NGƯỜI HỌC TRÒ CŨ
Đây là một câu chuyện hoàn toàn
có thật, có thể nó không đặc biệt lắm, vì tôi nghĩ đã có rất nhiều chuyện như
thế xảy ra rồi.Tuy nhiên, tôi vẫn viết lên, để bày tỏ lòng biết ơn Chúa. Lời
Kinh Thánh chép: “…Ngài đã yêu kẻ thuộc về mình trong thế gian, thì cứ yêu cho
đến cuối cùng.” (Giăng 13:1b). Điều đó thật tuyệt vời, nó thể hiện Tình yêu của
Chúa thật bao dung, vĩ đại. Và những người như chúng ta, cần sống sao cho xứng
đáng với những gì Chúa ban cho, một cách hết lòng.
Đang ngồi làm việc,
tôi nhận được điện thoại, số rất lạ. Người đầu dây hỏi:
- Xin lỗi, có phải thầy Dương không?
Nghe tiếng quen
quen, nhưng tôi vẫn không nhận ra được là ai. Tôi trả lời:
- Đúng rồi, xin lỗi ai vậy?
- Em đây, em là Thi đây.
Ờ, bây giờ tôi lại
nhớ ra rồi, hèn gì mà tiếng nói lại nghe quen như vậy, có lẽ cũng đã năm sáu
năm rồi không gặp.
- Sao biết số mà gọi đây?
- Em mất số thầy lâu rồi, hôm trước em có điện
cho mục sư, nên bây giờ mới gọi.
Qua trò chuyện, tôi
mới biết, hiện nay Thi đang sống tại Đông Hà, bán mì Quảng, có được một đứa con
3 tuổi. Thi nói:
- Lâu quá thầy hỉ, cũng gần mười năm rồi.
Đúng lả thời gian
làm chúng ta đôi khi nhầm lẫn, nhưng tôi vẫn còn nhớ chính xác, không lâu như vậy.
Lần đầu tiên gặp
Thi trong lớp học, một cô bé thấp người, khuôn mặt tròn xoe. Sau khi nói chuyện,
làm quen, tôi biết được quê Thi ở Duy Hòa, cách nhà thờ Tin Lành Thu Bồn không
xa lắm. Khi giới thiệu về Chúa cho Thi, Thi sẵn lòng đón nhận như một người
khao khát tìm kiếm Chúa đã lâu. Nói thật, tôi cũng không phải là người có kinh
nghiệm làm chứng, nhưng nhờ những lần đi theo các nhân sự, “học lóm” được một số
cách biện luận, giải bày chân lý của Chúa, nên bây giờ ăn nói khá suông sẻ. Khi
Thi bằng lòng tin nhận Chúa, tôi mời Thi lên nhà thờ Trường Xuân, để nghe Mục
sư Võ Đình Đán giải thích thêm về Phúc Âm của Chúa, và Thi đã được Mục sư cầu
nguyện tại nhà thờ. Khoảng một tháng sau, Thi lại làm chứng cho bạn mình, Thuận,
đồng ý tiếp nhận Chúa.
Tuy nhiên, gia đình
Thi thì không chấp nhận điều đó. Một lần đến thăm, khi biết tôi là thầy của em,
gia đình tiếp đãi tôi rất tốt, nhưng về mặt đức tin, thì họ hoàn toàn không đồng
ý. Chính vì vậy, tôi chưa thể nói ra điều gì, chỉ biết cầu nguyện cho em trong
những tháng ngày sống trong sự thử thách này.Tính Thi rất cương quyết, từ khi
tin Chúa, đức tin em khá vững chắc. Một lần đám giỗ ở nhà, bà nội bảo em quỳ lạy,
em nhất quyết không làm theo, thà chịu bị đánh mà không một lời than vãn. Thấy
em không chịu thay đổi, gia đình bèn dùng biện pháp kinh tế, không cung cấp tiền
cho em đi học nữa. Khi biết vậy, tôi và Mục sư Đán luôn động viên, giúp đỡ, để em
có thểvượt qua thử thách này. Cuối cùng, nhờ sự “gan lì”, em đã thành công. Để
giữ em, cả nhà ép em phải có gia đình với một người không tin Chúa. Thời gian
này có lẽ là thời gian khó khăn nhất của Thi. Em phải đấu tranh giữa chữ hiếu
và đức tin. Mục sư Đán cầu nguyện cho em rất nhiều. Riêng tôi, tôi chỉ mong em,
dù trong hoàn cảnh nào, vẫn giữ được đức tin của mình mà thôi.
Sau ngày ra trường,
Thi về quê, chúng tôi không còn liên lạc với nhau, chỉ biết Thi đã có gia đình.
Mấy lần đi công tác tại Thu Bồn, tôi dự định ghé thăm gia đình em, nhưng sao lại
do dự hoài, cuối cùng cũng qua đi. Bao nhiêu năm không có tin tức, tự nhiên hôm
nay lại gặp nhau.
Tôi hỏi:
- Em còn đi nhà thờ không?
Thi cười:
- Ở đây đâu có nhà thờ mà đi hả thầy.
Ờ, mà cũng đúng, bởi
Quảng Trị có rất ít nhà thờ. Thi nói tiếp:
- Có mấy lần em đi tìm, mà không thấy có cái
nhà thờ mô hết.
Tự nhiên tôi thấy cảm
động khi nghe những lời nói như vậy. Đã bao năm rồi mà tấm lòng khao khát Chúa
vẫn còn cháy bỏng trong em. Đúng ra, tôi phải chỉ vẽ, giới thiệu cho về một Điểm
nhóm, Hội Thánh chứ. Tôi nói:
- Ở Đông Hà, có một Điểm nhóm, nằm trước bến
xe. Thầy đã có lần đến đây cùng với Mục sư Đán và Mục sư Trung mà.
- Em có vô Đông Hà mấy lần, hỏi rồi mà không
ai biết cả.
- Thôi được, Mục sư Nguyễn Hữu Trung đang phụ
trách Điểm nhóm này. Thầy sẽ cho em số điện thoại của Mục sư Trung để em liên hệ.
Cố gắng trung tín nhóm lại nhé.
Tôi giở cuốn Niêm
giám ra, tìm số Mục sư Nguyễn Hữu Trung, nhắn tin cho Thi. Mong rằng em sẽ liên
hệ được với những người con Chúa tại đây, và sớm có cơ hội thờ phượng Chúa trở
lại.
Sau này tôi mới biết,
Điểm nhóm tại Đông Hà cũng tạm dừng, vì đa số tín hữu đã đi làm ăn xa, không
còn mấy người ở lại. Tôi rất cảm động về tấm lòng của Thi, bao năm xa Hội
Thánh, không có nơi thờ phượng Chúa, vậy mà Thi vẫn âm thầm lên mạng, nghe bài
giảng, nghe các chương trình Phát thanh Tin Lành. Rồi một hôm, em vào website của
Hội Thánh Tin Lành Việt Nam (httlvn.org), tìm được số điện thoại của Mục sư Võ
Đình Đán, thành thử mới liên lạc được với chúng tôi.
Và thật vui, tôi
nghe Mục sư Đán kể lại, trong chuyến công tác ra Quảng Trị, ông đãgặp được Thi.Thấy
Mục sư Đán, em cứ ôm ông mà khóc. Dù chồng là người chưa tin Chúa nhưng cũng
không ngăn cản Thi thờ phượng Chúa, tuy vậy, ở một nơi không có Hội Thánh Chúa
thì thật là thiệt thòi cho em. Nghe nói, Mục sư Trung có mời em xuống nhóm cùng
Hội Thánh Cửa Việt, nhưng tôi biết từ nhà Thi xuống đó khá xa, không hiểu có
thuận tiện không. Chỉ mong sao em có điều kiện để gìn giữ đức tin thật tốt và
có thể làm chứng cho những người thân của mình tin nhận Chúa.
Nói
gì bây giờ nhỉ. Tôi chỉ biết cúi đầu cảm tạ Chúa vì Ngài đã không quên Thi, cho
dù hoàn cảnh có khó khăn. Bao nhiêu năm sống trong điều kiện xa Hội Thánh Chúa,
vậy mà em vẫn giữ được đức tin, thật là một điều đáng quí. Bây giờ thì không phải
chúng tôi, mà chính đời sống đức tin của em lại khích lệ chúng tôi, mạnh mẽ hơn
nữa trên bước đường làm chứng, Chúa luôn đồng hành với những người Ngài yêu
thương trong mọi lúc, mọi nơi. Và Ngài đã cho chúng tôi thấy điều đó một cách
rõ ràng.
Vũ Hướng Dương
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét