GIÁNG SINH GIỮA ĐẠI NGÀN
Chiều 22/12, sau khi sắp xếp công việc, tôi cùng anh Hải lên
đường về đơn vị để báo cáo tổng kết năm. Thật ra, tôi cũng chỉ là thành viên đi
nhờ thôi, vì đâu có chức vụ gì, nhưng anh Hải nói với anh em trong đơn vị là đi
một mình buồn, vả lại, thời tiết mưa gió cũng khá nguy hiểm, nên dù sao, có hai
người cũng tốt hơn. Tuy vậy, tôi cũng biết “ý đồ” của anh Hải, muốn tôi được về
thăm nhà, và nhất là được dự Lễ Giáng sinh, sau bao năm không đi nhà thờ.
Nói chỉ là hai, nhưng thật ra chúng tôi có đến ba người. Bên
đơn vị nữ, chị đội trưởng bị sốt rét nên không thể đi được, đành cử chị Hoa đi
thế. Không như đơn vị nam, ở đơn vị nữ rất ít người muốn về thành phố giữa mùa
mưa này, do đường rất khó đi, nhưng chị Hoa thì khác, bởi đã có người sẵn sàng
giúp đỡ chị, đó là anh Hải. Chính vì vậy, chị rất vui vẻ khi nhận được yêu cầu
của đội trưởng mà không một tiếng phàn nàn, và dĩ nhiên cả đơn vị ai cũng biết
rõ lý do đó…
Đường xuống quốc lộ khá xa nên mấy anh em chúng tôi phải khởi
hành từ khá sớm. Nói là sớm, nhưng cũng phải đến 8g mới lên đường được, phần vì
gió lạnh, đường trơn, phần vì phải chờ đợi chị Hoa “chuẩn bị”, phụ nữ mà. Anh Hải,
tuy không nói ra, nhưng cũng hơi bực mình vì phải chờ lâu, nhưng cuối cùng, khi
thấy chị Hoa đến, anh lại tỏ ra rất dịu dàng, đúng là sức mạnh của tình yêu.
Ba chúng tôi lên đường. Rời khỏi trại được chừng mười phút,
thì nghe tiếng kêu phía sau:
-
Chị
Hoa, chị Hoa, chờ em với!!!
Hóa
ra là Âu đang hối hả chạy theo. Anh Hải hỏi:
-
Chớ
em ra đây làm chi, sáng ni không đi rừng hả?
-
Em
xin được rồi, về cùng với chị Hoa.
-
Rứa
hả, chị Hoa hỏi, răng mà xin được hay rứa?
-
Em
nói… Âu nhìn tôi cười cười. Chuyến ni về, nhà anh Vũ ra thăm em, răng em không
có mặt được.
Anh Hải cười to:
-
Bớ
làng, cái thằng. Thiệt không đó?
Tôi hơi lúng túng:
-
Đâu
có. Làm chi có.
Âu cười:
-
Em
nói đại đó, rứa chị đội trưởng mới cho đi, còn nói, hồi mô đám cưới phải mời cả
đơn vị nữa…
Chị Hoa nhìn tôi:
-
Chết
rồi Vũ ơi, bữa ni là hết đi tán gái được rồi nghe. Đứa mô mà nhìn thấy con Âu
là nó sảng hồn, không dám ưng em đâu.
-
Cái
con dạn thiệt, nói rứa rồi… Anh Hải trách.
-
Thì
không có chi mô, khi em, về nói lại, là chưa đi thăm được vì nhiều lý do, anh
Vũ hỉ.
Nhìn
cái khuôn mặt dễ thương của Âu, tôi chỉ biết cười trừ. Cái cô này thiệt, bây giờ
thì không lo, vì chỉ có mấy anh em ở đây, nhưng đến mai mốt cả đơn vị đều biết
hết thì hơi khổ cho tôi, thôi kệ, cũng vui vui…
-
Thôi
đi cho rồi. xuống cho nhanh chớ không thì tối, đón xe không được thì mệt lắm.
Anh Hải giục.
Cả
bốn người chúng tôi vội lên đường. Đúng như lời anh Hải nói, do trời mưa nhiều
ngày qua nên đường đi khá vất vả, chiều tối, chúng tôi mới đến được con sông
Cùng, gọi là sông nhưng thật ra cũng chỉ là một dòng suối chảy ngoằn ngoèo. Nước
sông đang lớn.
Mấy
anh em ngao ngán ngồi nhìn dòng nước lũ từ thượng nguồn đang đổ về cuồn cuộn.
Dòng nước đục ngầu, hung dữ. Ai nấy đều im lặng, anh Hải thì cứ đi lên đi xuống
xem dòng nước. Bây giờ, chắc ai cũng đang nghĩ đến những giây phút được sum vầy
bên gia đình, mà có lẽ không thể thực hiện được rồi. Dòng nước thì cứ chảy như
vô tận, trời thì cứ mưa, hình như không bao giờ chấm dứt.
Bỗng một tiếng nói từ trong bụi rậm:
-
Nước
ni không về dưới nớ được đâu.
Chúng
tôi giật quay lại, một người đàn ông gầy gò, tuổi trung niên như chui ra từ rừng
thẳm, ngồi nhìn chúng tôi với đôi mắt cảm thông.
Chị Hoa nhanh nhẹn hỏi:
-
Chú
ở vùng ni hở chú?
-
Ờ,
tôi ở đây… mà cũng không phải ở đây. Tôi lên đây cùng gần hai chục năm rồi.
Anh Hải hỏi:
-
Nước
như ri, trời mưa như ri, thì chừng mô nước mới rút hả chú?
-
Theo
tôi thì, nếu tối ni trời không mưa thì chắc chiều mai mấy cô mấy chú đi được
đó. Chỉ có điều, nước cũng còn lớn, lội qua hơi vất vả.
Tôi nhìn lên trời:
-
Trời
ni chắc không mưa lâu chú hỉ?
-
Cũng
không biết, nhưng hình như mây cũng gần hết, hy vọng tối ni hết mưa.
-
Kiểu
ni mình phải ở lại qua đêm rồi. Chú ơi, gần đây có nhà ai không chú.
Người đàn ông trả lời:
-
Mấy
cô chú đi ngược lên khoảng năm trăm thước, rồi rẽ trái theo đường mòn, tới dưới
gốc cây cao su thì có một cái nhà, có hai con bé nhỏ ở nhà, vô nhà nớ xin ở.
Mấy
anh em chúng tôi chào tạm biệt và lên đường tìm chỗ nghỉ lại. Đúng như lời ông
nói, có một ngôi nhà mái ngói nhỏ, nằm cuối chân núi. Hai cô bé đang ngồi trong
nhà nhìn trời mưa đang đổ xuống cái sân rộng phía trước.
Chị Hoa nhanh nhẹn hỏi:
-
Chào
hai cô bé, có ba mẹ ở nhà không?
Con bé lớn trả lời:
-
Ba
con nói, mời mấy cô chú vô nhà.
-
Ủa,
ba con là ai rứa?
-
Là
tôi đây, mấy cô chú tìm nhà có khó không?
-
Dạ
chào chú.
-
Tôi
là Trung, cũng không lớn hơn mấy cô chú bao nhiêu đâu, chỉ sống ở nơi nầy hơi vất
vả nên mau già. Kêu bằng anh cho dễ nghe.
Chúng
tôi ai nấy đều dạ răm rắp. Hóa ra chủ nhà chính là người đàn ông trung niên lúc
nãy chúng tôi gặp dưới suối, chắc anh ta đi đường tắt về nên nhanh hơn hẳn
chúng tôi. Tính cách anh ta thật đặc biệt. Muốn chúng tôi ở trú đêm tại nhà
mình nhưng lại không nói gì. Anh Hải thấy cũng lạ lạ nên không dám hỏi nhiều,
chỉ im lặng bước theo vào nhà.
Bữa
cơm tối thật đơn giản, rau và mấy con cá muối. Mấy anh em chúng tôi, sau một
ngày cũng khá mệt, lại đói bụng nên ăn rất ngon, không khách sáo gì cả. Hai đứa
bé cũng rất vui vì lâu lắm nhà chúng mới có khách, chúng cứ bám lấy chị Hoa và
Âu, như không thể rời xa.
Anh
Trung ít nói, sau khi biết chúng tôi ở đơn vị về xuôi thì cũng không nói gì, cứ
hối thúc chúng tôi đi ngủ để lấy sức mà lên đường vào ngày mai. Trước giờ đi ngủ,
anh Hải nói với tôi:
-
Hôm
nay là 22/12 rồi, cũng gần tới Giáng sinh, hay là mình tổ chức Giáng sinh tại
đây đi.
-
Cũng
có lý, giữa núi rừng mà tổ chức được thì thấy ấm cúng lắm. Chị Hoa nói.
Âu cũng đồng
ý:
-
Mình
mời gia đình họ cùng tham gia, cùng hát mấy bài Thánh Ca, rồi chúc mừng Giáng
sinh gia đình họ, biết đâu làm chứng cho họ tin Chúa được.
Nói là làm. Anh Hải xin phép chủ nhà, rồi mời họ cùng dự “lễ
Giáng sinh” với chúng tôi. Anh Trung quay lại nói vợ và các con:
-
Mấy
người ni ở nhà thờ nè. Má sắp nhỏ lấy mấy quyển Thánh Ca ra rồi nhóm lại cho
vui.
Hóa ra gia đình anh Trung cũng là tín đồ, lên đây đã lâu. Hồi
xưa, đi cùng gia đình anh có tớ gần chục gia đình khác trong Hội Thánh. Hai ba
năm gần đây, đất đai không còn màu mỡ, mùa màng thất bát, nên họ dời vô trong
núi sâu hết, chỉ còn lại một mình gia đình anh. Người ở gần thì cũng phải hơn một
cây số đường rừng, thành thử rất ít gặp. Tuy vậy, họ cũng hẹn với nhau, mỗi
tháng cố gắng đến thăm nhau, cùng nhóm lại để giữ gìn đức tin, cầu nguyện cho
nhau. Đứa con lớn đã đi học dưới thành phố, còn lại hai đứa nhỏ ở với anh chị,
đi học tuy cũng xa nhưng cũng không đến nổi nào, chúng đã quen. Bao nhiêu năm
nay, họ sống ở đây cũng buồn, gia đình rất mong gặp được người trong Hội Thánh,
nhưng vùng này cũng ít có người qua lại.
Cả nhà cùng chung hát mấy bài Thánh Ca Giáng sinh: Phước cho nhân loại, Đêm Yên lặng. Anh Hải, cũng trích đoạn Kinh
Thánh trong Luca 2: 14 "Sáng danh Chúa trên các từng trời rất cao, Bình an
dưới đất, ân trạch cho loài người!" để suy gẫm với mọi người qua đề tài:
Bình an cho loài người. Tôi và Âu chăm chú lắng nghe, bởi hôm nay anh nói có vẻ
hay hơn ngày thường rất nhiều. Còn chị Hoa thì khỏi nói, chỉ cần nhìn cái cách
chị nhìn anh Hải, đôi mắt sáng ngời, đôi môi hình như cũng mấp máy theo từng lời
nói của anh thì cũng đủ biết chị thích thú đến mức nào. Anh Trung thì vẫn im lặng
như vốn có, nhưng cái đầu anh cứ lắc lắc, khi thì nhìn Kinh Thánh, khi thì âu yếm
nhìn vợ con, tôi biết anh cũng rất vui. Hai đứa nhỏ cứ nhìn chúng tôi cười, ánh
đèn sáng lấp lánh trong mắt chúng thật là đẹp, trông như hai thiên thần bé nhỏ
của đêm Chúa giáng sinh vừa mới xuất hiện. Chị Trung thì cắm cúi ghi chép lại
bài chia sẻ của anh Hải, chị đúng là người phụ nữ đảm đang, hiền hậu.
Sau giờ nhóm, chị Hoa và Âu còn tập cho hai đứa bé bài Merry Christmas and Happy New Year bằng
tiếng Anh nữa chứ. Nhìn nụ cười của anh chị chủ nhà, chúng tôi biết họ vui lắm,
tôi chỉ thầm mong cho cuộc sống họ sẽ thêm có thêm nhiều ngày vui như vậy.
Mấy gói quà Giáng sinh định đem về xuôi, bây giờ chúng tôi
đem ra tặng cho gia đình anh Trung. Hai đứa nhỏ rất vui, còn anh chị thì lúc đầu
không nhận. Sau khi nghe chị Hoa nói, họ mới miễn cưỡng nhận quà. Anh Trung còn
tặng lại cho chúng tôi mỗi người một chai mật ong rừng chính tay anh lấy. Anh
nói mua mật ở ngoài chợ không tốt vì có thể là ong nuôi, cho ăn nước đường, hoặc
mật bị pha trộn. Mật ong rừng rất tốt, cũng hiếm, nên chỉ dành tặng cho khách
quí, và thật may mắn, cả bốn người chúng tôi đều là khách quí. Anh còn
khoe, năm nay được mùa, trúng cả trăm lít mật.
Đêm Giáng sinh đó chúng tôi ăn tiệc mừng bằng một nồi chè
khoai môn. Mọi người tự nhiên gần nhau hơn, ấm cúng như là một gia đình. Và dù,
đêm Giáng sinh ấy rất đơn sơ, không ánh đèn rực sáng, không âm thanh rộn ràng,
nhưng niềm vui thì thật khó tả. Cái không gian bé nhỏ ấy có lẽ là không gian ấm
áp nhất trong khu rừng này, bởi từ đó, đã vang lên những giai điệu ngợi ca Hài
nhi Giê-xu giáng sinh làm người, và cũng chính trong giây phút ấy, những người
con Chúa tìm thấy được sự bình an, vui thỏa trong lòng, khi lời Chúa luôn nhắc
nhỡ họ: … Bình an dưới đất, ân trạch cho loài người.
Dĩ nhiên câu chuyện không chỉ đến đó, nhưng tôi thật sự
không muốn nói thêm, bởi giây phút chia tay là giây phút khiến người ta bao giờ
cũng cảm động. Ngày hôm sau trời đã tạnh hẳn, nước cũng đã rút dần, chúng tôi
phải tiếp tục lên đường cho kịp thời gian. Chị Hoa và Âu thì khóc sướt mướt khi
chia tay cùng hai bé nhỏ, hóa ra dù thời gian chỉ là một đêm mà họ đã gắn kết với
nhau rồi. Anh Hải và tôi thì hứa với vợ chồng anh Trung chắc chắn sẽ trở lại để
thăm họ. Và điều cuối cùng, tôi muốn nói ra, thật cảm tạ Chúa vì đã cho cơn nước lũ,
nếu không có nó, chúng tôi không thể được dự một lễ Giáng sinh đáng nhớ như vậy,
một lễ Giáng sinh chỉ có mấy con người, giữa đại ngàn mưa gió, vậy mà vẫn thấy
vui, vẫn thấy ấm áp tình yêu Thiên Chúa, tình yêu giữa những người con Chúa.
Vũ Hướng Dương
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét