn cho đến bây giờ vẫn còn ở trong con người tôi. Dĩ nhiên, cũng sẽ có người nói rằng, ơ, miền tây thì có gì, tôi đi hoài, cả trăm lần. Vâng, nhưng đối với một kẻ “quê mùa” như tôi, thì dĩ nhiên cái lần đầu tiên này rất quan trọng, bởi những cảm xúc vô cùng chân thực và nó khiến tôi không thể nào quên, nhất là cái “Tình miền tây”
Sau khi xuống chuyến xe từ Vĩnh Long đi Sóc Trăng, anh Út Lý đón tôi tại đầu cầu Hưng Lợi. Từ đây xuống nhà anh, An Thới Tây, cũng mấy chục cây số. Tôi, vừa háo hức, vừa lạ lẫm với những cảnh vật miền tây nên cứ hết nhìn bên này, nhìn bên kia, nhìn mãi mà không thấy chán.
Nhà anh Út Lý ở dọc theo bờ sông, cách nhà thờ không xa lắm. Mới bước vào chào hỏi, chị Út Lý đã hỏi tôi:
-        Chú thứ mấy?
-        Dạ thứ tư.
Vậy là từ đó về sau, tôi được gọi là “chú tư”, thật gần gũi và thân mật, còn cái tên “ruột thịt” của tôi, nó đã biến đi đâu mất rồi.
Nhà của anh chị Út Lý khá rộng, hầu như cả ngày chỉ ở nhà dưới thôi, ít lên nhà trên. Thú thật, ở đây, lần đầu tiên tôi thấy con tắc kè, da trắng to hơn con chuột bò trên một góc nhà, nó trông cũng khá dạn dĩ. Vườn nhà anh chị trồng toàn nhãn, mà đang mùa nhãn nên chín khá nhiều.
Anh Út Lý trước cây me cổ thụ trong vườn nhãn

Sông nước miền tây, phía xa kia chỉ là cù lao giữa sông, còn bờ sông xa gấp hai ba lần nữa..
Anh Út Lý rủ tôi qua vườn chơi, một khu vườn khác nằm gần đường lộ, vừa để hái ít nhãn tặng cho các anh chị em Cựu Cô nhi Nha Trang. Khu vườn ở miền tây luôn có những hào đấy nước chung quanh, thật sự khác hẳn ở quê tôi. Vườn nhãn của anh Lý thật rộng, anh thì đi hái, còn tôi thì cứ… ăn thoải mái. Mới đầu thấy thì thèm, nhưng thật ra,, ăn đâu được bao nhiêu, những trái nhãn to tròn, ngọt lịm, thật là một món quà tặng quí báu mà Thiên Chúa dành cho vùng đất này. Tôi vẫn biết, đây không phải là khu vườn rộng nhất, nhưng với hàng trăm cây nhãn đang mùa ra hoa kết trái thì đối với kẻ “quê mùa” như tôi thật là vĩ đại rồi.
Buổi chiều, anh Út Lý định chở tôi lên Cần Thơ chơi, nhưng trời đổ mưa rất lớn nên tôi đành phải ngồi nhà, ngồi ngắm mưa. Cơn mưa rất lớn, và đi qua cũng nhanh, nhưng cũng đủ làm cho cả khu vườn ngập tràn cả nước. Ở đây, vẫn còn một vài nhà lợp bằng lá dừa nước, anh Út Lý nói lợp lá mát lắm, nhưng lợp thưa thì mau hư, còn lợp dày thì sợ chuột làm ổ, mà thật vậy, buổi sáng tôi mới tới, đã thấy một anh tí bò tỉnh bơ trên vách nhà…
Tối hôm đó, anh Út Lý rủ tôi đi nhóm tại nhà một tín hữu gần. Tình cờ, tôi gặp lại Trần Giám, một anh em thông tín viên tại Sóc Trăng. Chúng tôi lại cùng hàn huyên tâm sự về công việc. Anh Giám hồ hởi làm chứng cho tôi nghe về những người bị quỉ ám, được Chúa chữa lành qua lời cầu nguyện của Hội Thánh. Tôi bảo:
-        Vậy thì ông nên viết mấy bài làm chứng đi, hiện nay Bản tin Mục vụ có chuyên mục “Có một người như thế” rồi.
Anh Giám lại bảo:
-        Tôi viết cũng được nhưng mà không hay, anh viết mới hay(?).
Vậy là tự nhiên tôi lại mắc nợ với nơi này, xin hẹn một ngày trở lại, và biết đâu đó cũng là cái cớ để tôi có thể gặp lại anh chị em trong Chúa nhiều hơn, học hỏi được nhiều điều quí báu hơn cho cuộc hành trình theo Chúa của mình.
Sáng hôm chia tay, anh chị Lý đi từ lúc 4g sáng vì phải đến dự lễ Tấn phong Mục sư tại Bến Tre, còn tôi thì 7g mới lên đường về lại thành phố. Tôi vẫn còn nhớ như in câu nói của anh chị trước khi lên đường:
-        Chú Tư ở nhà rồi đi sau nhé, cho gởi lời thăm gia đình.
Cái “chú Tư” ấy sao mà ngọt ngào, tình cảm đến vô cùng. Tự nhiên, không bà con, không họ hàng, chỉ có chút xíu dính dáng thôi: Cựu cô nhi Tin Lành Nha Trang, vậy mà tôi lại được trở nên một thành viên, gần như thật sự, của gia đình anh chị Út Lý. Cũng có thể, đối với những người ở đây, gọi nhau theo thứ tự trong gia đình là lẽ thường tình, nhưng dẫu sao, đối với bản thân tôi, đấy là cái tình cảm thắm thiết và chân chất nhất mà tôi từng gặp.
Những thì giờ cuối cùng ở Sóc Trăng, tôi ngồi uống cà phê cùng người con rễ của anh chị Út Lý. Chuyến xe Hoa Mai đến hơi trễ một chút, cũng không sao, tôi lại có thêm chút thời gian để nhìn ngắm Sóc Trăng, một mảnh đất màu mỡ miền tây mà lần đầu tiên tôi được đến. Ngẫm đi ngẫm lại, tôi chợt nhận ra thế giới này quá bao la, bao la không chỉ về mặt không gian nhưng bởi sự phong phú, đa hình đa dạng, mỗi nơi mỗi khác. Có đi mới biết, và dù có đi nhiều đến đâu thì cũng không thể hết được cái thế giới bao la này. Đúng là kiến thức hữu hạn.
Giã từ Sóc Trăng, con đường thênh thang những dòng sông, phố xá. Và trong lòng tôi cũng mênh mang một nổi nhớ, những tình cảm được sẻ chia tại một vùng quê thật ấm cúng. Cảm ơn Chúa và cảm ơn anh chị Út Lý, đã cho những tháng ngày tuyệt vời tại Sóc Trăng, miền tây đất nước, những tháng ngày không thể nào quên đối với một kẻ hay “lang thang” như tôi và tôi lại ước mong có ngày trở lại An Thới Tây, để được nhìn những dòng sông mênh mông đêm ngày rộn tiếng ghe thuyền qua lại, được dạo chơi trong những khu vườn cây trái xum xuê, và nhất là được gần những con người thật sự dễ thương, dễ mến…
VŨ HƯỚNG DƯƠNG

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét