Thứ Tư, 23 tháng 10, 2013

GIA ĐÌNH TRONG CHÚA

Lượt xem: 463

GIA ĐÌNH TRONG CHÚA


“Chúng tôi được gọi là gia đình vì chúng tôi là con của một Cha trên trời, chỉ có những người được ở trong Chúa mới hiểu, biết được sự phước hạnh lớn lao này. Mong sao một ngày nào đó, cô ta sẽ cũng được ở trong cùng một gia đình của Cha trên trời như chúng tôi.”



Cái tin ông Mục sư Trà trở về từ bệnh viện làm ai cũng vui. Trước khi đi, ông nói chỉ đi có mấy ngày, vậy mà hơn nửa tháng sau, hai ông bà mới về. Dự kiến đi ba ngày, không ngờ, khi đến bệnh viện, sau khi mổ con mắt thứ nhất, ổn định rồi, bác sĩ khuyên mổ luôn con mắt thứ hai để khỏi ảnh hưởng đến khả năng nhìn của mắt thứ nhất. Vậy là thay vì chỉ vài ba ngày, hai ông bà đành ở lại gần ba tuần. Mấy người con của ông bà dù ở xa, công việc bận rộn, nhưng cũng cố gắng sắp xếp, phân công nhau về chăm sóc ông ở bệnh viện, còn chúng tôi thì cũng phân công nhau qua ngủ, coi giúp nhà cho ông bà trong những ngày họ đi vắng.

Những ngày đầu qua ngủ coi nhà giúp ông bà Mục sư, Ti Na và Ta Ni rất thích. Nhưng rồi dần dần chúng đâm ra chán nản vì ở đó chẳng được tự do như ở nhà. Tôi và Duyên sợ chúng táy máy cái này, sờ mó cái kia làm hư hỏng hết đồ của ông bà Mục sư nên nhắc nhở thường xuyên. Điều này làm chúng mất hứng thú nên chỉ sau vài hôm chúng không chịu qua nữa. Thế là chỉ còn tôi và Duyên thay nhau, buổi tối, sau khi ăn cơm xong, liền khăn gói qua bên nhà ông bà Mục sư, mà chúng tôi nói vui là đi ngủ khách sạn không tiền. Cô Hoa thì chỉ có hai mẹ con nên cũng không thể qua ở giúp được, chỉ có nhà tôi, có đủ bốn người, có thể chia thành hai nhóm, phân công nhau đi. Nhà ông bà Mục sư cũng chẳng có cái gì quí giá, mục sư hưu trí mà. Ông bà chỉ nhờ chúng tôi coi ngó, tưới nước mấy chậu cây xanh, cho mấy con gà ăn, còn nếu chúng có đẻ trứng thì “tùy nghi sử dụng”, nói là nói vậy nhưng chúng tôi nào dám ăn mấy quả trứng đó. Ti Na và Ta Ni thì rất thích đàn gà, thấy chúng tung tăng chạy nhảy, kiếm ăn, chúng khoái lắm, cứ đòi Duyên phải mua vài con về nuôi, nhưng Duyên cứ sợ không người chăm sóc, trẻ con mà, mau đổi ý lắm…

Hòa và cu Bảo, cả nhà tôi, đều cùng có mặt. Hôm nay, ông Mục sư có vẻ khỏe hơn trước, hơi mập ra. Nghe tôi hỏi, ông cười, thì ăn rồi chỉ có nằm nghỉ ngơi, uống sữa, nước yến… người ta cho, răng mà không mập được. Rồi ông bảo bà Mục sư đem mấy lốc sữa ra cho mấy đứa nhỏ. Tuy ở nhà cũng có, nhưng cả Ti Na và Ta Ni tỏ vẻ thích lắm khiến Duyên cứ nhìn chúng hoài, làm chúng đổi ý, chỉ cám ơn ông bà mà không dám nhận. Ông Mục sư cười:

- Kệ, con nít mà, cho hắn một chút cho vui.

Duyên phàn nàn:
- Cái ni là của ông bà nội, người ta cho để ông bà nội bồi dưỡng, mấy đứa nhớ không, ở nhà cũng có mà.

Hai đứa nhỏ tiu nghỉu. Ông Mục sư nói:
- Thôi để hồi rồi ông nội cho cái khác nghe.

Thời gian đầu khi ông bà Mục sư Trà mới dọn tới ở, khi biết chúng tôi là tín đồ, ông bà liền qua làm quen. Mấy đứa nhỏ thích lắm, vì đâu phải lúc nào chúng cũng gặp được ông ngoại, còn ông nội thì đã không còn. Chính vì vậy mà Ti Na và Ta Ni thường gọi ông bà Mục sư là ông nội, bà nội. Cu Bảo, con của cô Hòa thì không chừng, lúc thì nội, lúc thì ngoại… làm ông bà vui lắm. Con cháu ở xa hết nên ở đây có chúng tôi và mấy đứa nhỏ thường xuyên qua lại, ông bà như có thêm một gia đình mới. Ngoài thì giờ đi nhóm tại nhà thờ hoặc chi phái, khi nào có dịp, chúng tôi cũng tranh thủ ghé sang thăm ông bà Mục sư, trò chuyện, tâm sự. Mấy đứa nhỏ thì hễ rảnh lúc nào cũng xin chạy qua nhà chơi với ông bà, lúc đầu chúng tôi cũng sợ phiền ông bà, nhưng thấy ông bà rất mến chúng nên cũng không lo gì nữa.

Khi đi mổ mắt ông bà Mục sư rất tự tin vì ông đã cầu nguyện với Chúa cả năm nay rồi. Ông nghe người ra nói mổ thủy tinh thể rất đơn giản vì y học bây giờ rất hiện đại nên mổ không đau đớn gì mà lại nhanh nữa. Ông Mục sư nói:

- Mấy ngày mổ mắt, nằm suy nghĩ mình học được nhiều điều Chúa dạy cho.

Tôi hỏi:
- Chi rứa ông Mục sư?
- Bây giờ mới thấy con mắt thật là quí giá, nó làm cho mình thấy đường, thấy được nhiều thứ, nếu không có hắn thì cũng thiệt thòi nhiều. Con mắt thuộc linh cũng vậy, cần phải sáng tỏ để mình thấy được điều hay lẽ phải, điều Chúa dạy mà làm, chứ không thì lạng quạng cũng chết.

Cả nhà cười vang. Ông nói tiếp:
- Chúa cho có những lúc mình như người mù lòa, không thấy chi, rồi khi tháo băng, thấy được ánh sáng, thiệt là kỳ diệu. Bàn tay con người thiệt khéo léo, làm mắt lòa thành sáng, Chúa cho con người có cái đầu thông minh, giúp thay đổi đời sống trở nên tốt hơn nhiều.

Hôm nay, cả ba gia đình đều tập trung đầy đủ, thứ nhất là mừng ông vừa trở về, thứ hai là để cùng nhau dự một bữa cơm thân mà ông Mục sư nói là để cảm tạ Chúa vì những Ngài đã làm cho ông. Con mắt của ông đã sáng hơn trước nhiều, có thể đọc Kinh Thánh mà không cần đeo gương. Thật ra tôi cũng hiểu ý của ông bà Mục sư, muốn cho chúng tôi có một buổi gặp mặt nhau vui vẻ vì hằng ngày, tuy ở gần nhau, nhưng tất cả đều bận rộn công việc, thỉnh thoảng cô Hòa và cu Bảo mới có thời gian chút ít qua nhà chúng tôi chơi và ngược lại. Những người con của ông bà thì cũng đã trở về lại nhà mình để lo công việc. Ông bà rất vui và rất tự hào vì cả ba người đều là những người rất yêu mến Chúa, có người làm chấp sự, có người chỉ là tín đồ bình thường, nhưng dù ở trong chức vụ nào, họ cũng hết lòng hết sức hầu việc Chúa, góp phần cùng Hội Thánh trong công tác dạy đạo và giảng đạo.

Cả nhà hôm nay thật vui, mấy đứa nhỏ được dịp chơi đùa thỏa thích. Hòa và Duyên thì xuống giúp bà Mục sư một tay trong việc nấu nướng. Tôi thì chuẩn bị bàn ghế. Chỉ riêng ông Mục sư, vẫn còn phải đeo kính dưỡng mắt, nên chỉ ngồi nhìn chúng tôi làm, góp ý này nọ. Tôi thấy hôm nay ông rất vui.

Phía trước có tiếng xe máy trước nhà, bà Mục sư chạy ra:
- Cô thu tiền truyền hình cáp, ông ơi!

Ông Mục sư nói:
- Bà gởi tiền cho người ta, tiện thể mời cô nớ vô chơi luôn.

Cô ta nghe vậy, liền nói:
- Dạ, con xin cám ơn hai bác, nhưng việc của con còn nhiều lắm, còn phải đi nhiều nhà. Bữa ni, nhà mình có chuyện chi mà đông rứa hở bác?
- Ờ, nhà có chuyện vui, có bữa cơm mừng bác trai mổ mắt được sáng.
- Dạ, con cũng xin chúc mừng bác. Nhà bác có phước quá he, con trai con gái đầy đủ, rồi còn mấy đứa cháu nữa, vui quá!

Bà Mục sư định thanh minh thì ông Mục sư nói liền:
- Đúng đó cô, cảm ơn Chúa, nhà tôi có phước, đây là gia đình của tôi. Con trai, con gái, con dâu nè. Ông chỉ vào tôi, Duyên và Hòa, vừa mới ở nhà dưới lên.

Cả nhà cười vang. Cô nhân viên thu tiền cũng cười và chào cả nhà đi ra. Tôi biết cô cười vui nhưng có lẽ cô không hiểu hết được ý nghĩa câu nói của ông Mục sư vì thật ra chúng tôi đâu có bà con gì mà gọi là gia đình. Chúng tôi được gọi là gia đình vì chúng tôi là con của một Cha trên trời, chỉ có những người được ở trong Chúa mới hiểu, biết được sự phước hạnh lớn lao này. Mong sao một ngày nào đó, cô ta sẽ cũng được ở trong cùng một gia đình của Cha trên trời như chúng tôi.

Ti Na hỏi nhỏ tôi:
- Rứa có phải ông Mục sư là ông nội ruột của con hông ba?
- Không phải, ông họ Trần mà.
- Rứa răng hồi nãy ông nói, mình là một gia đình.
- Ờ, không phải là gia đình bình thường mà là gia đình trong Chúa, những người con của Chúa.
- Rứa thì cũng có con, Ta Ni với cu Bảo nữa chớ, răn hồi nãy ông nội không nói.
- Thì… thì ông nghĩ mấy đứa con là cháu của ông rồi, cần chi phải kể ra nữa.

Nhìn cái vẻ mặt hí hửng của Ti Na, tôi cũng vui lây. Gia đình trong Chúa, chúng ta là một gia đình trong Chúa. Cảm ơn Chúa, vì nhờ Tình yêu của Ngài mà chúng con được kết nối thành một gia đình phước hạnh. Tôi thầm hát: “Trong danh Chúa Giê-xu chúng ta là anh em với nhau. Trong danh Chúa Giê-xu chúng ta là một gia đình…”.

Vũ Hướng Dương

NẮNG PHƯƠNG HÒA

NẮNG PHƯƠNG HÒA
Ngày 22/10/2013 

Nhà thờ Tin Lành Phương Hòa năm 1960 (ảnh tư liệu của ông Nguyễn Tấn Minh, trước đây là Thư ký HTTL Tam Kỳ)              
         MSNC Ông Văn Tín, Quản nhiệm HTTL Phương Hòa, nói với tôi: Anh cố chụp nhà thờ mấy tấm hình, vài hôm nữa sẽ không còn nữa đâu mà chụp.
Tôi nhìn ngôi nhà thờ, cũ kỹ, như một người lính trận đã về hưu tự lúc nào, so với tấm hình nhà thờ năm 1960 mà tôi gởi tặng MS Tín, nó chẳng khác bây giờ là mấy. Hơn 50 năm, chẳng có sự đổi thay nào đáng kể, tất cả gần như là nguyên vẹn…
Ngược dòng lịch sử, Tin Lành đã được truyền đến vùng đất Phương Hòa từ những năm 1930. Những tín hữu ở Tam Kỳ, chỉ sau mấy năm thành lập HT, đã bắt đầu những cuộc “bố đạo” (giống như đi chứng đạo bây giờ) tại vùng đất Phương Hòa. Những hạt giống đạo nhỏ bé năm nào từ từ lớn dậy, và đạo Chúa lại được phát triển tại một vùng quê chỉ cách Tam kỳ khoảng 5km về phía bắc. Và cũng chính những người con của Phương Hòa lại là những hạt giống đạo đầu tiên tại Tiên Phước khi về làm dâu tại đây, một sự mở mang nước Chúa thật diệu kỳ. HTTL Phương Hòa được thành lập năm 1959, từ một chi phái của HTTL Tam Kỳ. Ngôi nhà thờ được xây dựng vào những năm 1960-1961, nhỏ bé, lại nằm trên một khu đất có diện tích không lớn lắm. Những năm sau này, thật tình mà nói, Phương Hòa là biểu tượng cho một cái gì đó hơi xưa một chút, trầm lắng một chút… Và qua mấy đời quản nhiệm, những đổi thay nho nhỏ cũng không đủ sức để làm thay đổi một diện mạo Hội Thánh vùng nữa quê nữa thị này.
Bao năm qua, ngôi nhà thờ nhỏ vẫn im lìm bên quốc lộ vẫn mang một vẻ riêng tư khó tả, trầm lặng như một vị hiền sĩ, ẩn  mình trong những rặng cây, vừa mang một vẻ thanh bình dẫu thời cuộc có thăng trầm, thay đổi. Nói đến HT Phương Hòa, mọi người nghĩ ngay đến cái nếp cổ kính của những tín hữu ở đây, từ cách cầm Kinh Thánh, cách đi đứng… mang một vẻ hơi cổ điển, một phong cách được xây dựng trong những năm cụ MS Nguyễn Xuân Vọng làm quản nhiệm. Những người dân Phương Hòa sống rất hiền hòa, đa số đều làm nông, tuy vậy, nghề làm bún ở Phương Hòa lại nổi tiếng cả một vùng. Nếu ở một góc phố nào tại Tam Kỳ, có một người bán bún dạo bên cạnh một chiếc xe đạp thì chắc chắn đó là những người con của Phương Hòa. Mảnh đất nơi đây tuy nhỏ, nhưng là vùng đất khá trù phú với những con suối, dòng sông nhỏ, như những quà tặng của Tạo hóa cho một vùng quê. Thật ra, đến mỗi mùa mưa lụt, mới thấy thương cho Phương Hòa. Ngôi nhà thờ nhỏ bé lại càng nhỏ bé hơn giữa biển nước chung quanh, con đường phía trước nhiều khi không thể đi lại được vì nước ngập khá sâu, nhà thờ bị cô lập. Vậy mà HT bao năm nay vẫn như lặng lẽ, vẫn âm thầm phát triển, một cách chậm rãi, chậm mà chắc để rồi đến một ngày, tất cả như bừng lên như một ngày nắng mới giữa mùa đông lạnh giá…
 Các vị tiền nhiệm như MS Nguyễn Xuân Vọng, MS Mã Phúc Tín, MS Nguyễn Việt… đều có nguyện vọng mở rộng khu đất nhà thờ, xây dựng lại ngôi nhà thờ mới, vì nó đã bị xuống cấp trầm trọng từ trận lụt lịch sử năm 1964. Tuy nhiên, tất cả chỉ là những cố gắng, chứ chưa có được một kết quả khả quan nào, và công bằng mà nói, cũng nhờ những nổ lực đó, mà hôm nay, HTTL Phương Hòa lại có một sự thay đổi như vậy.
Năm 2010, trong đợt bổ nhiệm 19 vị quản nhiệm tại Quảng Nam, Truyền đạo Ông Văn Tín được bổ về quản nhiệm HTTL Phương Hòa. Từ đây, như một làn gió mới, HT đền bù được khu nghĩa địa phía sau để mở rộng đất, được cấp đất, tổng cộng trên 4000m2. Rồi mới đây, do công trình mở rộng quốc lộ 1A, nhà thờ phải giải tỏa, HT bắt đầu triển khai khởi công xây dựng ngôi nhà thờ mới, mà theo thiết kế thì khá qui mô:
-        Nhà thờ: diện tích: 911m2, chiều cao: 16m
-        Nhà học giáo lý: diện tích: 468m2x 4 tầng, chiều cao: 18,6m
-        Tư thất mục sư: diện tích: 170m2x 2 tầng, chiều cao 11,2m
-        Tháp chuông: diện tích: 9,6m2, chiều cao: 27,5m
Điều hấp dẫn hơn là nó nằm trên một ngã tư khá rộng, dẫn vào thành phố Tam Kỳ, một đô th trẻ đang phát triển. Dĩ nhiên đó là những viễn cảnh ở tương lai, còn hiện tại, HTTL Phương Hòa mới tổ chức Lễ Khởi công Xây dựng Nhà thờ vào ngày 10/10/2013 vừa qua, một lễ khởi công có quy mô khá lớn, với đông đảo khách mời từ phía Giáo hội cũng như chính quyền. Và đêm trước ngày lễ, một chương trình truyền giảng với hơn 1000 người về tham dự, với sự góp sức của các HT bạn, đêm truyền giảng đã thành công ngoài sự mong đợi: 17 người tin Chúa, một số lượng tương đối nhiều ở miền trung…
Nhìn lại lịch sử HT, tôi cũng rất ngạc nhiên bởi từ một HT nhỏ như vậy lại là nơi xuất thân của khá nhiều Tôi tớ Chúa: MS Nguyễn Xuân Ba, TĐ Huỳnh Qúy Khiêm, TĐ Bùi Lược, TĐ Lê Loan, MS Bùi Phiên, MS Nguyễn Đình Luận, TĐ Lê Vạn Thiện, TĐ Nguyễn Lãnh, MS Trần Can, MS Trần Đình, MS Phạm Mính, MS Phạm Sính, MSNC Phạm Văn Phúc, MS Phạm Văn Lộc, MSNC Trần Việt Tuấn Anh, TĐ Bùi Minh Quyền, TĐ Trần Hữu Phúc An, MSNC Trần Văn Tuân, TĐ Phan Khắc Hùng… Phương Hòa cũng là nơi xuất thân của các phu nhân: MS Nguyễn Thanh, MS Đinh Văn Tư, MS Phạm Mính, TĐ Trần Ngọc Ánh, TĐ Phan Khắc Hùng...
MSNC Ông Văn Tín lại kể cho tôi nghe những sự đổi thay kỳ diệu ở HT ông từ khi bắt đầu có kế hoạch xây dựng lại nhà thờ. Tinh thần con dân Chúa rất hăng hái. Họ sốt sắng một cách không ngờ (?), kể cả những người lâu nay đã yếu đuối. Họ tự nguyện xin được góp phần cùng HT, tất cả như một guồng máy vận hành một cách khá trôi chảy và cho đến hôm nay, nó đã lại những kết quả thật bất ngờ: ngôi nhà thờ mơ ước của con dân Chúa sẽ được xây dựng trong nay mai. Trong những năm gần đây, số lượng tín hữu tăng lên nhanh không ngờ, ngôi nhà thờ bỗng trở nên chật hẹp một cách nhanh chóng, tín hữu phải ngồi ở hai bên hông, phía sau mới có đủ chổ. Các buổi thông công của ban ngành thì đành phải tổ chức ở ngoài sân, vậy mà vẫn vui, vẫn thấy thỏa lòng. Gặp anh em tín hữu HTTL Phương Hòa, ai cũng rất vui, ai cũng muốn nói về những viễn cảnh đẹp đẽ của một HT vùng quê bao đời trầm lắng, bỗng tự dưng hôm nay, một phép mầu kỳ diệu Thiên Chúa ban cho, họ tri dậy như những cánh hoa xinh xắn đang đón nắng mùa xuân về, tỏa hương, khoe sắc, đem lại những sự khích lệ mạnh mẽ cho những tâm lòng mệt mỏi (?) vì bao gian nan cuộc sống. Phương Hòa hôm nay chính là bài ca tạ ơn Thiên Chúa mà mọi người hướng đến, hãy về đây mà chiêm nghiệm những giai điệu mượt mà của bài ca ơn phước ấy và cũng để nhận ra rằng, hễ nơi nào có con dân Chúa hết lòng cầu xin, phước hạnh của Chúa luôn đổ tràn.
Tôi cùng MSNC Ông Văn Tín cùng ngắm khu đất rộng mênh mông phía sau nhà thờ, nơi sẽ xây dựng ngôi nhà thờ mới. Dĩ nhiên không phải mọi việc “tự nhiên mà có”, không phải tất cả đều dễ dàng, nhưng trong sự trông cậy vào ơn thương xót của Thiên Chúa, những gì đạt được hôm nay thật là quá sức tưởng tượng của mọi người. MS Tín nói với tôi lời cuối cùng trước khi chia tay, tôi chỉ biết dâng lời cảm tạ Chúa, vâng cảm tạ Chúa thật nhiều thôi, những việc còn lại, tôi biết, Chúa đã làm cho HT hết rồi. Ở nhỉ, cuộc đời của mỗi con dân Chúa vẫn mãi mãi là bài ca cảm tạ Thiên Chúa. Nắng tháng mười lại rộn ràng trên từng khe lá, từng mái ngói cũ rêu phong đã trãi bao mùa mưa nắng, có lẽ những hạt nắng ấy sẽ tiếp tục những câu chuyện ngày sau, khi ngôi nhà thờ mới bừng sáng lên trong bình minh nắng sớm, khi tiếng chuông rộn rã vang lên giữa mây trời. Những tháng ngày vui hơn, tươi hơn và đem lại nhiều sự phước hạnh hơn cho những người con Chúa luôn hướng về Ngài,  đã đến rồi…
700 người con Chúa đang cùng nhau bắt tay vào xây dựng Đền thờ mới, một chặng đường không ít gian nan, nhưng vô cùng phước hạnh. Dĩ nhiên, bên cạnh những người con Chúa ở đây, sẽ luôn có những lời cầu nguyện, những bàn tay góp sức của anh em khắp nơi như là bài ca Hiệp một trong Chúa Yêu thương. Bài ca đó sẽ còn vang mãi như một điệp khúc của thời gian, thấm sâu vào từng ngọn cỏ, nụ hoa, từng cành lá, rặng cây… ở mỗi một góc nhỏ không gian nơi vùng quê đầy dẫy yêu thương này. Tất cả đều hướng về một ngày mai tươi sáng, đầy nắng ấm. Và dĩ nhiên, nắng Phương Hòa ngày nào cũng mới, ngày nào cũng tươi, mới một màu Phước hạnh và tươi một màu Yêu thương.
                                                   
                                                            VŨ HƯỚNG DƯƠNG

NHỮNG CON ĐƯỜNG MÙA THU

NHỮNG CON ĐƯỜNG MÙA THU…
Ngày 19/09/2013
Vũ Hướng Dương


Những con đường mùa thu bao giờ cũng đẹp…
Vậy là mùa thu đã về với những cụm mây trắng trôi lững thững trên bầu trời trong màu nắng nhạt có một chút phai vàng. Hàng phượng vỹ trước sân trường không còn rực sắc hồng như những ngày đầu hạ mà đã rợp một màu xanh biếc lá non. Tháng ngày ôm cặp đến trường đối với tôi chỉ là những kỷ niệm của một thời ngây ngô bên trang giấy vở, hồn nhiên và rất vô tư. Tuy vậy tôi cũng còn cái diễm phúc để tận hưởng những giây phút tựu trường đầu thu khi đưa con đến trường, được dự buổi lễ Khai trường đầu năm học… Những giây phút đó làm tôi như sống lại cái khoảng thời gian mỏng manh trong ký ức, chỉ chực vỡ tan khi biết bao bộn bề cuộc sống vây quanh.
Tự nhiên tôi lại nhớ đến mùa thu năm 2010, chỉ trong vòng chưa đầy một tháng (28/9/2010 đến 22/10/2010), ở Quảng Nam đã có đến 19 lễ Bổ nhiệm Quản nhiệm cho 19 Hội Thánh (trong đó có 2 Quản nhiệm thuyên chuyển, còn lại 17 vị bổ nhiệm mới), thật là một sự kiện đáng nhớ. Trước thời điểm đó, các Hội Thánh hầu như thiếu quản nhiệm, khiến các Mục sư phải kiêm nhiệm, có người phải lo cho 3-4 Hội Thánh, việc đi lại chăm sóc, thăm viếng và giảng dạy rất khó khăn.
Bây giờ nhìn lại mới thấy việc Chúa ban cho các Hội Thánh Ngài thật là lớn lao. Một sự đổi thay, các Hội Thánh đều đã có sự chuyển mình rất lớn: nếu trước năm 2010, chỉ có Nhà thờ Tin Lành Quế xuân, Hà Lam, Khánh Bình,… là được xây dựng mới, thì sau thời điểm đó, hàng loạt các nhà thờ được tiến hành lễ Khởi công: Trường An, Thanh Quýt, Thu Bồn, Dương Yên, Phước Bình…; một số nhà thờ đang chuẩn bị mặt bằng: Phương Hòa, Phú Trung, An Tân, Vĩnh Điện, Hương An…; và khá nhiều cơ sở nhà Chúa được nâng cấp, mở mang: Tam Kỳ, Trường Xuân, Tiên Phước, Tiên Lãnh, Quế Phương, Phú Lãnh, An Hà, Chiên Đàn, Tiên Quả, Kỳ Hòa… Thời ấy, Mục sư Phan Ân, Ủy viên Mục vụ TLH, Mục sư Võ Đình Đán và các Mục sư trong Ban Đại diện TL tỉnh cứ như con thoi, đi hết Hội Thánh này đến Hội Thánh khác để cử hành Lễ Bổ chức, đúng là Chúa cho họ có ơn chứ không thì có lẽ không có sức lực nào đi nổi hết 19 Hội Thánh trong vòng chưa tới một tháng, có ngày tổ chức đến 2 Lễ Bổ nhiệm ở 2 Hội Thánh khác nhau.
HTTL Kỳ Hòa nằm trên một cù lao của sông Trường, sau một thời gian dài không có quản nhiệm đã trổi dậy như một bài ca của tình yêu mến Chúa. Khu đất rộng thênh thang vẫn còn đó, ngôi nhà Cơ Đốc Giáo dục được xây mới như là một điểm nhấn cho những bước đổi thay tiếp theo. Hiện họ cũng đang ao ước có được một ngôi nhà thờ mới để thay thế cho ngôi nhà thờ cũ đã hoàn thành nhiệm vụ, xuống cấp, nhỏ bé không còn đáp ứng được nhu cầu thờ phượng Chúa ngày càng tăng của con dân Chúa tại đây.
HTTL An Tân, dù còn nhiều khó khăn, nhóm tạm tại nhà của một tín hữu, nhưng cũng đã có những đổi thay, từ khi tách ra từ HTTL Tiên Quả, tổ chức đã có nhiều tiến bộ, đã có những chương trình Truyền giảng tự tổ chức hoặc kết hợp cùng các HT bạn, đã sửa sang lại nhà nhóm tạm rộng rãi, kiên cố hơn trước.
HTTL Phú Trung được thành lập trên cơ sở Chi phái Phú Trung của HTTL Tam Kỳ, vậy mà đã vững vàng trên đôi chân của mình, đang chuẩn bị để mua một mảnh đất rộng cả ngàn mét vuông để xây dựng nhà thờ.
HTTL Tiên Quả, đã sửa sang lại cơ sở vật chất nhà Chúa, khang trang và đẹp hơn trước đây rất nhiều. Sân vườn được tu bổ, chỉnh trang, Hội Nhánh Tam Hòa đã có nhà nguyện, đất đai rộng rãi và trở thành một Hội Nhánh khá mạnh trong tỉnh.
HTTL Tam Kỳ, từ khi được trả lại khu đất đã cho mượn, đang dần xây dựng cơ sở vật chất, các phòng nhóm, phòng học, là nơi thường xuyên tổ chức các Hội đồng Bồi linh trong tỉnh.
HTTL Trường Xuân, trên đôi chân của mình đã xây dựng cơ sở Cơ Đốc Giáo dục khá khang trang, rộng rãi, vừa có khuôn viên đẹp để tổ chức các chương trình Truyền giảng ngoài trời. Anh em tín hữu đã tự thiết kế dàn khung sân khấu để tự phục vụ cho những chương trình Truyền giảng ngoài trời của mình, một sự chủ động đáng yêu.
HTTL Chiên Đàn, khi Mục sư Mã Phúc Thanh Tươi về Quản nhiệm cũng đã có nhiều thay đổi, đẹp hơn, mạnh hơn, vui hơn và con dân Chúa được dự phần xây dựng nhà Chúa nhiều hơn. Bộ khung nhà thờ cũ nay đã biến thành cơ sở Cơ Đốc Giáo dục thật đẹp, sáng sủa, cũng là một sự đổi thay diệu kỳ.
HTTL Phương Hòa như một phép lạ Chúa ban, từ chỗ rất chật hẹp, muốn mở mang cũng không được. Bao đời Quản nhiệm đã qua, khuôn viên nhà thờ hầu như không thay đổi, vậy mà khi TĐ Ông Văn Tín (nay là MSNC) về quản nhiệm, như một phép mầu Chúa ban, hiện nay, họ đã có một khu đất trên 4000m2 để chuẩn bị xây dưng Đền thờ mới để thờ phượng Chúa. Ngôi nhà thờ tương lai sẽ nằm trên một ngã tư, trên con đường vào thành phố Tam Kỳ, thật là phước hạnh.
Những Hội Thánh ở vùng núi cũng không kém. Nhà thờ Tin Lành Tiên Phước cũng không là ngoại lệ. Từ khi có quản nhiệm mới: TĐ Bùi Xuân Cẩm, nay là MSNC, đã có nhiều đổi thay đáng kể. Họ cũng đã có Cơ sở Cơ Đốc Giáo dục mới, mở mang Điểm nhóm Sơn Cẩm Hà…
HTTL Quế Phương nằm trên một con đường liên tỉnh khác đi lên Tiên Hiệp cũng đã thay đổi diện mạo khi có được Tân Quản nhiệm. Tuy còn nhiều khó khăn nhưng HT tại vùng quê Tiên Lập này đã sửa sang được nhà nguyện, xây dựng tường rào cổng ngõ, đẹp hơn xưa rất nhiều.
Nhà thờ Tin Lành Tiên Hiệp vừa mới tổ chức Khánh thành và Cung hiến vào tháng 6/2013 như một điểm nhấn tại ngã ba Tin Lành, trên đường từ Tiên Phước lên vùng cao Trà My. Ngôi nhà thờ là công sức của biết bao con dân Chúa dự phần, MSNC Nguyễn Thanh Lâm cho biết, đa số tín hữu ở đây rất nghèo khó nên việc xây dựng nhà thờ rất tiết kiệm. Họ dâng hiến khá nhiều công lao động, từ đào móng, san nền, vận chuyển vật liệu, hàn sắt… chỉ những gì họ không làm được mới thuê thợ. Có lẽ không ai yêu quí ngôi nhà thờ của mình hơn những người tín hữu Tiên Hiệp vì trên mỗi mét vuông công trình đều thắm đượm tình yêu mến Chúa của họ.
Đến HTTL Dương Yên mới thấy được sức mạnh của HT Chúa khi tất cả con dân Chúa đều hiệp một. Nhìn lại những ngày còn nhóm tạm tại nhà của một Chấp sự đến cơ ngơi họ có được hôm nay: một khu đất rộng trên 5000m2, một nhà nhóm tạm với sức chứa khoảng 300 người, và chuẩn bị xây dựng ngôi nhà thờ có diện tích đến 800m2. Thật là một phép lạ Chúa ban cho những người con Chúa tại vùng cao Trà My. Không những vậy, họ còn có Hội Nhánh tại Trà Sơn, điểm nhóm tại Trà Tân, Trà Bui, Trà Giang, thị trấn Trà My… với đa số là đồng bào dân tộc Cadong.
Rồi ra hướng bắc, nhà nguyện Hương An chuẩn bị xây dựng. Hôm tôi ghé thăm Hội Thánh Quế Xuân, MSNC Nguyễn Thanh Minh vui mừng báo tin, nhờ ơn Chúa, con dân Chúa khắp nơi đã mở rộng tấm lòng, để hôm nay Hội Nhánh Hương An đã có thể bắt tay vào xây dựng nhà nguyện. Khu đất mới khá đẹp nằm trên con đường rộng thênh thang, Chúa vẫn yêu thương và nhớ đến những người con của Ngài tại Hội Nhánh Hương An, nên dẫu nghèo khó nhưng vẫn được Chúa chu cấp đủ đầy cho nhu cầu thuộc linh chính đáng của mình. Một năm trước đây, tôi dã ghé thăm Hội Nhánh Hương An, cùng TĐ Nguyễn Thanh Mình (nay là MSNC) nói về những ước mơ có điều kiện xây dựng một nhà nguyện cho Hội Nhánh bởi nơi nhóm lại hiện tại sẽ bị giải tỏa, vậy mà bây giờ, con dân Chúa đang chuẩn bị biến ước mơ thành hiện thực, thật là một phép lạ. Dẫu vẫn còn thiếu thốn khá nhiều, nhưng trong sự trông cậy vào ơn Chúa, hy vọng ngôi nhà nguyện sẽ sớm được hoàn thành, đáp ứng lòng mong mỏi của những người con Chúa nơi đây.
Hội Thánh Thu Bồn cũng đã xây dựng xong phần cơ bản của nhà thờ. Tuy chưa hoàn thiện, nhưng so với ngôi nhà thờ cũ thời trước, ngôi nhà thờ mới, cao, rộng và đẹp hơn rất nhiều. MSNC Võ Tiến Dũng đã trải lòng với chúng tôi về những khó khăn hiện tại của Hội Thánh, ông tin chắc Chúa sẽ mở đường để ngôi nhà thờ sớm hoàn thành vào trước mùa mưa năm nay hầu cho con dân Chúa tại HTTL Thu Bồn có thể đón một mùa Giáng sinh thật vui vẻ và phước hạnh trong ngôi nhà thờ còn thơm mùi ngói mới…
HTTL Phước Bình cũng đã chuyển mình. Khi còn quản nhiệm, MSNC Nguyễn Đan Chiêu đã xin được một lô đất rộng 700m2 để xây dựng nhà thờ. Nay, quản nhiệm mới, TĐ Nguyễn Ngọc báo cho chúng tôi biết, các ân nhân đã giúp được một số tiền, Hội Thánh đang chuẩn bị xây dựng nhà thờ để phục vụ nhu cầu thờ phượng Chúa của con dân Ngài.
HTTL Phú Lãnh, dầu rất nhỏ bé, nhưng sau ba năm, HT cũng mở được một Điểm nhóm tại Điện Quang. Cơ sở vật chất nhà thờ cũng được sửa sang lại khá nhiều, gọn gàng, đẹp đẽ hơn.
HTTL Vĩnh Điện, sau khi được tái lập, con dân Chúa đang nổ lực cầu nguyện xin Đức Chúa Trời mở đường để có được Đền thờ mới thay thế cho ngôi nhà của một tín hữu đang tạm nhóm.
HTTL Phong Thử, nơi có nhà thờ Lạc Thành nổi tiếng một thời (ngày nay không còn nữa), cũng đã kịp mở mang nhà nguyện Điện Phước, là một Điểm nhóm mới. Đây cũng là quê hương của khá nhiều Tôi tớ Chúa.
HTTL Trường An đã quyết tâm xây dựng nhà thờ mới thay cho ngôi nhà thờ được xây dựng từ năm 1960 đã xuống cấp do nằm trong vùng thấp lũ, đã trải qua quá nhiều trận lụt, mỗi lần đều không dưới 1m nước. Ngôi nhà mới hiện nay thật rộng, đẹp, là niềm tự hào của con dân Chúa tại Trường An, những người luôn quyết tâm vừa xây dựng nhà thờ, vừa xây dựng Hội Thánh, luôn đẩy mạnh công tác truyền bá Tin Lành cho đồng bào trên địa bàn. Dù còn thiếu nhiều kinh phí, nhưng Hội Thánh cũng cố gắng hoàn thiện công trình vào tháng 1/2014 để kịp tổ chức Lễ Cung hiến vào dịp Tết Âm lịch. HTTL Trường An cũng đã mở được 1 Hội Nhánh tại Đại Cường, đã có nhà nguyện khang trang, rộng rãi.
Nổi bật nhất có lẽ là HTTL Thanh Quýt. Đây là Hội Thánh được thành lập đầu tiên trên đất Quảng Nam, năm 1920. Như một phép mầu của Đức Chúa Trời ban cho con dân Ngài, sau bao nhiêu năm lưu lạc vì chiến tranh, con dân Chúa lại trở về thờ phượng Chúa ngay trên mảnh đất mà cha ông mình đã xây dựng nhà thờ. Ngày nay, ngôi nhà thờ Thanh Quýt to lớn, nằm oai nghi bên con đường đầu ngõ bước vào tỉnh Quảng Nam như một biểu tượng của Tình Yêu Thiên Chúa dành cho con dân Ngài, Ngài là Đấng Thành tín và Công bình, luôn ở cùng HT trong mọi lúc mọi nơi…
Nhìn lại thời gian, chỉ mới 3 năm, nhưng đã có quá nhiều đổi thay tại các Hội Thánh Tin Lành trong tỉnh. Có nơi đã xây dựng xong nhà thờ mới, có nơi còn đang dang dở, nơi khác thì đang chuẩn bị tiến hành khởi công, một vài nơi vẫn còn nằm trong kế hoạch. Tất cả như một bức tranh với khá nhiều gam màu tươi sáng về những con đường phước hạnh mà Thiên Chúa dành cho con dân Ngài, những người đã hết lòng cầu nguyện mà trông đợi trong thời gian qua. Đó là một kết quả tất yếu. Những con đường rồi sẽ được nối dài, được mở rộng và điều chắc chắn là qua những con đường ấy, Tin Lành của Chúa Cứu thế Giê-xu được nhiều người biết đến, tin nhận và được làm con yêu dấu của Ngài. Đó mới là một phần thưởng xứng đáng cho những nổ lực không mệt mỏi của những người con Chúa. Chỉ vài năm nữa thôi, sẽ có khá HTTL trong tỉnh Quảng Nam tổ chức 100 năm thành lập HT: Thanh Quýt (1920), Hội An (1921), Đại An (1924), Phong Thử (1925), Trường An (1926), Tam Kỳ (1926), Quế Sơn (1927)… Lúc đó, có lẽ các HTTL trong tỉnh như đang bước vào những ngày hội lớn, những ngày đồng thanh dâng lời cảm tạ Chúa vì những ơn lành Chúa ban cho. Một khí khí rộn ràng niềm vui tràn ngập…
Còn tôi, đến hôm nay, tôi vẫn mãi lên đường với những gì Chúa ban cho. Nắng mưa, có lẽ chỉ làm cho những chuyến đi thêm phần thi vị, cuộc đời cũng phải có những ngày giông bão thất thường thì mới hiểu được giá trị của những ngày bình yên, êm ấm. Có đi mới thấy, có thấy mới thấu hiểu được tấm lòng của mỗi Tôi con Chúa tại các Hội Thánh khắp nơi trong tỉnh, hết lòng công việc Chúa, tận tụy vì Hội Thánh chung. Tôi vẫn cảm tạ Chúa luôn vì mình may mắn được đi nhiều, thấy nhiều, học hỏi được rất nhiều, và cứ qua mỗi chặng đường lại thấy mình được lớn lên hơn…
Tạ ơn Chúa! Những con đường mùa thu bao giờ cũng đẹp…
                                                                    VŨ HƯỚNG DƯƠNG

Chủ Nhật, 15 tháng 9, 2013

LÊN NON…

LÊN NON…

Ngày 05/09/2013
Vũ Hướng Dương


 Cuộc sống là vậy, những người con Chúa luôn được Chúa yêu, và Ngài giúp cho chúng ta ngày càng trưởng thành hơn qua những khó khăn mà chúng ta phải đối diện. Những điều ấy như những giai điệu bỗng trầm của bài ca yêu thương trong Chúa, như những sắc màu sống động của một cuộc đời hết lòng trông cậy Ngài , và qua đó chúng ta lại nhận ra rằng, Tình yêu Chúa dành cho ta thật bao la…
Một anh em hỏi tôi, sao mùa hè năm nay không thấy những chuyến đi “Nắng hạ vàng – Hoa phượng đỏ” như năm ngoái nữa. Tôi cười, thật là khó trả lời.
Cuộc sống mỗi ngày mỗi khác, hôm nay nắng, ngày mai mưa, ai mà biết được. Mỗi ngày đi qua là mỗi ngày chúng ta học được rất nhiều bài học từ cuộc sống, những bài học sống động mà mỗi người có thể cảm nhận theo những cách của riêng mình, nhưng điều quan trọng là nó sẽ giúp được gì cho chúng ta trên bước đường theo Chúa.
Mùa hè năm ngoái, tôi có những chuyến đi hầu như liên tục, các Hội Thánh tổ chức các chương trình liên tiếp nhau. Và hình như qua chuyến đi ấy, tôi bị thuyết phục bởi những cung đường đầy thơ mộng với sắc đỏ hoa phượng rực hồng bên một góc đường giữa trưa hè rạo rực tiếng ve; những vạt nắng vàng như trải thảm bên bờ sông Thu Bồn trong một chiều lộng gió. Rồi những nụ cười tinh khôi của một cô bạn vừa mới quen khi đến thăm Hội Thánh vùng cao; những giai điệu du dương của những bài Thánh Ca trong đêm truyền giảng, đến những tà áo dài lấp lánh trong nắng mai như những đàn bướm bay lượn trên con đường dốc nhỏ trước ngôi nhà thờ mới xây…
Nhắc đến đây, tôi lại nhớ lời MSNC Nguyễn Thanh Lâm khi đọc bài “Chiếc áo dài của những người nữ con Chúa”. Ông tâm sự, những người phụ nữ ở Hội Thánh của ông rất hiền lành, chịu thương chịu khó, nhiều người hoàn cảnh vô cùng khó khăn nhưng cũng cố gắng dành dụm tiền bạc may cho được một chiếc áo dài để đi thờ phượng Chúa trong ngày Chúa nhật, và đây là chiếc áo dài duy nhất của họ. Tôi cảm động vô cùng và thấy hối tiếc vì không biết được chi tiết này sớm để đưa vào bài viết, thành thử tôi nhắc lại ở đây, xem như một lời xin lỗi với những bạn, người chị, người em tôi tại Hội Thánh vùng cao Tiên Hiệp. Thật ra tôi cũng không quen biết họ nhiều, không thuộc tên được bao nhiêu người, nhưng những người phụ nữ tại chốn này đã để lại trong tôi những ấn tượng không thể nào quên trong những lần gặp gỡ: nhu mì, mềm mại và tấm lòng yêu mến Chúa chân thành…
Hôm nay, tôi về thăm Dương Yên trước ngày khởi công xây dựng nhà thờ. Không khí thật là sôi nổi. Toàn thể con dân Chúa đang đứng trước một cơ hội lớn mà Chúa ban cho: có một ngôi Đền thờ khang trang để thờ phượng Chúa. Tôi là người ngoài cuộc mà cũng cảm thấy phấn chấn khi thấy được tinh thầnhầu việc Chúa của anh em. Nhiều người trước đây yếu đuối bỗng trở nên mạnh mẽ, sốt sắng, tự nguyện tham gia cùng các anh chị em khác. Người có của, kẻ có công, tất cả đều hăng hái góp phần san mặt bằng, đổ bê tông… để phục vụ cho việc xây dựng nhà thờ sắp tới. Thế mới biết, dù có lúc nguội lạnh, nhưng tình yêu Chúa vẫn âm ỉ trong lòng họ, chỉ chờ có thời cơ là bùng cháy lên. Chỉ những ai đã từng đến nơi đây vào các năm trước thì mới thấy được giá trị của những gì họ có được hôm nay. Trong ngôi nhà nhỏ bé được che tạm của một chấp sự Hội Thánh, gần 300 con người ngồi chen chúc nhau trong giờ thờ phượng Chúa. Thời tiết thật nóng, vài cái quạt máy không đủ để xua tan bầu không khí oi ả, nhưng cái nóng khắc nghiệt ấy vẫn không làm cho con dân Chúa nản lòng, họ vẫn vui tươi ca hát, tôn vinh Chúa, vẫn kỉnh kiền học lời Chúa, lắng nghe bài giảng... Trước đó, các lớp học Trường Chúa nhật, lớp Giáo lý phải tổ chức tạm trong các nhà tín đồ chung quanh điểm nhóm, nhìn các em thiếu ấu nhi, mỗi em nhỏ cầm trên tay một chiếc ghế nhựa để vào nhà nguyện dự giờ thờ phượng, mà lòng tôi bùi ngùi xúc động. Tình yêu Chúa là vậy.
Con đường phía trước nhà thờ, theo qui hoạch sẽ được mở lớn, từ khu đất dự kiến xây dựng, cao hơn mặt đường khoảng 7-8m, chúng tôi nhìn ra chung quanh, núi rừng thật hùng vỹ. Tạ ơn Chúa đã cho Hội Thánh Dương Yên có được một khu đất đẹp đẽ, xứng đáng với lòng mong mỏi của con dân Ngài bao nhiêu năm  rồi. Cụ Võ Hoằng đã dâng hiến mảnh đất rộng trên 5000m2để Hội Thánh xây dựng nhà thờ, thật là một tấm lòng vàng. Chúa đã sắm sẵn cho Hội Thánh Ngài những con người, những cơ hội quí báu để đến một ngày nào đó, nó xuất hiện như một đáp án hoàn hảo của một bài toán nan giải. Chắc chắn một ngày không xa, ngôi nhà thờ 800m2 sẽ sớm được hoàn thành với tổng giá trị trên 3 tỷ đồng. Dĩ nhiên con đường phía trước còn khá dài, nhưng trong ơn lành của Chúa, ngôi Đền thờ khang trang đó sẽ được xây dựng.
Tôi cùng một số anh em trong HTTL Dương Yên lên thăm đập thủy điện sông Tranh, công trình thủy điện được cả nước (và có lẽ thế giới) biết đến vì những trận động đất đã xảy ra trong thời gian trước đây. Hiện nay, thủy điện đã không còn tích nước nữa nên chỉ còn những dòng nước nhỏ dưới chân đập chảy từ từ như một dòng sông nhỏ. Một sự yên bình. Đứng trên mặt đập nhìn xuống dưới chân, mới thấy được sự to lớn của một công trình thủy điện, mà đây chỉ là thủy điện nhỏ, huống hồ những công trình lớn hơn. Chung quanh đây, tại Trà Bui, Trà Giang, Trà Sơn, Trà Tân… là những điểm nhóm của các con dân Chúa. Đã bao năm rồi, họ vẫn kiên trì trong đức tin, dù muôn vàn khó khăn, Hội Thánh Chúa vẫn phát triển trên nền tảng yêu thương, của sự xẻ chia cũng những anh em trong ban Truyền giáo Hội Thánh Tin Lành Dương Yên. Sau giờ thờ phượng vào sáng Chúa nhật, họ tức tốc lên đường, ăn trưa vội tại thị trấn Trà My, rồi lại tiếp tục chuyến hành trình của mình để đến với các anh em dân tộc Cadong, có khi đoạn đường dài cả 50km đường núi.
Trên đường về chúng tôi lại ghé thăm nhà ông Nguyễn Văn An, Trưởng Điểm nhóm Trà Tân, người đã hết lòng, sốt sắng gây dựng, gìn giữ điểm nhóm, đang bị tai nạn, bán thân bất toại, rất cần sự hỗ trợ của con dân Chúa khắp nơi… Ông An, trong những ngày tuổi già, bệnh tật, có ý nhượng lại mảnh đất mà gia đình ông đang ở (trong đó có ngôi nhà mà ông cho Hội Thánh Chúa mượn nhóm tạm đã 5 năm, còn gia đình thì ở trong một chái nhỏ, lợp tranh). Ông chỉ xin Hội Thánh làm cho mình một ngôi nhà nhỏ ở góc vườn, sống những ngày tuổi già để hầu việc Chúa, số tiền còn lại xin Hội Thánh gởi tiết kiệm giúp ông. Nhiều người muốn mua lại khu đất này nhưng ông nhất định không bán, chỉ để dành cho Hội Thánh mà thôi. Tuy nhiên, HTTL Dương Yên đang chuẩn bị khởi công xây dựng Đền thờ chính nên rất khó khăn về kinh phí nên chưa thể mua miếng đất rộng cả ngàn mét vuông này dù chỉ có khoảng 150 triệu đồng. Nhìn người anh em trong Chúa đang nằm trên chiếc võng mà thấy xót xa, chắc Chúa đang thử thách ông. Tôi cảm phục tấm lòng của người tín hữu Cadong, người du kích năm xưa nay đã là một người con trung kiên của Chúa, ước mơ lớn nhất của ông là điểm nhóm Trà Tân có được ngôi nhà nguyện thật đẹp, con dân Chúa không phải chen chúc nhau trong ngôi nhà nhỏ bé như bây giờ. Xin ý Chúa được nên.
Trước khi ra về, chúng tôi lại nghe tin ông cụ Võ Hoằng, thân sinh MSNC Võ Nguyên Hưng, người hiến đất cho Hội Thánh để xây dựng nhà thờ, đang bị ung thư. Không biết ý Chúa như thế nào, nhưng chắc chắn đây là một thử thách lớn cho gia đình MSNC Võ Nguyên Hưng và Hội Thánh Chúa. Tôi yên lặng, cuộc đời người theo Chúa là vậy, luôn đứng trước những thử thách, để rồi được lớn lên dần qua mỗi bước đi trong đức tin. Tôi thầm nguyện cho ông cụ Võ Hoằng, cho ông Nguyễn Văn An, mong rằng mọi sự hiệp lại có ích cho kẻ yêu mến Chúa, và họ sẽ vượt qua được những tháng ngày khó khăn này để được hưởng phước lành lớn lao mà Chúa ban cho.
Cuộc sống là vậy, những người con Chúa luôn được Chúa yêu, và Ngài giúp cho chúng ta ngày càng trưởng thành hơn qua những khó khăn mà chúng ta phải đối diện. Những điều ấy như những giai điệu bỗng trầm của bài ca yêu thương trong Chúa, như những sắc màu sống động của một cuộc đời hết lòng trông cậy Chúa, và qua đó chúng ta lại nhận ra rằng, Tình yêu Chúa dành cho ta thật bao la…
Một chuyến lên non đầy những trải nghiệm sâu sắc.

                                                                           VŨ HƯỚNG DƯƠNG

CÂU CHUYỆN CỦA DÒNG SÔNG

CÂU CHUYN CA DÒNG SÔNG


Ngày 21/06/2013
 Vũ Hướng Dương


     Ai về Quảng Nam mà không biết đến Điện Bàn, Duy Xuyên, những vùng đất nổi tiếng. Nếu Duy Xuyên được biết đến với Nhà thờ Núi Trà Kiệu, di tích Mỹ Sơn, những làng dâu tằm xanh mượt lá bên bờ sông Thu thì Điện Bàn lại âm thầm hơn, với khu tháp Bằng An lặng lẽ bên con đường 609, với những dấu tích của khu thành cổ Quảng Nam còn sót lại những hồ sen…
Nhắc đến Điện Bàn không thể không nói đến dòng sông nhỏ Vĩnh Điện, mang tên của thị trấn thủ phủ, con sông đào chia nước của dòng sông Thu mênh mông cho người anh em sông Hàn khi đổ về thành phố. Thật tình tôi cũng không nghĩ đây là con sông đào, bởi nó khá dài, trên 20km, mà ở miền trung thì rất ít có những con sông đào như vậy. Con sông nhỏ nhưng rất gần gũi với những cư dân nơi đây vì từ bao đời, nó đã con đường lưu thông huyết mạch để nối liền với thành phố bên sông Hàn. Nghe nói, ngày xưa, các tín hữu vẫn thường ra Đà Nẵng dự Hội đồng Bồi linh trên dòng sông này. Cái hình ảnh ngồi trên con đò nhỏ nhấp nhô sóng nước, lượn quanh hai bên bờ là những lũy tre xanh dày kín lá rung rinh trong nắng hè, thật là tuyệt. Bây giờ không biết có còn ai chịu ngồi trên những con đò nhỏ ấy để thong dong ra thăm miền phố thị, cuộc sống đôi khi cũng cần tìm lại một chút gì xưa cũ để tạo cho mình một khoảng lặng bình yên trong góc nhỏ trái tim.
Vĩnh Điện và Nam Phước, hai thị trấn, hai thủ phủ của Điện Bàn và Duy Xuyên như hai người anh em có hoàn cảnh khá giống nhau. Trước năm 1975, ở đây đều có hai ngôi nhà thờ tuy nhỏ những khá đẹp, sau này vì nhiều l‎ý do, khách quan có, chủ quan có, cả hai đều đã không còn tồn tại. Tín hữu Nam Phước phải vào Quế Xuân (Bà Rén) để thờ phượng Chúa, còn những người con Chúa tại Vĩnh Điện phải trôi dạt đến Phong Thử, đến Thanh Qu‎ýt để dự nhóm cùng HT nơi đây. Hơn 10 năm thành lập (kể từ 1964), HTTL Vĩnh Điện lại rơi vào khoảng thời gian im lặng, tưởng chừng không còn ai biết đến. Cuộc sống giống như một bài kiểm tra sức chịu đựng của mỗi người, thử thách đức tin của mỗi con dân Chúa. Sự sàng lọc, theo lẽ tự nhiên chỉ còn lại những tấm lòng theo Chúa đích thực, giữa những bôn ba đời thường, vượt lên những thử thách cuộc sống, họ bao giờ cũng vẫn là những con Chúa. Họ quyết tâm giữ lại HT quê hương, cho dù ngôi nhà thờ cũ đã không còn. Họ đã cùng nhau nhóm họp lại, giữ lửa đức tin cùng nhau, và dần dần điểm nhóm ấy đã trở thành một chi phái của HTTL Phong Thử, rồi sau đó thành Hội Nhánh, và nay là HTTL Vĩnh Điện. Những trăn trở, những hy sinh, những lời cầu nguyện… được khắc ghi bên dòng sông lặng lẽ theo bước thời gian, nó như một bài ca năm tháng với muôn vàn giai điệu, để từ đó, chúng ta lại nhận được sức lực từ Chúa ban cho khi tấm lòng rộng mở, khát khao một ngày mở hội mừng vui.
Tôi ngồi bên dòng sông Vĩnh Điện nhỏ bé, đục ngầu phù sa. Phía trên kia là điểm nhóm tạm của HTTL Vĩnh Điện, một ngôi nhà cũng khá nhỏ, cho nên mỗi Chúa nhật, con dân Chúa phải ngồi ngoài hiên, hai bên hành lang mới đủ chỗ. Ước mơ có được một nhà nguyện để thờ phượng Chúa, ai cũng có, nhưng để có được nguồn kinh phí xây dựng thì hoàn toàn không phải dễ. Nơi đây, thị trấn đang xây dựng lên thị xã, thành thử vật giá, cái gì cũng lên theo. Mua một miếng đất xây dựng nhà thờ không phải ít, mà đời sống con dân Chúa ở đây, cũng chỉ “thường thường bậc trung” mà thôi. Đối với những HT khác, những người con xa quê sẽ là nguồn động lực lớn cho HT quê nhà, riêng Vĩnh Điện thì không có, bởi trước đây HT chỉ vỏn vẹn vài chục gia đình, bao nhiêu năm rồi, hầu như không có những người đi xa, chính vì vậy, các tên “HTTL Vĩnh Điện” vẫn còn quá xa lạ với rất nhiều người, thậm chí có người nói, ủa, ở Vĩnh Điện mà cũng có HT sao?
Tôi ngồi bên dòng sông Vĩnh Điện nhỏ bé, một ngày nắng hạ lại về, cái nắng như thiêu như đốt hòa trong những ngọn gió Lào làm cho không gian như uốn cong lại, con người như muốn bung ra từng mảnh để đi tìm một ngọn gió mát lành đâu đấy. Những con ve rảnh rang lại nổi lên bài ca mùa hạ muôn thưở của nó, làm như không có tiếng ve kêu thì không ai biết mùa hè đến, cho dù những hàng phượng trong sân trường phía bên kia con sông cũng rực hồng sắc thắm rồi. Dòng sông vẫn mãi chảy tự bao đời, cái hay là nhờ bàn tay, sức lực của bao người, con sông chuyển mình sống dậy để làm cái nhiệm vụ mà cuộc đời giao phó. Chắc rồi một ngày nào đó, HTTTL Vĩnh Điện cũng sẽ chuyển mình lớn dậy trong bàn tay của Chúa, sẽ có một ngôi nhà thờ khang trang, đẹp đẽ. Chúa sẽ không để cho những người con yêu dấu của Ngài phải thiệt thòi, nhưng sao tôi lại mong cho ngày đó sớm đến, nó như một phần thưởng khích lệ sự bền lòng của những người đã miệt mài giữ lửa để cái tên “HTTL Vĩnh Điện” không đi vào quên lãng, nó như một dấu ấn thiêng liêng mà Đức Chúa Trời ban cho con dân Ngài trên vùng đất này, vùng đất đầy ắp những kỷ niệm, đầy ắp những ước mơ.




Năm 2009, Chi hội Vĩnh Điện tái lập theo quyết định của TLH HTTL VN (MN). Năm 2012, Chi hội được chính thức công nhận, số lượng khoảng 120 tín hữu. Lịch sử đã mở ra một con đường mới đầy phước hạnh. Dòng sông nhỏ cũng đang viết tiếp câu chuyên của mình, nó như một chứng nhân của lịch sử, được tận mắt thấy sự hình hành, phát triển, những bước thăng trầm của một HT Chúa. Và tôi cũng biết rằng, không lâu nữa, trên dòng sông thân thương đó, hình bóng của một ngôi thánh đường đang vang lên tiếng chuông rộn ràng trong sương mai buổi sớm sẽ sóng sánh trên dòng nước biếc… Câu chuyện của dòng sông ấy lại mở qua một trang mới, thơm tho và thấm đượm tình yêu Thiên Chúa ban cho con dân Ngài.

CÔ BÉ BÊN CỬA SỔ

CÔ BÉ BÊN CA S


          Buổi sáng thật là tuyệt, nhất là vừa trải qua một cuộc hành trình vất vả trên chiếc xe khách cà tàng vào đêm hôm trước, rồi được ngủ một giấc ngon lành để lấy lại sức. Những tia nắng của núi rừng xuyên qua vòm lá xanh, lúc lắc trong từng cơn gió, thỉnh thoảng lại có tiếng chim kêu lanh lảnh, đúng là một không gian yên bình của một ngày hè, ngày hè ở núi rừng.
          Nhận lời với dì Năm thành thử tôi phải lên đường. Mới vừa về nhà chưa được ít ngày thì dì Năm điện xuống, nói với má, nhờ tôi lên trông nhà giúp, dì có việc đi miền trong. Dì còn “quảng cáo” với má tôi là trên đó khí hậu mát mẻ, phong cảnh hữu tình, rất thích hợp với những ai cần thư giãn tinh thần sau một năm học tập vất vả. Nghe nói vậy, má tôi đồng ý cái rẹt, không cho tôi có một lời từ chối nào, dù chỉ là lấy lệ. Không phải vì má không nhớ tôi sau suốt một năm tôi xa nhà, nhưng má muốn cho tôi được thoải mái ít ngày, được đi đây đi đó, cho biết quê hương đất nước… Tôi cũng hiểu vậy nên không phàn nàn gì nữa, dù rằng đã có những cuộc hẹn cùng mấy đứa bạn hồi cấp ba, đến thăm các thầy cô cũ. Thôi thì hè còn dài, vả lại, có mấy khi dì Năm nhờ vả, mà dì với gia đình tôi thì ơn sâu nghĩa nặng, dì xem tôi như con đẻ, lo cho tôi từng li từng tí…

Cái “biệt thự” xanh mà dì đã khoe với gia đình tôi thật ra là một ngôi nhà nhỏ, chỉ có khu vườn là rất đẹp. Ở đây có khoảng chừng hai mươi căn nhà, nhà nào cũng có một khu vườn thênh thang, còn đường thì, nói cho ra vẻ một chút chứ chẳng qua nó chỉ là những mảnh đất trống dành cho lối đi, nhưng rất rộng, có khi đến cả hai chục mét. Chắc sau này nếu có làm đường nhựa thì khỏi lo chuyện giải tỏa, đền bù.
Dì Năm trồng đủ loại hoa trước sân nhà, phía sau là một vườn cây ăn trái, chỉ tiếc là hình như không có trái nào vừa chín tới để đón chào tôi đến thăm. Đi làm suốt ngày, vậy mà dì vẫn dành những thời gian rãnh rỗi để chăm sóc khu vườn. Ban ngày, người thì vào nương rẫy, người đi làm trên thị trấn, đến chiều tối mới thấy thấp thoáng vài ba người lớn đi lại, nói chuyện. Mọi người rất chân tình, gần gũi với nhau. Cuộc sống rất yên bình, không có trộm cắp, xì ke nên tối ngủ có thể không đóng cửa, đi cả ngày mà không sợ mất đồ, thật là lý tưởng… Đó là sau này tôi mới biết chứ ngày đầu tiên thì tôi thấy nó cũng bình thường như những xóm làng khác, chỉ đặc biệt là rất yên tĩnh mà thôi…
Đang ngồi trước sân để “chiêm nghiệm” cuộc sống trôi qua trước mắt mình, thì một chú chó nhỏ không biết từ đâu chạy tới quấn quít lấy tôi. Không hiểu nó thuộc giống chó gì mà nhỏ xíu, chắc dài khoảng hơn một gang tay thôi, nhưng nhìn cái vẻ khôn lanh của nó tôi đoán đây là chó trưởng thành rồi. Nó cứ kêu rít rít, vẫy đuôi, chạy lăn xăn trước mặt tôi. Lúc đầu tôi nghĩ đây là chó của dì Năm, nhưng sực nhớ dì đâu có nuôi.
Bỗng phía bên kia đường có tiếng kêu:
-      Li Li, mi đâu rồi?
Bên kia đường, trong ngôi nhà nhỏ khuất sau cái hàng rào trắng, một cô bé đang chồm ra ngoài cửa sổ kêu. Tôi bồng con chó và đưa lên rồi hỏi:
-      Có phải hắn không?
-      Đúng rồi đó. Anh thả hắn xuống đi. Li Li, đi tìm đi.
Phía bên này, con chó cứ quẫy đuôi và quấn quít lấy chân tôi. Tôi hỏi:
-      Hắn tìm chi rứa?
-      Trái banh.
Tôi nhìn quanh. À, thì ra có một trái banh rớt trong chậu hoa của dì Năm, cái chậu hơi cao hơn so với chiều cao khiêm tốn của con chó nên nó không thể nào với tới được. Tôi hất trái banh xuống đất, Li Li vội chạy lại, gặm lấy trái banh và chạy tót về nhà bên kia.
Tôi đi theo con chó nhỏ qua ngôi nhà bên kia đường. Ngôi nhà cũng từa tựa như nhà của dì Năm, nhưng nằm trên một mô đất cao. Cô bé hàng xóm chỉ khoảng 14, 15 tuổi, đôi mắt tròn và sáng, nước da hơi ngăm đen. Có lẽ con gái ở đây là vậy, tôi thầm nghĩ.
-      Chào anh nghe.
-      Chào.
-      Anh mới tới hồi hôm phải hông?
-      Ờ, mới đi xe lên, răng biết giỏi rứa?
-      Thì hồi hôm em thấy xe đậu trước nhà cô Năm mà.
Chà, cô bé này cũng lanh thiệt. Tôi hỏi qua chuyện khác.
-      Con chó khôn ghê hỉ?
-      Cũng được, nhưng hắn chỉ có một cái trò lượm banh đó thôi, em quăng đâu hắn cũng chạy theo lượm hết.
-      Té ra trái banh hồi nãy là em quăng qua nhà anh?
-      Đúng mà cũng không đúng. Em quăng trúng cái cây, nó văng qua nhà anh đó.
-      Ờ, thì ra rứa. Con chó có vẻ hiền.
-      Dạ. Anh ở chơi lâu hông?
-      Chắc vài ba ngày. Bữa mô dì Năm về, anh về lại dưới nớ.
-      Em có nghe cô Năm nói, rứa anh bà con với cô Năm?
-      Không, nhưng hai gia đình thân nhau lắm, dì coi anh như con ruột.
-      Ờ, cô Năm cũng thương em lắm, coi em như con ruột, rứa là hai đứa mình là hai anh em.
Tôi tức cười với cái câu “hai đứa mình là hai anh em”, con nhỏ này thiệt…
-      Thôi cũng được. Nhưng em phải cho anh biết tên chớ!
-      Anh đoán thử coi.
-      Chịu.
-      Không lẽ lớn như anh mà không đoán được na?
-      Anh mà đoán được thì anh mua một cái gương đen rồi.
-      Chi rứa?
-      Thì đeo vô, ra ngoài chợ làm thầy bói rồi…
Cô bé cười thích chí:
-      Thôi để em nói, tên xấu lắm nghe.
-      Thì nói đi.
-      Hồng Phượng.
Tôi kêu lên:
-      Cái tên chi giống mùa hè ghê rứa.
Cô bé nũng nịu:
-      Thì em đã nói rồi…
Không, tên hay đó, nhưng nghe đến là nhớ mùa hè.
-      Anh không thích mùa hè hở?
-      Thích chớ, ai mà không thích mùa hè, nghỉ học, đi chơi, sướng bắt chết.
-      Rứa tên anh là chi?
-      Vũ.
-      Khiêu Vũ?
-      Làm chi có tên Khiêu Vũ, tên Vũ thôi. Hơi xấu phải không?
Cô bé kênh kênh cái mặt.
-      Cũng tàm tạm.
-      Nhưng chắc hay hơn Hồng Phượng?
-      Á, anh chọc em hoài, em không chơi nữa đâu.
-      Thôi, không chọc nữa. Chừ em giúp anh một việc nghe.
-      Việc chi?
-      Ở đây có cảnh đẹp, chỗ mô đi chơi được, em giới thiệu cho anh với chớ. Ở nhà cũng buồn lắm.
-      Biết bao nhiêu là chỗ đẹp, chỉ sợ anh không đi nổi.
Nói rồi cô bé giới thiệu cho tôi nào là suối Tiên chín tầng, làng Đại Linh nổi tiếng với cây trái miền nam, thác Ồ Ồ… Cô bé còn hướng dẫn cho tôi phải đem theo những gì, nước uống, thức ăn, nghỉ ngơi chỗ nào cho rẻ mà chất lượng… Tôi thầm nghĩ sao cô bé này có vẻ thông thạo quá, giống như một người lớn. Tôi hỏi:
-      Ủa, mấy chỗ ni em đi rồi hả?
-      Đi hết rồi, hè năm mô cả nhà em cũng đi chơi hết.
-      Năm ni có đi không?
Cô bé cười:
-      Năm ni có sự cố, không đi được, nhưng chắc chắn sang năm sẽ đi, có thể đi xa hơn, biết đâu xuống dưới chỗ anh chơi, nếu anh cho phép.
Một lần nữa tôi lại tức cười cho cái từ “nếu anh cho phép”. Nhỏ mà ăn nói như người lớn, ra vẻ nữa chứ.
-      Mà nè, anh có nghĩ là mọi việc xảy đến cho mình là trong ý Chúa hết không?
-      Có chớ. Mình sống theo ý Chúa, Chúa lo liệu cho mình mọi điều.
-      Đúng, em cũng nghĩ rứa, không phải lo chi.
-      Mắc chi lo?
Cô bé im lặng, cười.
Cái nụ cười rất tươi. Nói văn vẻ một tí thì tôi rất rất thích nụ cười này, nó là biểu hiện của một người yêu đời, lạc quan và thanh thản. Tôi lại tự hỏi, sao cô bé lại cười đáng yêu đến thế, và tự trả lời, chắc trong lòng cô bé đang vui. Tự nhiên tôi cũng thấy vui lây với nụ cười đó, trong sáng và rất tự nhiên.
Cô bé cứ ngồi trong nhà, từ cửa sổ chồm ra nói chuyện với tôi, lúc đầu tôi cũng hơi bực mình không hiểu vì sao cô bé không chịu bước ra ngoài cho thoải mái, nhưng rồi tôi cũng quen. Sau này, hễ những lúc nào rảnh rỗi thì tôi lại chạy qua ngôi nhà xinh xắn đó, ngồi trên chiếc ghế đá trước sân nhà trò chuyện với cô bé bên cửa sổ. Chúng tôi dần trở thành hai người bạn thân từ lúc nào cũng chẳng hay, chỉ thấy thời gian trôi rất nhanh…

Nhờ có sự chỉ dẫn của Hồng Phượng mà tôi mới có dịp đi thăm các cảnh đẹp ở đây. Nơi mà tôi thích nhất có lẽ là Suối Tiên, một con suối khá lớn, nằm cách ngôi làng không xa. Suối nước có đến chín tầng, nhưng thường người ta chỉ lên đến tầng thứ ba là cũng đủ mệt nhoài khi leo lên con đường hẹp, dốc, sát bên hông núi. Ngồi bên dòng nước chảy ào ào, tôi thấy thật sảng khoái. Mạch nước dường như vô tận, cứ từ trên cao tuôn xuống. Một vài chiếc lá rơi xuống, rồi vụt trôi theo dòng nước, thoáng đó đã không còn một dấu tích gì. Tất cả không còn gì ngoài dòng chảy của nước, một dòng chảy thật mạnh mẽ từ cội nguồn trên cao, và hình như thời gian không là gì với những con nước ấy, suốt bốn mùa, bao tháng năm đi qua, tôi tin chắc rằng nó vẫn miệt mài trong cuộc hành trình vô tận của mình.


Ngày cuối cùng, Hồng Phượng chỉ cho tôi ngôi nhà thờ bằng gỗ nằm sát chân núi cuối làng. Gọi là cuối làng, nhưng đi vào đó cũng phải hơn chục cây số. Tôi hỏi cô bé sao bây giờ mới chỉ nhà thờ cho tôi. Hồng Phượng cười, thì em giới thiệu cho anh những cảnh đẹp của thế gian rồi, bi chừ là đường đến thiên đàng. Ngôi nhà thờ khá nhỏ, làm toàn bằng gỗ, chứng tỏ hồi xưa nơi đây cây rừng khá nhiều. Giữa núi rừng xanh thẳm, thì cái màu nâu xẩm của ngôi nhà thờ như một điểm nhấn của thời gian, đã mấy mươi năm rồi, nó vẫn tồn tại cùng mưa nắng. Đứng trước ngôi nhà thờ nhỏ bé, tôi có cảm giác như mình đang ở một nơi nào khác, hình như cảnh vật ở đây không hề thay đổi qua bao năm tháng, có chút gì cổ kính mà mộc mạc trong từng cành cây, ngọn cỏ.
Theo lời của thầy truyền đạo quản nhiệm, Hội Thánh đang có kế hoạch xây dựng ngôi nhà thờ mới vì ngôi nhà thờ gỗ này không đủ chỗ ngồi. Tôi hỏi thầy truyền đạo, còn ngôi nhà thờ gỗ, có phá đi không. Ông cho biết vẫn cố gắng giữ lại nó, vì đây không chỉ là một dấu tích lịch sử mà là một kỷ niệm của cha ông một thời rao truyền đạo Chúa trên vùng đất này. Nếu sửa sang lại thì có thể dùng nó để nhóm cầu nguyện mỗi sáng, làm lớp học trường Chúa nhật hoặc phòng nhóm cho các ban ngành…
Thầy truyền đạo bỗng hỏi tôi:
-      Ai chỉ đường cho em đến đây?
-      Dạ, Hồng Phượng.
-      À, cô bé chỗ nhà chị Năm đó hả?
-      Dạ.
-      Hắn là con bé năng động, can đảm nhất mà tôi từng thấy, mà cũng là con bé cứng cỏi, yêu đời đó nghe.
-      Răng rứa thầy?
-      Em có biết bé bị gãy hai chân không?
-      Ủa, bé gãy hai chân hả. Em đâu biết, cũng mới quen có mấy ngày… Tôi ngần ngại trả lời.
Đúng ra là con bé không bị tai nạn. Khi chiếc xe khách lật, con bé bò ra được rồi, tự nhiên nhớ tới trong xe còn hai chị em bạn bị kẹt, hắn chạy tới cứu. Lôi được chị ra rồi, tới tiếp bé em nhỏ thì đồ đạc trên xe đổ xuống, chận hắn gãy hai cái chân, còn con bé nhỏ vẫn bình an vô sự.
-      Rồi sau…
-      Thì sau đó chở vô bệnh viện người ta mổ, bắt vít cả hai chân, không đi được nên ngồi xe lăn cho đến khi nào người ta mổ lấy vít, có thể phải tập đi nạn một thời gian cho cái chân mạnh hẳn.
Rồi thầy chép miệng:
-      Bình thường con bé sôi động lắm, chơi đùa cả ngày. Tuần mô hắn không tới nhà thờ là thấy nhớ hắn. Tội nghiệp, bị như rứa mà hắn vẫn lạc quan, yêu đời, coi như không có chi. Cũng may hắn học giỏi nên nhà trường đặc cách cho lên lớp chớ không thì ở lại lớp, tốn mất một năm.
Tôi yên lặng. Hèn chi mà bao nhiêu lần nói chuyện với Hồng Phượng, chưa một lần nào cô bé bước ra khỏi nhà. Nếu thầy truyền đạo không nói cho tôi, thì có lẽ tôi cứ nghĩ Hồng Phượng hơi kiêu kỳ một chút. Nhưng điều tôi ngạc nhiên là cái thái độ vui vẻ, lạc quan, yêu đời như không có chuyện gì của cô bé. Tôi chắc chắn đức tin của cô bé rất vững vàng, mới vượt qua được thử thách như vậy, chứ nếu là tôi, chắc tôi ủ rủ suốt cả năm vì không được đi lại…
Khi tôi trở về nhà dì Năm thì Hồng Phượng, “cô bé bên cửa sổ”, và gia đinh đã vào thành phố làm phẫu thuật cho em. Chắc rồi cũng sẽ gặp nhau, tôi nhìn qua ngôi nhà phía bên kia đường thầm nói, sẽ gặp sớm thôi. Và cũng cảm ơn cô bé, đã cho tôi một bài học về sự lạc quan yêu đời. Một chuyến đi nghỉ cũng đầy thú vị!