Thứ Năm, 20 tháng 11, 2014

NHỮNG TẤM LÒNG

NHỮNG TẤM LÒNG
Ngày 24/10/2014
 Vũ Hướng Dương


             Chương trình mừng tân gia và bàn giao nhà trẻ Nhân Ái đã xong. Tất cả anh chị em đều mỏi mệt, nhưng vui. Cái niềm vui thật khó tả, bởi mỗi người mỗi tâm trạng, mỗi hoàn cảnh. Riêng tôi, tự biết rằng, những ngày phiêu du sắp kết thúc để trở về với tổ ấm của mình, một khoảng thời gian qua đi thật thú vị với nhiều kỷ niệm khó quên.
Tuy nhiên, điều đọng lại trong tôi lúc này đó là tấm lòng của những người cựu cô nhi Tin Lành Nha Trang, những người đa số đã bước qua tuổi 50, thậm chi có người đã xấp xỉ 70 rồi. Họ đang làm những công việc khác nhau, khác nhau nhiều đến có thể nói, nếu không có cái “tình cô nhi” thì họ khó có thể quen biết nhau, chưa nói đến việc chung tay góp sức để làm một việc gì lớn, có ích cho xã hội, cho Hội Thánh. Người thì kỹ sư, kẻ là doanh nhân, người khác là giáo viên, có người là nội trợ, thậm chí không ít người đã nghỉ hưu, rồi cũng có khá nhiều người dâng mình hầu việc Chúa trong mọi chức vụ…
Cơ sở nhà trẻ nằm trong một khu dân cư yên tỉnh, yên tỉnh đến không ngờ, khiến đôi khi tôi có cảm giác mình đang ở một thế giới khác hẳn với mọi người chung quanh. Mỗi căn phòng mỗi màu sắc, tất cả những trang thiết bị cần thiết, hầu như đã đầy đủ, chuẩn bị cho công tác tiếp đón và nuôi dạy các em nhỏ mồ côi. Nghe bài chia sẻ của Mục sư Nguyễn Hữu Bình mà ai nấy đều cảm động rơi nước mắt. ông nói bằng tất cả tấm lòng của một cựu cô nhi và là một mục sư. Con đường anh chị em đã đi qua thật đáng trân trọng bởi nó đã vượt qua được những rào cản cá nhân, những toan tính hẹp hòi, bé nhỏ để vươn tới một các đích lớn hơn, cụ thể hơn, đó là thể hiện lòng biết ơn Chúa, nhớ ơn các bậc tiền nhân để tiếp tục con đường chăm sóc nuôi dạy các em nhỏ mồ côi trở thành những người con Chúa, những người công dân tốt cho xã hội. Con đường phía trước còn khó khăn, chông gai hơn rất nhiều. Nuôi một đứa trẻ một ngày, rất dễ. Nuôi một tháng cũng không khó. Nuôi một năm đã có vấn đề. Nuôi đến mười sáu năm thật là một vấn đề lớn, đòi hỏi tâm huyết, chung sức chung lòng của biết bao nhiêu con người. Vấn đề đối nội, đối ngoại cũng luôn làm đau đầu những người quản lý. Làm sao để cho người ta hiểu được sự vô tư, tính chân thật, và tấm lòng yêu thương của mình trong việc nuôi dạy trẻ. Chỉ có thời gian và những thành quả đạt được mới có thể chứng mình được một cách hùng hồn những việc mình làm, chứ không phải bằng những lời nói hoa mỹ. Cầu xin Chúa thêm sức cho anh em…
Mỗi tấm lòng những người ở đây đều cùng chung một nhịp đập. Họ như những ngọn đồi nhỏ đã làm nên trùng điệp núi cao. Họ là những con suối nhỏ tụ họp thành dòng sông nhân ái bao la. Chính từ những gì rất nhỏ, rất bình thường ấy, theo tiếng gọi của Chúa, họ đã làm được những việc tốt đẹp cho nhà của Chúa. Cám ơn những tấm lòng của các anh chị em, nhất là những người đi tiên phong, vượt qua đầu sóng ngọn gió để có được ngày hôm nay. Họ hy sinh thì giờ, tiền bạc, công sức để xây dựng nên một ngôi nhà, biểu tượng của lòng biết ơn Chúa, nơi tiếp nối truyền thống tốt đẹp của Cô nhi viện Tin Lành Nha Trang ngày trước.
Những nụ cười, niềm vui hôm nay rồi sẽ qua. Những bóng hình thân thương nào đó rồi cũng sẽ tàn phai. Bước thời gian không vội nhưng rất vô tình, và chúng ta, dù có níu kéo bao nhiêu, tất cả cũng chỉ là những hạt sương mai vội vã bay đi trong nắng sớm vừa lên. Chỉ có tình yêu Thiên Chúa là còn mãi mãi, nó không hiện diện trong góc nhà gỗ đá, trên những con đường rộng rãi thênh thang; nó hiện diện trong từng trái tim, trong tấm lòng biết yêu thương của những người con Chúa. Chính điều đó đã làm cho cuộc sống ngập tràn phước hạnh cho dù vẫn có lắm phong ba, bão táp…
VŨ HƯỚNG DƯƠNG

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét