Ngày 10/12/2014
Vũ Hướng Dương
Tháng 12 về như một qui luật của thời gian, không đợi cũng đến, mà có đợi thì cũng chứng nấy chuyện. Nói một cách “bình thường nhất” thì, thời gian vẫn là thời gian, không ai có thể ngăn cản bước chân của nó được.
Tháng 12 năm nay có vẻ “lạ lùng” hơn những năm trước, mưa ít, nắng nhiều. Đến những ngày cuối tháng 11 rồi mà trời vẫn lúc nắng lúc mưa, ỏng ẻo như một cô gái tuổi đương thì(?). Dĩ nhiên cũng có những ngày mưa xối xả như trút nước, nhưng vẫn có những ngày “chút nắng, chút mưa” như trêu đùa thiên hạ, đi ra khỏi nhà không mang theo áo mưa thì không được, mà đem theo, có nhiều khi chẳng dùng đến…
Nói thì nói vậy, chứ theo “kinh nghiệm” của bản thân, thì thường đầu tháng 12 ít mưa, thì đến cuối tháng sẽ “lãnh đủ”. Đã từng có những ngày cuối tháng 12, vào dịp Giáng sinh, lạnh đến tê người, tôi phải mặc trên người 3 chiếc áo ấm, vậy mà thấy xương cốt, da thịt mình tê tái. Lạnh đến nổi không muốn bước ra khỏi nhà, mà đúng hơn là bước ra khỏi giường, cứ muốn nằm ì ra đó, chui hẳn trong tấm mền dày mà “hưởng thụ” những phút giây ấm áp.
Nói đến tháng 12, tự nhiên tôi lại nhớ đến những ngày còn bé. Không hiểu cái tuổi mình đã già đến mức độ “nhìn về quá khứ” chưa, nhưng thỉnh thoảng cũng hay nhớ về một thời có ba, có má, còn đầy đủ các anh em trong nhà, cái thời ngây ngô, vô tư như một cơn mưa bóng mây bất chợt, đến rồi đi, chẳng chút ưu phiền, sầu não…
Tôi vẫn nhớ về ngôi nhà nhỏ bên dòng sông An Cựu, cái lạnh ở Huế thật khủng khiếp, sau này tôi mới biết, khi qua đèo Hải Vân, những cái khắc nghiệt của khí hậu đã giảm đi rất nhiều nhờ bức tường chắn thiên nhiên đó. Thời đó, cái hạnh phúc thật đơn sơ, tôi nhận biết được, qua nụ cười, ánh mắt và những lời thì thầm của ba má khi nhìn ba anh em chúng tôi nằm trên chiếc giường gỗ chờ ba má tôi làm kẹo đậu phụng, một món ăn khoái khẩu trong những ngày mưa gió. Rồi tự nhiên tôi lại nhớ một lần má sai đi mua bánh tráng về làm kẹo đậu, những cơn gió mùa đông dữ dội đã làm bể hết mấy cái bánh trên tay tôi, tôi chạy về nhà, nước mắt chảy tràn, còn má tôi thì cứ cười hoài…
Nhớ con đường nhỏ dọc bờ sông, con đường đưa chúng tôi đến trường Thiên Hữu, đến nhà thờ Phú Cam, thế giới của chúng tôi hầu như chỉ gói gọn trong một góc thành phố Huế, nhưng vẫn vô cùng lớn trong những nghĩ suy của chúng tôi lúc bấy giờ. Tôi vẫn còn nhớ những buổi trưa ngồi bên hiên nhà thờ Dòng Chúa Cứu thế, trước trường Thiên hữu, lộng gió, mát mẻ vô cùng, rồi cùng các bạn chạy chơi bên dãy hành lang lớp học, những lần được nghe chuyện kể Kinh Thánh vào thứ hai đầu tuần… Cái thế giới nhỏ bé ấy lại chất chứa bao yêu thương tuyệt vời, nó gắn liền với cái gia đình của tôi, và dù có xa Huế bao nhiêu năm, tôi vẫn không thể nào quên được nó. Sau này, khi có dịp trở lại Huế, dọc theo con đường Nguyễn Huệ, đi ngang nhà thờ Dòng Chúa Cứu thế, nhìn ngôi trường Thiên Hữu đã không còn, nhìn lại cầu Lò Rèn (Kho Rèn?) và dòng sông An Cựu với nhiều đổi thay, trở về tìm lại ngôi nhà xưa, nhưng dấu thời gian đã không còn, vật đổi sao dời, tôi chỉ biết đứng bên bờ sông chụp vài tấm hình để kỷ niệm, để tự nhớ rằng, trong quá khứ xa mờ, cả gia đình: ba má và mấy anh em tôi cũng đã bước đi trên con đường nhỏ này, đã chung sống hạnh phúc trong một căn nhà nhỏ nào đó nơi đây…
Tháng 12 lại là khoảng thời gian làm cho con người càng ngày càng gần nhau. Xích lại một chút cho ấm, gần lại một chút cho đông vui. Tôi lại nhớ chị Thủy và những người bạn đã quên tên, một thời đóng giả cao bồi, uống nước é, bắn súng nước… Rồi rủ nhau tổ chức cắm trại phía sau vườn nhà, đua nhau xuống ao bắt cá, hóa ra toàn là nòng nọc. Rồi nhớ lại, buổi trưa, má tôi viện trợ cho các trại viên món trứng chiên, cùng những trái cà pháo, cà chua nhỏ như ngón tay cái… Dẫu thời gian qua rất lâu, nhưng sao những hình ảnh ấy, những con người ấy vẫn đọng mãi trong ký ức của tôi.
Lần đầu tiên tôi trở lại Huế sau bao nhiêu năm, đó là chuyến đi thăm MS Đinh Văn Tư, khi ông mới ra Huế quản nhiệm, nếu không kể trước đó, hồi còn đi học, tôi có ra Huế thăm một người bạn đang học tại trường Đại học Khoa học Huế. Những ngày tháng 12, Huế lạnh đến không ngờ. Buổi tối, bà MS Đinh Văn Tư đưa cho tôi mượn chiếc áo ấm dày, lại thêm một chú gấu bông to tướng, nằm trong căn phòng kín mít, vậy mà vẫn lạnh thấu xương. Đã thế, tôi còn được nghe nói, lạnh thế này là chưa thấm vào đâu cả, ở đây, có ngày còn lạnh hơn rất nhiều.
Huế đã khác xưa và tôi cũng vậy. Tôi đã là một người con Chúa, chứ không còn là một cậu bé suốt ngày lon ton chạy theo người lớn đi nhà thờ, nhà thờ Phú Cam, Thiên Chúa giáo La mã, chứ không phải nhà thờ Tin Lành như bây giờ. Cái thành phố nhỏ bé nên thơ ngày xưa đã đô thị hóa nhanh chóng, sầm uất hơn rất nhiều. Giữa một cố đô cổ kính, ngôi nhà thờ nằm trên đường Nguyễn Du khá khiêm tốn, và cả thành phố chỉ có một ngôi nhà thờ Tin Lành duy nhất ấy, dĩ nhiên là không kể một số điểm nhóm nhỏ của các hệ phái… Anh Phóng, ông bà Thành, chị Dư, Hồng, Dũng, Lợi…những người con Chúa trên một vùng đất cằn cỗi thuộc linh ấy vẫn như những người lính trận, kiên trì, nhẫn nại với tấm lòng yêu mến Chúa, yêu thương đồng bào mình, vẫn luôn xông xáo ra đi đem Tin Lành đến cho mọi người…
Tự nhiên, tôi lại gắn bó với Huế, không chỉ vì nơi đây có một thời thơ ấu của tôi mà còn là sự gắn kết của tình yêu trong Chúa từ những người anh em không họ hàng này. Tôi vẫn biết con đường trước mắt đầy khó khăn, nhưng với tấm lòng khát khao hầu việc Chúa của họ, trông cậy ơn yêu thương của Ngài, Tin Lành ngày sẽ được nhiều người biết đến ở thành phố cổ kính này. Dĩ nhiên, đó cũng là chuyện của nhiều năm trước, bây giờ, Hội Thánh đã có quản nhiệm mới, có những con người mới, một thế hệ trẻ hơn, sôi động hơn, năng lực hơn, và mong rằng sẽ kết quả nhiều hơn cho nhà Chúa trong những ngày này…
Ngày tôi trở về, chị Dư gởi cho tôi một phong bì, nói là để bù tiền xăng cho tôi. Đến cây xăng dưới chân đèo Phú Gia, tôi mới biết chị gởi cho tôi một món quà khá lớn. Thú thật, đây là lần đầu tiên có một người cho tôi như vậy. Quãng đường về nhà còn rất xa, nhưng cái tình của những người con Chúa đã làm tôi thấy gió mưa, giá lạnh mùa đông hình như không còn là trở ngại, có chăng nó làm cho cuộc sống thêm phần thi vị, mà những cuộc hành trình có mưa, có nắng mới đầy kỷ niệm.
Xin cảm ơn Cha yêu thương đã cho tôi những tháng ngày phước hạnh. Dẫu chỉ là hạt cát nhỏ trong sa mạc, không chức phận, nhưng được làm người đầy tớ bé nhỏ của Chúa đã là vinh dự lớn lao nhất của tôi rồi, còn gì sánh bằng. Và tôi, với “niềm tự hào” ấy, vẫn mãi lên đường với bài ca muôn thuở: Bước với Chúa yêu thương. Ôi, tháng 12 thật tuyệt vời.
VŨ HƯỚNG DƯƠNG
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét