CHIẾC NHẪN CƯỚI
Đang ngồi ăn cơm,
Duyên bỗng hỏi:
-
Ủa, nhẫn
cưới anh đâu rồi, bộ tính làm trai tân nữa sao?
Tôi nhìn qua, thấy
trên tay anh Hải không còn chiếc nhẫn cưới nữa. Anh Hải cười, gãi đầu, có vẻ
lúng túng. Duyên thấy vậy, có vẻ hơi ngượng vì hỏi không tế nhị.
Tôi nói:
-
Thôi ăn
cơm đi, đừng hỏi tầm bậy nữa. Có mấy khi anh Hải đến chơi…
Anh Hải cười:
-
Không có
chi đâu. Nhưng mà, với hai đứa, anh mới nói nghe, giữ bí mật dùm anh.
Hai đứa
tôi dạ.
-
Thật ra
anh chị đâu có nhẫn cưới.
-
Vậy chiếc
nhẫn hôm trước…
-
Thì là mượn
của người bạn thôi, nó thấy mình không có nhẫn nên làm hai chiếc cho mượn. Xong
đám cưới khoảng một tháng sau thì trả cho nó, kẻo lỡ làm mất thì khổ.
Duyên hỏi:
-
Hổng lẽ…
-
Ừ, thì anh
đâu có tiền. Tiền nhận nghỉ việc đâu có bao nhiêu, chi ra lo làm đám cưới rồi,
đâu có nghĩ tới nhẫn nhiếc chi đâu. Gần tới ngày, nghe mọi người nói, anh mới
nhớ.
-
Sao anh không
nói với chị Hoa, nhà chỉ khá giả mà?
-
Bậy, nói vậy
chứ mình cũng phải giữ sĩ diện một chút chứ. Chị Hoa thì có thể thông cảm, chứ
những người khác thì ai mà biết được. Không khéo họ lại khinh mình thì mệt.
-
Vậy, đám
cưới xong, trả nhẫn cho người ta, chị Hoa có nói gì không?
-
Chỉ không
nói mới lạ, cằn nhằn cả tuần. Nhưng rồi thôi, chỉ cũng biết anh khó khăn chứ
đâu như nhà chỉ. Nói ra cũng sợ, ồn ào thành thử làm thinh… Lâu rồi thành thử
cũng quên đi mất.
Hồi chúng tôi mới về
lại thành phố thì đúng là vất vả thật. Ở núi rừng khá nhiều năm, nhưng khi nghỉ
việc, tiền trợ cấp cũng không có bao nhiêu. Tôi thì dù sao đi nữa cũng có hai
bên nội ngoại, nên không đến nổi nào, còn anh Hải thì chỉ một thân một mình,
chính vì vậy mới có tình trạng này. Anh Hải còn kể cho tôi nghe, trước khi tổ
chức lễ cưới, mục sư còn hỏi anh có nhẫn để trao nhau trong hôn lễ không, nếu
không thì ông sẽ cho hai người cầm tay nhau để kết ước. Chuyện không dừng ở đó,
vì biết anh Hải ít tiền nên bạn bè đều kéo đến giúp đỡ. Thời bấy giờ, thường
thì tổ chức tiệc ở nhà cho nên cần phải
dựng rạp, thuê bàn ghế, chén dĩa, thậm chí phải đi mượn quạt chứ không thì nóng
chịu không nổi. Anh Hải nói với bạn bè, vì anh chỉ có một mình nên mọi người
thông cảm, ai đem cho mượn cái gì thì xong đám, nhớ đem về dùm, anh không đi trả
được. Chính vì vậy, khi tàn tiệc đám cưới, họ tự dọn dẹp và đem về luôn, thật
khỏe cho cô dâu và chú rễ.
Những năm sau này,
anh Hải và chị Hoa làm ăn cũng dần ổn định. Hai bé Vũ, Âu cũng đã lớn, ngoan
ngoãn, học giỏi, dễ thương ra phết. Một lần ghé thăm anh chị, lúc hai anh em ngồi
uống cà phê, tôi nhìn thấy anh vẫn chưa đeo nhẫn cưới. Tôi hỏi:
-
Kỳ rày làm
ăn cũng đỡ rồi, sao anh không mua nhẫn cưới để làm kỷ niệm, bù lại hồi xưa chứ!
-
Bây giờ
thì mua cũng được, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, anh chị quyết định không mua.
-
Không mua,
chị Hoa đồng ý hả?
-
Chứ sao,
nhẫn cưới của anh chị bây giờ có rồi, chú không thấy hả? Nó rất đẹp, xinh xắn,
dễ thương lắm.
Tôi thật tình không hiểu, anh Hải nói về nhẫn
cưới mà như nói về một con người. Anh Hải cười:
-
Không hiểu
hả, hai đứa hắn đó. Anh chỉ về Vũ và Âu. Đôi nhẫn cưới tuyệt đẹp của anh chị
đó. Có nó rồi, cần chi mua nhẫn vàng. Nhẫn vàng có sánh được với nhẫn của Chúa
cho không? Bây giờ, anh chị còn có nhiệm vụ giữ gìn mấy chiếc nhẫn cưới này,
làm cho nó ngày càng thêm giá trị…
À, thì ra vậy. Hóa ra mỗi cặp vợ chồng đều có
những chiếc nhẫn cưới quí giá mà Chúa ban cho, mà không phải ai cũng nhận biết
được điều này. Cảm ơn anh Hải, đã nhắc nhỡ cho tôi bài học đó. Bây giờ tôi cũng
đã có được đôi nhẫn cưới quí giá ấy rồi, còn bạn thì sao?
Vũ Hướng Dương
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét