Ngày 11/11/2014
Vũ Hướng Dương
Tôi thật may mắn khi được đến Trạm Hành, thăm nhà chị Loan, là cựu cô nhi Tin Lành Nha Trang. Sau này tôi mới hiểu được ý nghĩa của hai chữ “Trạm Hành”, chứ ban đầu, tôi cứ nghĩ rằng nơi đây trồng rất nhiều hành.
Con đường từ Đà Lạt về Trạm Hành lắm đèo dốc, có chỗ bị hư trầm trọng, chắc là do xe chạy nhiều. Đường lạ, nhưng thật ra cũng không khó đi, tuy nhiên tôi không thể chạy nhanh vì chị Loan ngồi phía sau cứ la đau đầu một khi chiếc xe qua một ổ gà.

Nhà thờ Tin Lành Trạm Hành trong nắng sớm cao nguyên
Nhà thờ Tin Lành Trạm Hành trong nắng sớm cao nguyên
Cuối cùng rồi chúng tôi cũng đến được Trạm Hành, còn kịp ghé nhà thờ chụp mấy tấm hình kỷ niệm trước khi về nhà trong đám sương mù chập chờn bay theo từng bước chân như mở hội đón tiếp tôi lần đầu tiên đến thăm xóm làng phố núi. Nhà chị Loan nằm trên sườn đồi, khá cao so với mặt đất, tôi đoán chừng khoảng 10m. Đường lên nhà khá vất vả, những bậc thang bằng đá cứ như đùa giỡn với tôi, vác ba lô trên vai tôi thầm nghĩ, nếu ở đây chỉ một thời gian ngắn, sức khỏe có thể được cải thiện rõ rệt. Nhà chị Loan không đẹp, nhưng nhìn xuống thung lũng phía dưới, có những con đường nhựa chạy uốn khúc trông nhưng mấy con lươn vừa được bắt lên từ nước, trông rất thơ mộng. Điều tôi thích nhất đó là được ngắm những ngôi nhà mái ngói nâu, tường màu xanh, vàng, hồng… rất đặc trưng của vùng cao nguyên, đó là những ngôi nhà trong mơ ước của chúng tôi…Ban đêm, trời khá lạnh, chúng tôi phải đóng kín các cửa để sương khỏi len vào nhà, vậy mà vẫn lạnh, cái lạnh khô khó chịu theo chúng tôi suốt đêm và cả những ngày hôm sau.

Con đường uốn lượn qua sườn đồi và những dãy nhà, nhìn từ trước sân nhà chị Loan
Sáng hôm sau, chúng tôi cùng đến nhóm tại nhà thờ Trạm Hành. Sau giờ cầu nguyện, tôi tranh thủ ra ngoài ngắm nhìn phong cảnh một tí. Gọi là ngắm, nhưng thực ra tôi cũng muốn thử xem cái không khí ở nơi cao này có gì khác biệt với dưới xuôi không? Trời nắng mà vẫn lạnh, gió nhiều, hơi khô nên rất khó chịu đối với những người từ đồng bằng lên như tôi. Tôi nhìn lên, bầu trời buổi sáng trong xanh, trong xanh theo đúng nghĩa chứ không phải chỉ là những từ mô tả một cách chung chung. Tôi chưa bao giờ thấy bầu trời đẹp như vậy, đứng ở nơi này, tôi mới cảm nhận được chiều sâu thăm thẳm của bầu trời, cái màu xanh thăm thẳm một cách khác thường, dìu dịu như đang mở chúng ta một cánh cửa nào từ trên cao để bước vào một thế giới khác, thế giới của những điều kỳ diệu. Biết vậy, cho nên tôi cố gắng cảm nhận hết những gì có được nơi đây, để rồi một mai xa nó, có thể lâu lắm mới có dịp trở lại, hoặc nếu trở lại, biết đâu vạn vật thay đổi, mà đôi khi cảm nhận cũng khác, cái gì đầu tiên cũng là quí giá nhất.
Phía bên kia đồi, những ngôi nhà xinh đẹp với đủ sắc màu, nằm bên cạnh các con đường nhựa chạy ven theo sườn. Trông nó giống những ngôi nhà xếp bằng giấy đồ chơi, xa xa, có khi lại mang hình ảnh của thị trấn phương tây trên miền núi cao. Tôi chợt nghĩ đến cuộc sống của mình, biết bao giờ mới có được một ngôi nhà xinh xắn như vậy, có lẽ cũng chỉ là mơ ước thôi, ờ, mà đâu có ai đánh thuế ước mơ đâu, thôi thì cứ để như vậy cho cuộc sống thêm màu mộng mị một chút cũng vui vui…
Tôi chợt nhớ đến mấy câu thơ của Vũ Hữu Định:
Phố núi cao phố núi đầy sương
Phố núi cây xanh trời thấp thật buồn
Anh khách lạ đi lên, đi xuống
May mà có em đời còn dễ thương
2n
Em Pleiku má đỏ môi hồng
Ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông
Nên tóc em ướt, và mắt em ướt
Nên em mềm như mây chiều trong
Phố núi cao, phố núi trời gần
Phố xá không xa nên phố tình thân
Đi dăm phút đã về chốn cũ
Một buổi chiều nào lòng bỗng bâng khuâng
Xin cảm ơn thành phố có em
Xin cảm ơn một mái tóc mềm
Mai xa lắc trên đồn biên giới
Còn một chút gì để nhớ, để quên
Phố núi cao phố núi đầy sương
Phố núi cây xanh trời thấp thật buồn
Anh khách lạ đi lên, đi xuống
May mà có em đời còn dễ thương
2n
Em Pleiku má đỏ môi hồng
Ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông
Nên tóc em ướt, và mắt em ướt
Nên em mềm như mây chiều trong
Phố núi cao, phố núi trời gần
Phố xá không xa nên phố tình thân
Đi dăm phút đã về chốn cũ
Một buổi chiều nào lòng bỗng bâng khuâng
Xin cảm ơn thành phố có em
Xin cảm ơn một mái tóc mềm
Mai xa lắc trên đồn biên giới
Còn một chút gì để nhớ, để quên
Tuy là nói về Pleiku, nhưng so với ở đây cũng không khác gì nhau. Phố xá ở đây cũng lên lên, xuống xuống, có nhiều chỗ, chạy xe không cần nổ máy vẫn đi được cả chục cây số, đổ dốc mà. Tôi thì không có một “Em Pleiku má đỏ môi hồng” nào cả, nhưng nhìn những người phụ nữ ở đây (dĩ nhiên là cả nam giới) đều mặc áo ấm cả, tôi thấy cũng khá thú vị.
Hội Thánh Trạm Hành ít thanh thiếu niên, có lẽ đa số đã đi học, đi làm dưới thành phố. Được vào nói chuyện, làm quen với MS Lưu Tự An, quản nhiệm Hội Thánh cũng khá thú vị. Ông bà rất hiền và nói chuyện khá cởi mở.
Tình cờ, tôi lại gặp gia đình cha mẹ vợ của MS NC Bùi Tấn Lực, và cũng chính nhờ ba của cô Vân, tôi mới biết Trạm Hành là tên gọi của một trạm nghỉ ngơi của những đoàn hành khách, vận chuyển hàng đi ngang qua. Phía dưới Trạm Hành vẫn còn dấu vết của con đường sắt từ Nha Trang lên Đà Lạt ngày xưa, người ta đã phục hồi được một đoạn từ Đà Lạt đến Trại Mát để phục vụ cho du lịch, trong thời gian đến chắc rồi cũng sẽ mở lại con đường xưa này để khai thác. Ông còn chỉ cho tôi thấy sườn núi bên kia, những ngày trước còn có cả đoàn voi kéo nhau về, vậy mà bây giờ đã là vườn, là nương rẫy hết cả rồi. Thời gian trôi thật là nhanh.

Ông bà Mục sư Lưu Tự An chụp hình lưu niệm cùng chị Loan, ông bà Thư ký Hội thánh (thân sinh cô Vân, vợ MSNC Bùi Tấn Lực)
Ông bà Mục sư Lưu Tự An chụp hình lưu niệm cùng chị Loan, ông bà Thư ký Hội thánh (thân sinh cô Vân, vợ MSNC Bùi Tấn Lực)
Buổi trưa nắng, tôi cùng gia chủ uống cà phê dưới nắng ấm cao nguyên. Nắng mà không nóng, cái nắng nhè nhẹ trong gió khiến tôi liên tưởng đến những bộ phim nước ngoài, người ta ngồi ăn trưa dưới nắng một cách thoải mái, chắc là khí hậu cũng giống nơi đây. Anh con trai chủ nhà dẫn tôi ra vườn, hái mấy trái hồng chín cây, ăn như vậy mới ngon. Tôi nghe nói trên này, chỉ với ba ngàn đồng đã mua được một ký hồng, trong khi dưới xuôi, cái giá đó cũng gấp gần cả chục lần, đúng là một trời một vực. Thấy thì thèm, nhưng thật ra tôi ăn cũng chẳng được bao nhiêu trái. Gia chủ giới thiệu cho tôi về cà phê do ông tự chế biến. Ông hái từng trái cà phê chín chứ không tuốt cả nhánh như người ta thường làm, tự ông rang, xay, không thêm một hóa chất nào, chính vì vậy, cà phê của ông có mùi vị đặc trưng, cho dù nó không thơm như những loại cà phê khác, nhưng đây chính là cà phê sạch, cà phê nguyên chất nhất. Tiện tay, ông tặng tôi một bao ni lông cà phê thành phẩm, xem như là quà từ miền cao nguyên. Cho dù tôi là dân ít uống cà phê, nhưng tôi cũng rất thích, vậy là khi về nhà có thể nhâm nhi ly cà phê sạch, cho dù có thể cả tháng tôi mới uống hết…
Tôi chia tay gia chủ ra về. Nắng cao nguyên vẫn đổ vì đang buổi trưa. Chiều nay, tôi cùng chị Loan xuống Đơn Dương rồi chạy ngược lên Đà Lạt, tôi có hẹn với một số anh chị em tại nhà thờ Tin Lành Đà Lạt. Trên con đường dốc đổ về Đơn Dương, chiếc xe thả chạy bon bon. Tuy vậy tôi vẫn cảm nhận được cái lạnh theo đuổi tôi trong từng cơn gió. Phía dưới kia, đập nước Đa Nhim như một cái hồ khổng lồ, bên dưới nó, những ngôi nhà xinh xắn nằm sát nhau, thị trấn đẹp như một bức tranh vẽ, đúng là nhìn từ trên cao, cái gì cũng đẹp. Tôi chia tay phố núi cao với một chút tiếc nuối, mong rằng ngày gặp lại không xa, để có dịp bước lên những con dốc, được cảm nhận gió cao nguyên mát lạnh người và bước đi trong nắng cao nguyên. Biết đâu tôi lại gặp được một “Em Pleiku má đỏ môi hồng” thật sự nào đó, lúc đó, nắng cao nguyên chắc chắn sẽ đẹp hơn, sẽ nồng nàn hơn trên đôi má của người con gái cao nguyên, và trên mọi lối đường về cũng sẽ ấm áp hơn cho dù sương và gió núi vẫn phủ dày mỗi khi chiều xuống…
Tạm biệt.
VŨ HƯỚNG DƯƠNG
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét