Ngày 03/08/2015
Vũ Hướng Dương
Ở nhà một người bạn tôi, có một bức thư pháp mà anh ấy rất thích: “Khi tóc bạc trên đầu trôi đi mãi, Cội nguồn ơi chiếc lá lại rơi về”.
Ờ nhỉ, con người ta dù sống ở đâu, đi đâu, như thế nào, rồi cuối cùng cũng có một ngày mong muốn trở về với cội nguồn của mình. Người chị tôi, thời thanh xuân đã từng sống nhiều nơi. Lúc về già sống tại một thành phố lớn, gia đình ổn định. Những năm gần đây, hay trở về quê nhà để lo việc chăm sóc mồ mả ông bà, tổ tiên, lo thăm viếng những người họ hàng thân thuộc mà bao nhiêu năm nay chị không một lần ghé đến.
Người Việt Nam ta có câu: “Lá rụng về cội”. Nó một qui luật của tự nhiên bao đời. Chiếc lá, cuối cùng cũng rụng xuống để trở về với gốc rễ của mình. Hình ảnh ấy giống như tâm trạng của một người đã bước sang bên kia đỉnh dốc cuộc đời, luôn có tâm lòng hướng về quê hương của mình.
Hướng về cội nguồ, là một bản năng tự nhiên của con người mà Thượng đế ban tặng cho họ. Thỉnh thoảng trên các mặt báo, chúng ta cũng thấy một vài hồi ký về một thời xa vắng của những người mang nặng tình yêu quê hương, họ nhớ lại từng tiếng mẹ ru trên chiếc võng đưa kèo kẹt, nhớ lại những ngày mưa gió cả nhà cùng sum vầy bên bếp lửa…
Một người xa quê như tôi, có một tuổi thơ chập chờn cùng với khói lửa chiến tranh, vậy mà cũng có những lúc nhớ về ngôi nhà trong khu vườn cũ của mình ở một góc đường thành phố, rồi những tiếng rao hàng của một bà bán bánh mì người Huế, trên vai là hai cái tủ nhỏ đựng bánh... những hình ảnh ấy không thể nào quên. Rồi những chiều ngồi bên hiên ngôi nhà thờ Dòng Chúa Cứu thế, hóng những làn gió mát rượi từ cánh đồng thổi lên, hồi đó, phố phường vẫn chưa nhiều nhà như hiện nay. Những ngày cắm trại phía sau sân nhà, tối về cùng nhau đóng kịch, tự bồi dưỡng bằng những ly nước é… Có những khi, tự nhiên bỗng nhớ lại ngày xưa, những hình ảnh ấy lại tràn về, tôi chợt nhận ra những bóng dáng ngày xưa ấy như vẫn còn lãng vãng đâu đây. Con người không thể sống thiếu quá khứ, không thể quên được cội nguồn.
Thi thiên 144:4 “Loài người giống như hơi thở. Đời người như bóng bay qua”. Thật là ngắn ngủi.
Truyền đạo 12: 6-7 “Lại hãy tưởng nhớ Đấng Tạo hóa trước khi dây bạc đất, và chén vàng bể, trước khi vò vỡ ra bên suối, và bánh xe gãy ra trên giếng; và bụi tro trở vào đất y như nguyên cũ, và thần linh trở về nơi Đức Chúa Trời, là Đấng đã ban nó.”.
Vâng, trở về cội nguồn chính là trở về cùng Đấng Tạo hóa, chính là Đức Chúa Trời, Đấng đã tạo dựng nên vạn vật vũ trụ này, trong đó có chính con người chúng ta.
Hãy làm điều này ngay bây giờ, khi còn có cơ hội, khi còn có thời gian, đừng để quá trễ.
VŨ HƯỚNG DƯƠNG
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét