Ngày 19/08/2015
Vũ Hướng Dương
Một tờ báo tại Trung Quốc đăng một bản tin, tóm tắt nội dung như sau:
Một người tài xế họ Zhang khi lái xe thăm nhà mẹ đẻ ở huyện Nanling, thành phố Wuhu, tỉnh An Huy, Trung Quốc đã nhìn thấy người phụ nữ lớn tuổi bị thương nặng đang nằm bên lề đường. Nhưng anh không hề dừng lại để cứu mà vẫn thản nhiên tiếp tục lên đường.
Sau khi đến nơi, những người hàng xóm mới nói với Zhang rằng mẹ anh cũng vừa đi thăm anh. Linh cảm có chuyện không hay, Zhang lập tức quay xe lại.
Anh đi ngang qua người phụ nữ đang nằm trong vũng máu trên đường, và nhận ra rằng, bà chính là mẹ mình. Bà lão đã gặp tai nạn giao thông. Zhang nhanh chóng gọi xe cấp cứu để đưa mẹ tới bệnh viện nhưng bà đã qua đời trên đường đi. Cảnh sát sau đó đã tìm thấy tài xế đâm phải người phụ nữ và bỏ chạy khỏi hiện trường.
Ngày nay, hình như con người càng ngày càng vô cảm trước những tình cảnh đáng thương của đồng loại. Mỗi năm, có hàng triệu người chết đói, trong khi đó, biết bao tấn thức ăn được đổ đi do thừa thải. Có biết bao người sống trong mức nghèo không thể nghèo hơn, bên cạnh những đồng loại mình đang hưởng thụ cảnh giàu sang phú quí.
Đó là sự vô cảm trước đồng loại.
Thật ra, thái độ vô cảm không phải bây giờ mới có. Nó đã len lỏi vào tư duy của loài người từ khi họ xa cách Chúa. Chỉ vì Đức Chúa Trời không nhận của lễ, Cain trút nỗi tức giận lên em mình, và đã giết Abên một cách không nương tay.
Lý do bào chữa cho sự vô cảm thì có nhiều, nhưng chung qui, cũng chỉ vì sợ ảnh hưởng đến những quyền lợi (vật chất) của riêng mình, bởi con người, khi không có Chúa, luôn xem vật chất là quí báu nhất đối với họ.
Chỉ có một giai pháp duy nhất để con người không còn vô cảm, đó là nhận biết được giá trị của linh hồn mình, sự hay hư nát của những giá trị vật chất. Với những người không có Chúa, giá trị vật chất đè nặng tâm linh con người: “…song sự lo lắng về đời nầy, sự mê đắm về giàu sang, và các sự tham muốn khác thấu vào lòng họ, làm cho nghẹt ngòi đạo, và trở nên không trái.” (Phúc Âm Mác 4:19).
Xã hội càng hiện đại, con người càng bị những vật chất bao phủ và che mờ đi những mối liên hệ tình cảm mật thiết. Mỗi khi giải quyết một vấn đề, họ phải cẩn thận xem xét, liệu việc này có ảnh hưởng đến thời gian, tiền bạc, địa vị… của mình không? Họ quí trọng vật chất, luôn sợ bị lạc hậu, bị thiệt thòi đi, khi thiếu có nó, mà không biết rằng, Lời Kinh Thánh đã ghi: “Hãy giữ lối sống không ham tiền, và thỏa lòng với những gì mình hiện có. Vì Ngài đã phán: “Ta sẽ không bao giờ lìa ngươi, và chẳng bao giờ bỏ ngươi”.” (Hêbơrơ 13:5)
Chúa luôn ở cùng chúng ta.
VŨ HƯỚNG DƯƠNG
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét