CÂU CHUYỆN CỦA DÒNG SÔNG
Ngày 21/06/2013
Vũ Hướng Dương
Ai về Quảng Nam
mà không biết đến Điện Bàn, Duy Xuyên, những vùng đất nổi tiếng. Nếu Duy Xuyên
được biết đến với Nhà thờ Núi Trà Kiệu, di tích Mỹ Sơn, những làng dâu tằm xanh
mượt lá bên bờ sông Thu thì Điện Bàn lại âm thầm hơn, với khu tháp Bằng An lặng
lẽ bên con đường 609, với những dấu tích của khu thành cổ Quảng Nam còn sót lại
những hồ sen…
Nhắc đến Điện Bàn không thể không nói đến dòng
sông nhỏ Vĩnh Điện, mang tên của thị trấn thủ phủ, con sông đào chia nước của
dòng sông Thu mênh mông cho người anh em sông Hàn khi đổ về thành phố. Thật
tình tôi cũng không nghĩ đây là con sông đào, bởi nó khá dài, trên 20km, mà ở
miền trung thì rất ít có những con sông đào như vậy. Con sông nhỏ nhưng rất gần
gũi với những cư dân nơi đây vì từ bao đời, nó đã con đường lưu thông huyết mạch
để nối liền với thành phố bên sông Hàn. Nghe nói, ngày xưa, các tín hữu vẫn thường
ra Đà Nẵng dự Hội đồng Bồi linh trên dòng sông này. Cái hình ảnh ngồi trên con
đò nhỏ nhấp nhô sóng nước, lượn quanh hai bên bờ là những lũy tre xanh dày kín
lá rung rinh trong nắng hè, thật là tuyệt. Bây giờ không biết có còn ai chịu ngồi
trên những con đò nhỏ ấy để thong dong ra thăm miền phố thị, cuộc sống đôi khi
cũng cần tìm lại một chút gì xưa cũ để tạo cho mình một khoảng lặng bình yên
trong góc nhỏ trái tim.
Vĩnh Điện và Nam Phước, hai thị trấn, hai thủ phủ
của Điện Bàn và Duy Xuyên như hai người anh em có hoàn cảnh khá giống nhau. Trước
năm 1975, ở đây đều có hai ngôi nhà thờ tuy nhỏ những khá đẹp, sau này vì nhiều
lý do, khách quan có, chủ quan có, cả hai đều đã không còn tồn tại. Tín hữu
Nam Phước phải vào Quế Xuân (Bà Rén) để thờ phượng Chúa, còn những người con
Chúa tại Vĩnh Điện phải trôi dạt đến Phong Thử, đến Thanh Quýt để dự nhóm cùng
HT nơi đây. Hơn 10 năm thành lập (kể từ 1964), HTTL Vĩnh Điện lại rơi vào khoảng
thời gian im lặng, tưởng chừng không còn ai biết đến. Cuộc sống giống như một
bài kiểm tra sức chịu đựng của mỗi người, thử thách đức tin của mỗi con dân
Chúa. Sự sàng lọc, theo lẽ tự nhiên chỉ còn lại những tấm lòng theo Chúa đích
thực, giữa những bôn ba đời thường, vượt lên những thử thách cuộc sống, họ bao
giờ cũng vẫn là những con Chúa. Họ quyết tâm giữ lại HT quê hương, cho dù ngôi
nhà thờ cũ đã không còn. Họ đã cùng nhau nhóm họp lại, giữ lửa đức tin cùng
nhau, và dần dần điểm nhóm ấy đã trở thành một chi phái của HTTL Phong Thử, rồi
sau đó thành Hội Nhánh, và nay là HTTL Vĩnh Điện. Những trăn trở, những hy
sinh, những lời cầu nguyện… được khắc ghi bên dòng sông lặng lẽ theo bước thời
gian, nó như một bài ca năm tháng với muôn vàn giai điệu, để từ đó, chúng ta lại
nhận được sức lực từ Chúa ban cho khi tấm lòng rộng mở, khát khao một ngày mở hội
mừng vui.
Tôi ngồi bên dòng sông Vĩnh Điện nhỏ bé, đục ngầu
phù sa. Phía trên kia là điểm nhóm tạm của HTTL Vĩnh Điện, một ngôi nhà cũng
khá nhỏ, cho nên mỗi Chúa nhật, con dân Chúa phải ngồi ngoài hiên, hai bên hành
lang mới đủ chỗ. Ước mơ có được một nhà nguyện để thờ phượng Chúa, ai cũng có,
nhưng để có được nguồn kinh phí xây dựng thì hoàn toàn không phải dễ. Nơi đây,
thị trấn đang xây dựng lên thị xã, thành thử vật giá, cái gì cũng lên theo. Mua
một miếng đất xây dựng nhà thờ không phải ít, mà đời sống con dân Chúa ở đây,
cũng chỉ “thường thường bậc trung” mà thôi. Đối với những HT khác, những người
con xa quê sẽ là nguồn động lực lớn cho HT quê nhà, riêng Vĩnh Điện thì không
có, bởi trước đây HT chỉ vỏn vẹn vài chục gia đình, bao nhiêu năm rồi, hầu như
không có những người đi xa, chính vì vậy, các tên “HTTL Vĩnh Điện” vẫn còn quá
xa lạ với rất nhiều người, thậm chí có người nói, ủa, ở Vĩnh Điện mà cũng có HT
sao?
Tôi ngồi bên dòng sông Vĩnh Điện nhỏ bé, một ngày
nắng hạ lại về, cái nắng như thiêu như đốt hòa trong những ngọn gió Lào làm cho
không gian như uốn cong lại, con người như muốn bung ra từng mảnh để đi tìm một
ngọn gió mát lành đâu đấy. Những con ve rảnh rang lại nổi lên bài ca mùa hạ
muôn thưở của nó, làm như không có tiếng ve kêu thì không ai biết mùa hè đến,
cho dù những hàng phượng trong sân trường phía bên kia con sông cũng rực hồng sắc
thắm rồi. Dòng sông vẫn mãi chảy tự bao đời, cái hay là nhờ bàn tay, sức lực của
bao người, con sông chuyển mình sống dậy để làm cái nhiệm vụ mà cuộc đời giao
phó. Chắc rồi một ngày nào đó, HTTTL Vĩnh Điện cũng sẽ chuyển mình lớn dậy
trong bàn tay của Chúa, sẽ có một ngôi nhà thờ khang trang, đẹp đẽ. Chúa sẽ
không để cho những người con yêu dấu của Ngài phải thiệt thòi, nhưng sao tôi lại
mong cho ngày đó sớm đến, nó như một phần thưởng khích lệ sự bền lòng của những
người đã miệt mài giữ lửa để cái tên “HTTL Vĩnh Điện” không đi vào quên lãng,
nó như một dấu ấn thiêng liêng mà Đức Chúa Trời ban cho con dân Ngài trên vùng
đất này, vùng đất đầy ắp những kỷ niệm, đầy ắp những ước mơ.
Năm 2009, Chi hội Vĩnh Điện tái lập theo quyết định
của TLH HTTL VN (MN). Năm 2012, Chi hội được chính thức công nhận, số lượng khoảng
120 tín hữu. Lịch sử đã mở ra một con đường mới đầy phước hạnh. Dòng sông nhỏ
cũng đang viết tiếp câu chuyên của mình, nó như một chứng nhân của lịch sử, được
tận mắt thấy sự hình hành, phát triển, những bước thăng trầm của một HT Chúa.
Và tôi cũng biết rằng, không lâu nữa, trên dòng sông thân thương đó, hình bóng
của một ngôi thánh đường đang vang lên tiếng chuông rộn ràng trong sương mai buổi
sớm sẽ sóng sánh trên dòng nước biếc… Câu chuyện của dòng sông ấy lại mở qua một
trang mới, thơm tho và thấm đượm tình yêu Thiên Chúa ban cho con dân Ngài.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét