Chủ Nhật, 15 tháng 9, 2013

LÊN NON…

LÊN NON…

Ngày 05/09/2013
Vũ Hướng Dương


 Cuộc sống là vậy, những người con Chúa luôn được Chúa yêu, và Ngài giúp cho chúng ta ngày càng trưởng thành hơn qua những khó khăn mà chúng ta phải đối diện. Những điều ấy như những giai điệu bỗng trầm của bài ca yêu thương trong Chúa, như những sắc màu sống động của một cuộc đời hết lòng trông cậy Ngài , và qua đó chúng ta lại nhận ra rằng, Tình yêu Chúa dành cho ta thật bao la…
Một anh em hỏi tôi, sao mùa hè năm nay không thấy những chuyến đi “Nắng hạ vàng – Hoa phượng đỏ” như năm ngoái nữa. Tôi cười, thật là khó trả lời.
Cuộc sống mỗi ngày mỗi khác, hôm nay nắng, ngày mai mưa, ai mà biết được. Mỗi ngày đi qua là mỗi ngày chúng ta học được rất nhiều bài học từ cuộc sống, những bài học sống động mà mỗi người có thể cảm nhận theo những cách của riêng mình, nhưng điều quan trọng là nó sẽ giúp được gì cho chúng ta trên bước đường theo Chúa.
Mùa hè năm ngoái, tôi có những chuyến đi hầu như liên tục, các Hội Thánh tổ chức các chương trình liên tiếp nhau. Và hình như qua chuyến đi ấy, tôi bị thuyết phục bởi những cung đường đầy thơ mộng với sắc đỏ hoa phượng rực hồng bên một góc đường giữa trưa hè rạo rực tiếng ve; những vạt nắng vàng như trải thảm bên bờ sông Thu Bồn trong một chiều lộng gió. Rồi những nụ cười tinh khôi của một cô bạn vừa mới quen khi đến thăm Hội Thánh vùng cao; những giai điệu du dương của những bài Thánh Ca trong đêm truyền giảng, đến những tà áo dài lấp lánh trong nắng mai như những đàn bướm bay lượn trên con đường dốc nhỏ trước ngôi nhà thờ mới xây…
Nhắc đến đây, tôi lại nhớ lời MSNC Nguyễn Thanh Lâm khi đọc bài “Chiếc áo dài của những người nữ con Chúa”. Ông tâm sự, những người phụ nữ ở Hội Thánh của ông rất hiền lành, chịu thương chịu khó, nhiều người hoàn cảnh vô cùng khó khăn nhưng cũng cố gắng dành dụm tiền bạc may cho được một chiếc áo dài để đi thờ phượng Chúa trong ngày Chúa nhật, và đây là chiếc áo dài duy nhất của họ. Tôi cảm động vô cùng và thấy hối tiếc vì không biết được chi tiết này sớm để đưa vào bài viết, thành thử tôi nhắc lại ở đây, xem như một lời xin lỗi với những bạn, người chị, người em tôi tại Hội Thánh vùng cao Tiên Hiệp. Thật ra tôi cũng không quen biết họ nhiều, không thuộc tên được bao nhiêu người, nhưng những người phụ nữ tại chốn này đã để lại trong tôi những ấn tượng không thể nào quên trong những lần gặp gỡ: nhu mì, mềm mại và tấm lòng yêu mến Chúa chân thành…
Hôm nay, tôi về thăm Dương Yên trước ngày khởi công xây dựng nhà thờ. Không khí thật là sôi nổi. Toàn thể con dân Chúa đang đứng trước một cơ hội lớn mà Chúa ban cho: có một ngôi Đền thờ khang trang để thờ phượng Chúa. Tôi là người ngoài cuộc mà cũng cảm thấy phấn chấn khi thấy được tinh thầnhầu việc Chúa của anh em. Nhiều người trước đây yếu đuối bỗng trở nên mạnh mẽ, sốt sắng, tự nguyện tham gia cùng các anh chị em khác. Người có của, kẻ có công, tất cả đều hăng hái góp phần san mặt bằng, đổ bê tông… để phục vụ cho việc xây dựng nhà thờ sắp tới. Thế mới biết, dù có lúc nguội lạnh, nhưng tình yêu Chúa vẫn âm ỉ trong lòng họ, chỉ chờ có thời cơ là bùng cháy lên. Chỉ những ai đã từng đến nơi đây vào các năm trước thì mới thấy được giá trị của những gì họ có được hôm nay. Trong ngôi nhà nhỏ bé được che tạm của một chấp sự Hội Thánh, gần 300 con người ngồi chen chúc nhau trong giờ thờ phượng Chúa. Thời tiết thật nóng, vài cái quạt máy không đủ để xua tan bầu không khí oi ả, nhưng cái nóng khắc nghiệt ấy vẫn không làm cho con dân Chúa nản lòng, họ vẫn vui tươi ca hát, tôn vinh Chúa, vẫn kỉnh kiền học lời Chúa, lắng nghe bài giảng... Trước đó, các lớp học Trường Chúa nhật, lớp Giáo lý phải tổ chức tạm trong các nhà tín đồ chung quanh điểm nhóm, nhìn các em thiếu ấu nhi, mỗi em nhỏ cầm trên tay một chiếc ghế nhựa để vào nhà nguyện dự giờ thờ phượng, mà lòng tôi bùi ngùi xúc động. Tình yêu Chúa là vậy.
Con đường phía trước nhà thờ, theo qui hoạch sẽ được mở lớn, từ khu đất dự kiến xây dựng, cao hơn mặt đường khoảng 7-8m, chúng tôi nhìn ra chung quanh, núi rừng thật hùng vỹ. Tạ ơn Chúa đã cho Hội Thánh Dương Yên có được một khu đất đẹp đẽ, xứng đáng với lòng mong mỏi của con dân Ngài bao nhiêu năm  rồi. Cụ Võ Hoằng đã dâng hiến mảnh đất rộng trên 5000m2để Hội Thánh xây dựng nhà thờ, thật là một tấm lòng vàng. Chúa đã sắm sẵn cho Hội Thánh Ngài những con người, những cơ hội quí báu để đến một ngày nào đó, nó xuất hiện như một đáp án hoàn hảo của một bài toán nan giải. Chắc chắn một ngày không xa, ngôi nhà thờ 800m2 sẽ sớm được hoàn thành với tổng giá trị trên 3 tỷ đồng. Dĩ nhiên con đường phía trước còn khá dài, nhưng trong ơn lành của Chúa, ngôi Đền thờ khang trang đó sẽ được xây dựng.
Tôi cùng một số anh em trong HTTL Dương Yên lên thăm đập thủy điện sông Tranh, công trình thủy điện được cả nước (và có lẽ thế giới) biết đến vì những trận động đất đã xảy ra trong thời gian trước đây. Hiện nay, thủy điện đã không còn tích nước nữa nên chỉ còn những dòng nước nhỏ dưới chân đập chảy từ từ như một dòng sông nhỏ. Một sự yên bình. Đứng trên mặt đập nhìn xuống dưới chân, mới thấy được sự to lớn của một công trình thủy điện, mà đây chỉ là thủy điện nhỏ, huống hồ những công trình lớn hơn. Chung quanh đây, tại Trà Bui, Trà Giang, Trà Sơn, Trà Tân… là những điểm nhóm của các con dân Chúa. Đã bao năm rồi, họ vẫn kiên trì trong đức tin, dù muôn vàn khó khăn, Hội Thánh Chúa vẫn phát triển trên nền tảng yêu thương, của sự xẻ chia cũng những anh em trong ban Truyền giáo Hội Thánh Tin Lành Dương Yên. Sau giờ thờ phượng vào sáng Chúa nhật, họ tức tốc lên đường, ăn trưa vội tại thị trấn Trà My, rồi lại tiếp tục chuyến hành trình của mình để đến với các anh em dân tộc Cadong, có khi đoạn đường dài cả 50km đường núi.
Trên đường về chúng tôi lại ghé thăm nhà ông Nguyễn Văn An, Trưởng Điểm nhóm Trà Tân, người đã hết lòng, sốt sắng gây dựng, gìn giữ điểm nhóm, đang bị tai nạn, bán thân bất toại, rất cần sự hỗ trợ của con dân Chúa khắp nơi… Ông An, trong những ngày tuổi già, bệnh tật, có ý nhượng lại mảnh đất mà gia đình ông đang ở (trong đó có ngôi nhà mà ông cho Hội Thánh Chúa mượn nhóm tạm đã 5 năm, còn gia đình thì ở trong một chái nhỏ, lợp tranh). Ông chỉ xin Hội Thánh làm cho mình một ngôi nhà nhỏ ở góc vườn, sống những ngày tuổi già để hầu việc Chúa, số tiền còn lại xin Hội Thánh gởi tiết kiệm giúp ông. Nhiều người muốn mua lại khu đất này nhưng ông nhất định không bán, chỉ để dành cho Hội Thánh mà thôi. Tuy nhiên, HTTL Dương Yên đang chuẩn bị khởi công xây dựng Đền thờ chính nên rất khó khăn về kinh phí nên chưa thể mua miếng đất rộng cả ngàn mét vuông này dù chỉ có khoảng 150 triệu đồng. Nhìn người anh em trong Chúa đang nằm trên chiếc võng mà thấy xót xa, chắc Chúa đang thử thách ông. Tôi cảm phục tấm lòng của người tín hữu Cadong, người du kích năm xưa nay đã là một người con trung kiên của Chúa, ước mơ lớn nhất của ông là điểm nhóm Trà Tân có được ngôi nhà nguyện thật đẹp, con dân Chúa không phải chen chúc nhau trong ngôi nhà nhỏ bé như bây giờ. Xin ý Chúa được nên.
Trước khi ra về, chúng tôi lại nghe tin ông cụ Võ Hoằng, thân sinh MSNC Võ Nguyên Hưng, người hiến đất cho Hội Thánh để xây dựng nhà thờ, đang bị ung thư. Không biết ý Chúa như thế nào, nhưng chắc chắn đây là một thử thách lớn cho gia đình MSNC Võ Nguyên Hưng và Hội Thánh Chúa. Tôi yên lặng, cuộc đời người theo Chúa là vậy, luôn đứng trước những thử thách, để rồi được lớn lên dần qua mỗi bước đi trong đức tin. Tôi thầm nguyện cho ông cụ Võ Hoằng, cho ông Nguyễn Văn An, mong rằng mọi sự hiệp lại có ích cho kẻ yêu mến Chúa, và họ sẽ vượt qua được những tháng ngày khó khăn này để được hưởng phước lành lớn lao mà Chúa ban cho.
Cuộc sống là vậy, những người con Chúa luôn được Chúa yêu, và Ngài giúp cho chúng ta ngày càng trưởng thành hơn qua những khó khăn mà chúng ta phải đối diện. Những điều ấy như những giai điệu bỗng trầm của bài ca yêu thương trong Chúa, như những sắc màu sống động của một cuộc đời hết lòng trông cậy Chúa, và qua đó chúng ta lại nhận ra rằng, Tình yêu Chúa dành cho ta thật bao la…
Một chuyến lên non đầy những trải nghiệm sâu sắc.

                                                                           VŨ HƯỚNG DƯƠNG

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét