Thứ Tư, 20 tháng 2, 2013

NGƯỜI MAY MẮN


NGƯỜI MAY MN



Năm đầu tiên khi mới ra trường, tôi nhận công tác tại một đơn vị vùng núi tỉnh Quảng Nam. Tuổi trẻ đang đầy nhiệt huyết, tôi và vài anh em hăng hái lên đường nhận nhiệm vụ dù chẳng biết nơi mình đến sẽ như thế nào. Đường lên Phước Sơn thật vất vả, xe chỉ chở chúng tôi đến Hiệp Đức, phần còn lại, suốt mấy chục cây số chỉ toàn đi bộ, mà đường thì vô cùng lầy lội, có chỗ bùn lên đến đầu gối. Vậy mà vẫn vui, vừa đi vừa trò chuyện, ngắm phong cảnh, mà phong cảnh thời đó còn rất hoang sơ với những cây rừng, dòng suối, con đường mòn và tiếng chim kêu… khiến chúng tôi như hòa mình vào giữa đất trời thênh thang này.
Đi hoài rồi cũng tới nơi, chúng tôi vào đến đơn vị khi chiều đã xuống, đón chúng tôi là một bác đội trưởng, tuổi đã khá cao, gần nghỉ hưu. Lán trại đơn vị đóng bên cạnh một con suối lớn, để tiện bề sinh hoạt, theo như bác đội trưởng giải thích, ban ngày đi rừng, tối về, cứ trải bạt ra mà ngủ thoải mái, ai muốn nằm đâu thì nằm. Thật ra, tiện thì có tiện vì nguồn nước ở gần, tắm rửa, giặt giũ, nấu nướng đều dễ dàng, nhưng mỗi lần mưa lớn, nước suối dâng lên rất nhanh, anh em cũng khá vất vả để di chuyển lên cao để tránh lũ. Đời sống và công việc cứ thế mà trôi theo thời gian.
          Chừng khoảng hơn một năm sau, bác đội trưởng có quyết định nghỉ hưu, đơn vị chúng tôi lại đón một đội trưởng khác, tên là Hải, về thay. Anh Hải là một thanh niên trai tráng, khoảng gần bốn mươi, nhưng vẫn gọi anh là thanh niên vì anh chưa có gia đình. Anh là người rất vui tính, hài hước, và có đầu óc thực tiễn. Điều anh thực hiện đầu tiên là bắt chúng tôi phải dời lán trại lên cao, không ở gần dưới suối như trước đây nữa. Lúc đầu ai cũng phản đối vì thấy rất bất tiện, nhưng sau khi nghe anh phân tích, cả đội đều nhất trí. Anh nói, ở gần suối khi lũ về bất ngờ rất nguy hiểm, đội của anh trước đây đã có người chết vì lũ rồi. thứ hai, sinh hoạt ngay tại suối, nấu nướng, tắm giặt cũng tại một chỗ rất mất vệ sinh. Chúng tôi đớ người ra, vậy mà trước đây mình không hề để ý. Sau khi chuyển lên cao, anh cùng mọi người vào rừng chặt các cây giang đem về làm ống, dẫn nước từ suối vào chỗ lán trại, đào mương thoát nước, làm bếp, nhà tắm riêng biệt ra. Anh cũng vận động anh em trồng thêm rau xanh để cải thiện bữa ăn, không những vậy, anh còn tự tay trồng ít khóm hoa nên khung cảnh khu trại trở nên khá khang trang dù nằm ở giữa vùng rừng núi. Chúng tôi gọi vui đây là công viên rừng núi.
          Gia đình anh Hải trước đây tin Chúa đã lâu, tuy nhiên do thời cuộc, đi học, đi làm xa quê, không có điều kiện đi nhóm lại nên đức tin của anh cũng dần nguội lạnh. Có thể nói hầu như anh quên hẳn chuyện đi nhà thờ rồi, vậy mà Chúa đã cứu anh. Trong một chuyến công tác tại một vùng sâu, vào một buổi chiều, khi anh một mình lang thang bên dòng suối nhỏ để bắt vài con cá đem về nấu canh, anh chợt nghe có tiếng hát, “Này con yêu dấu, bóng con giờ đâu, con lạc phương nào, bao ngày sương gió, lòng ta đau đớn, xót xa vì con, ta nhớ thương con, tìm con khắp chốn. rừng sâu heo  hút, bước ta chợt nghiêng, mắt lệ cố nhìn ven rừng ven suối, mà sao xa vắng, bóng con biệt tăm, tim này tan nát, nhớ con muôn phần…”.
Khi nghe đến câu: rừng sâu heo hút, bước ta chợt nghiêng, mắt lệ ngước nhìn, ven rừng ven suối… lòng anh thấy xót xa, tự nhiên dâng trào nước mắt. Anh nhớ về Hội Thánh ngày xưa, nhớ về những giờ nhóm thờ phượng Chúa, nhớ những bài Thánh Ca quen thuộc, nhớ anh em trong Ban Hát lễ, nhớ vị quản nhiệm… Anh lần tìm lên đầu con dốc, một ngôi nhà thờ nhỏ hiện ra dưới bóng cây cuối đường. Ngôi nhà thờ vắng tanh, giống như lâu ngày không có người lui tới, tự nhiên anh liên tưởng đến cuộc đời anh trong những năm tháng qua, không hề có bóng dáng Chúa hiện diện… Anh mạnh dạn bước vào tư thất, một cụ già đang ngồi nghe nhạc, bài hát mà anh đã nghe chính là bài mà cụ đang mở. Qua trò chuyện, anh mới biết đây là ngôi nhà thờ nhỏ đã từ lâu không có người quản nhiệm, thời cuộc mà. Trước đây, vùng này có rất nhiều tín hữu, sau này, họ về quê hoặc đi làm ăn xa, Hội Thánh cứ thưa người dần và cuối cùng vị mục sư cũng được chuyển đi nơi khác. Hiện chỉ có vài gia đình ở đây, cụ là người ở gần bên nên thường hay qua đây chơi, tiện thể dọn dẹp luôn cơ sở nhà Chúa cho sạch sẽ, tuổi già thì chỉ biết làm có vậy, theo lời cụ nói. Khi anh trải lòng ra với cụ, nói rằng mình cũng là con dân Chúa nhưng đã lâu ngày không đi nhà thờ, cụ mừng lắm. Cụ khuyên anh nên trở lại thờ phượng Chúa, lấy minh chứng bằng chính cuộc đời của cụ, không gì phước hạnh bằng cuộc đời của một người theo Chúa, dẫu có phong ba bão táp vẫn nhẹ nhàng, thanh thản. Cụ nói anh là người may mắn vì đã có cơ hội trở lại cùng với Chúa, cái từ “may mắn” kể từ đó đã theo anh suốt cả cuộc đời về sau. Cụ cầu nguyện cho anh ăn năn trở lại với Chúa, anh đã khóc nức nở như đứa trẻ, đó là anh kể lại chứ tôi thì không thể biết được anh khóc nhiều đến như thế nào, vậy là cuộc đời của anh đã sang một trang mới… Sau này, anh có trở lại ngôi nhà thờ cũ nhưng nó đã hoang tàn, sụp đổ; cụ già giúp anh trở lại với Chúa năm nào cũng đã không còn nữa, anh nhận ra những gì trên cuộc đời nay thật ngắn ngủi, chính vì thế những ngày sau đó anh cố sống cho có kết quả nhất…

Hồi ban đầu, tôi để ý, thấy người đội trưởng mới của chúng tôi làm việc không giống như bác đội trưởng cũ. Chúa nhật nào anh cũng cho chúng tôi nghỉ ngơi chứ không tranh thủ làm như người tiền nhiệm. Sáng Chúa nhật anh thường bỏ đi đâu lâu lắm, đến trưa mới về, thậm chí có khi chiều tối mới có mặt ở đơn vị, anh em không ai biết được. Anh bảo mọi người, làm việc sáu ngày là đủ rồi nếu anh em làm việc hết mình, thậm chí ngày thứ hai anh vẫn cho chúng tôi ở nhà để tổng hợp số liệu thu hoạch được, thế nên thực tế chúng tôi chỉ đi rừng mỗi tuần có năm ngày mà thôi. Anh em ai cũng thích thời gian biểu và cách làm việc mới này, công việc vẫn trôi chảy, anh em lại có thời gian nghỉ ngơi, sửa sang lại lán trại, viết thư cho gia đình…
Một hôm anh Hải kêu riêng tôi ra. Anh hỏi nhà tôi ở đâu, có gần nhà thờ không, có biết mục sư này, mục sư kia không. Khi nghe tôi trả lời, anh im lặng một lúc rồi hỏi:
-         Mấy năm rồi chú không đi nhà thờ?
Tôi giật mình, vì không hiểu sao anh lại biết tôi là tín đồ, mà là tín đồ yếu đuối nữa. Nghe tôi kể chuyện hoàn cảnh, anh nói:
-         Trước đây, tôi cũng giống như chú, đã tin Chúa rồi bỏ. Tuy rằng chú không đi nhóm lại nhưng nếp sống của con dân Chúa vẫn còn lại một ít, chú không hút thuốc, không rượu chè…, lại rất chân thật, ngay thẳng, tôi nhìn vậy nên cũng có thể đoán được một phần nào.
Rồi anh kể lại chuyện anh trở lại với Chúa như thế nào, câu chuyện hay như cổ tích chứ không như tôi, chỉ tình cờ gặp anh. Thế rồi sáng Chúa nhật sau, anh rủ tôi cùng anh đi chơi, nói là đi chơi cho vui chứ thật ra là hai anh em chúng tôi vào sâu trong rừng, lên đến đầu nguồn con suối, nơi đó có một tảng đá to như một nền nhà, bằng phẳng, có thể chứa đến cả chục người. Hai anh em chúng tôi cùng giở Kinh Thánh ra đọc, hát Thánh Ca, và cùng nhau suy gẫm lời Chúa. Thú thật, lần đầu tiên hát Thánh Ca giữa núi rừng tôi vô cùng ngượng nghịu, dẫu rằng thấy cũng hay hay, đến khi anh bảo tôi chia sẻ đoạn Kinh Thánh vừa đọc tôi mới giật mình. Đã lâu lắm rồi, tôi không hề đọc lời Chúa nói chi đến việc suy gẫm, anh cười, động viên tôi, kể cho tôi nghe là anh phải tự học lời Chúa một mình suốt mấy năm nay kể từ khi anh trở lại với Chúa. Đó là lý do sáng Chúa nhật nào anh cũng vắng mặt ở đơn vị để vào rừng thờ phượng Chúa một mình, hôm nay có thêm tôi anh rất vui, anh nói anh là người may mắn vì đã có thêm bạn nhóm lại. Và từ đó, mỗi sáng Chúa nhật, hai anh em chúng tôi đều rủ nhau vào rừng đọc Kinh Thánh, hát Thánh Ca, những hôm nào trời mưa lũ, không ra ngoài được, anh và tôi cũng tìm một góc nào đó để nói chuyện Hội Thánh, về những người bạn ở quê…
Chuyện không dừng lại ở đó. Một sự việc xảy ra đã làm thay đổi cuộc đời anh. Một ngày nọ, một đơn vị nữ đi ngang qua trại chúng tôi. Họ dự định đóng trại bên kia suối để tiện đường vào rừng. Khi qua thăm lán trại, họ không ngờ nơi ở của chúng tôi lại tươm tất, sạch sẽ như vậy, nhất là việc lấy nước từ trên suối về, rất tiện lợi. Đơn vị nữ đề nghị nhờ chúng tôi giúp đỡ, dĩ nhiên tất cả đơn vị đều đồng ý trăm phần trăm. Thế là tất cả mọi người bỏ ra mấy ngày, vượt suối, qua bên kia làm một lán trại khá lớn, với đầy đủ tiện nghi: nhà nghỉ, nhà bếp, nhà vệ sinh, nhà tắm… Các chị em bên kia rất thích vì trước đây họ chưa từng có như vậy, bên này chúng tôi cũng vui vì đã có thêm bạn và thỉnh thoảng lại được ăn những món ngon do chính các bạn nữ nấu đem qua cho. Bên trại nữ có chị Hòa là người rất dễ thương, nhưng nghe đâu đường tình duyên khá trắc trở. Chị đã đính hôn rồi nhưng khi anh kia khi đi được nước ngoài thì biệt tăm chẳng hề có chút tin tức. Mấy năm sau chị lại quen với một kỹ sư cầu đường khá điển trai, ai ngờ, sau vài tháng mới biết là anh chàng đã có vợ ngoài quê… Từ đó hễ ai nói đến chuyện lấy chồng chị rất ghét.
Hôm đầu tiên sinh hoạt giao lưu hai đơn vị, chị Hòa tự nhiên có cảm tình với anh Hải. Không hiểu anh Hải có biết không nhưng vẫn cứ làm lơ và nói chuyện như không có gì hết. Rồi sau đó, nhờ có dịp gặp nhau mấy lần nữa, anh Hải mới biết chị Hòa cũng là tín đồ Tin Lành, gia đình rất khá giả ở thành phố, sau những chuyện tình duyên thất bại, chị buồn quá nên xin đi làm xa để cho khuây khỏa, mặc dù gia đình chị dư sức tìm việc cho chị. Vậy là tổ nhóm hai người của chúng tôi đã trở thành ba. Anh Hải và chị Hòa lúc đầu thì chỉ là tình cảm bình thường, dần dần trở nên đậm đà hơn, tuy vậy những giờ thờ phượng Chúa, anh rất nghiêm túc, việc nào ra việc đó. Một hôm chị nói nhỏ với tôi, chị muốn giới thiệu cho tôi người bạn, chứ để tôi một mình hoài cũng khó, trong khi anh chị đã là một cặp rồi. Tôi cười, tùy ý chị. Nói là làm, chẳng hiểu chị thuyết phục thế nào mà tuần sau lại rủ được Âu, một cô gái xinh đẹp bên đơn vị nữ đi nhóm chung với chúng tôi. Nhà Âu ở Duy Nghĩa, quê hương của làng chiếu nổi tiếng một thời, tuy bây giờ không còn cực thịnh như xưa nhưng vẫn có khá nhiều gia đình tiếp tục nghề truyền thống do ông cha để lại bao đời qua. Thật ra Âu chưa biết gì về Chúa cả, nhưng nể chị Hòa nên cũng mạnh dạn đi với chị. Dần dần qua sự làm chứng của anh Hải, Âu đã hiểu được con đường mình phải chọn và bằng lòng tin nhận Chúa, cả ba chúng tôi rất vui mừng cùng chung cầu nguyện cho Âu Hôm đó, Âu và chị Hòa nấu nồi chè đậu đen thật lớn đãi cả hai đơn vị nói là nhân sinh nhật Âu, nhưng thật ra là mừng ngày Âu được trở thành con dân Chúa, ờ mà sinh nhật Âu cũng được, vì chính đây là ngày mà Âu được sống lại trong con người mới, con người biết thờ phượng Chúa.
Anh Hải rất ý tứ, phân công chia nhóm cầu nguyện cùng nhau, hai người một cặp, thay đổi theo tuần. Chính vì vậy mà tôi có dịp cùng anh Hải, chị Hòa, Âu cùng cầu nguyện cho nhau về những nan đề của mỗi người. Qua những buổi nhóm, buổi cầu nguyện như vậy, mấy anh em chúng tôi càng hiểu nhau và thương yêu nhau hơn. Âu cũng vậy, cũng dạn dĩ và dễ thương hơn rất nhiều. Chị Hòa và anh Hải tuy không gán ghép nhưng cứ gợi ý bảo tôi đến với Âu. Thật lòng tôi rất mến Âu nhưng hình như có cái gì đó khiến tôi không yêu Âu được và cứ xem Âu như một người bạn, một người bạn rất thân. Ban đầu chị Hòa cứ trách tôi mãi, nhưng rồi cũng nói, chắc là do số phận, còn anh Hải cứ cười cười, thằng Vũ khó bị cưa lắm chứ đâu phải nhẹ dạ như anh, câu này khiến chị Hòa cứ nguýt anh Hải mãi… Sau này, khi đơn vị giải thể, anh Hải chị Hòa nghỉ hưu sớm về nhà buôn bán làm ăn, tôi thì được phân công về thành phố, còn Âu cũng xin nghỉ việc, về quê nối tiếp nghề làm chiếu của gia đình. Chúng tôi rất vui vì Âu vẫn giữ được niềm tin, và lập gia đình với một người trong Chúa, tuy không mạnh mẽ lắm, nhưng như vậy cũng là niềm vui cho chúng tôi rồi. Về phần tôi, chắc số phận không cho tôi đi xa nên khi về thăm quê cũ, tôi lại gặp người bạn gái thời thơ ấu và lập gia đình với Duyên, người con gái tuyệt vời nhất mà Chúa ban cho tôi,

Vợ chòng anh Hải về quê chị Hòa sinh sống, mở một quán nước nhỏ, bán thêm đồ ăn sáng và tối, thu nhập cũng không đến nỗi gì. Anh chị có hai đứa con gái, lại lấy tên tôi và Âu đặt cho chúng. Chỉ điều này đã làm tôi cảm động lắm vì chính nhờ những tháng ngày vất vả tại núi rừng mà tôi đã quen với anh, với chị Hòa, với Âu và nhất là được trở lại làm con của Chúa. Khi Duyên biết anh đặt tên con như vậy có vẻ không hài lòng, anh cười bảo, anh xin lỗi vì chỉ có hai đứa, nếu có đứa thứ ba thì anh sẽ đặt tên là Duyên, được không, còn không thì chờ khi nào có cháu ngoại anh sẽ đặt nó tên là Duyên. Duyên cười, dẫy nẫy, em mà làm con của hai người kia sao… Tuy Âu không thường xuyên về thăm anh nhưng cũng hay liên lạc bằng điện thoại. Mỗi lần có dịp đi ra Duy Xuyên, anh đều xuống Duy Nghĩa thăm vợ chồng Âu, anh thường nói, vì anh mồ côi sớm, không cha mẹ, không anh em nên chúng tôi là những người thân thiết nhất của anh. Tình cảm chân thành ấy cứ ở mãi trong trái tim mỗi người chúng tôi, có lẽ không bao giờ phai.
Cuộc đời con người nếu cứ suông sẻ mãi thì thật là bất bình thường. Tôi nói vậy bởi không ai không ít nhất một lần trắc trở trong cuộc sống. Anh Hải và chị Hòa tưởng rất yên ổn trong những tháng ngày hưu hạ thì một chuyện đã xảy ra. Ngày nọ cả gia đình cô Hiền ở xóm dưới cùng nhau kéo đến nhà anh Hải. Hóa ra câu chuyện thế này, Hiền vốn là cô gái hơi đứng tuổi, đã ba bảy rồi, nhưng vẫn chưa có gia đình. Một hôm cả nhà phát hiện ra Hiền đã có bầu ba thán, gặn hỏi mãi mà Hiền không nói ra là ai. Cuối cùng Hiền nói người cha của đứa bé chính là anh Hải, chồng chị Hòa. Anh Hải vốn là người có uy tín tại địa phương, không ngờ hôm nay lại có chuyện như vậy. Chị Hòa và anh Hải nghe chuyện cũng bất ngờ, chị giận lắm, tuy nhiên, trước mặt mọi người chị cũng im lặng để anh Hải nói chuyện. Hóa ra trước đây anh Hải có một lần cho Hiền đi nhờ về, hôm đó trời mưa rất lớn, anh Hải đi công việc về thấy Hiền một mình giữa đường nên chở Hiền  về, chỉ một lần vậy thôi. Nhưng hôm nay, Hiền nhất quyết nói Hiền và anh Hải đã có quan hệ với nhau, anh Hải ngồi im lặng một lúc, nhìn thẳng vào mắt Hiền, cô em gái láng giềng mà anh hằng thương yêu, đôi mắt đẫm lệ ánh lên sự cầu xin. Anh hiểu được một phần sự việc, rồi nói với gia đình Hiền bằng giọng nhỏ nhẹ. Anh thưa thật với gia đình là anh và Hiền hoàn toàn không có gì, nhưng anh sẵn sàng nhận cháu bé làm con vì anh rất thương Hiền, xem Hiền như em gái, anh không muốn con Hiền ra đời mà không có cha, anh hứa sẽ chăm sóc  cả hai mẹ con, nếu cần... Lúc đầu, gia đình Hiền không chịu, cương quyết nói tới, nhưng sau một hồi nghe anh phân tích, nên họ cũng đồng ý và hiểu rằng cha đứa bé chắc không phải là anh. Họ xin anh giữ kín để bảo vệ danh dự cho Hiền (?), điều này cũng buồn cười vì họ lại không nghĩ rằng điều đó lại ảnh hưởng đến gia đình anh thế nào, tuy vậy anh cũng tỏ ra rất nhẹ nhàng. Ban đầu chị Hòa cũng giận lắm, nhưng nghĩ đi nghĩ lại chị cũng tin vào anh Hải, tuy vậy chị cũng buồn, không nói chuyện với chồng đến mấy ngày, không khí trong nhà nặng nề lắm. Dần hồi, chị như đã suy nghĩ kỹ lại, trở nên nhẹ nhàng hơn, không những vậy chị lại thay anh Hải đến thăm và chăm sóc Hiền. Hôm Hiền sinh, cả hai anh chị cùng đến. lo cho Hiền và con rất chu đáo. Anh cũng ra tận Ủy ban Phường để làm giấy khai sinh cho bé Ân, tuy có người nói ra nói vào những cuối cùng mọi chuyện cũng êm xuôi. Lúc này, một số người bên nhà thờ bắt đầu có phản ứng dữ dội. Họ nói không có lửa làm sao có khói và đề nghị mục sư Quản nhiệm kỷ luật anh Hải, vì quá áp lực nên ông đành phải cùng Ban Chấp sự ra biên bản kỷ luật anh trong khi chưa hiểu hết vấn đề. Điều này làm anh thật sự đau đớn hơn những lời chế nhạo, chê bai của hàng xóm bấy lâu nay. Những người không thích anh bắt đầu nói không hay về anh, điều này giống như đổ dầu vào lửa. Chị Hòa nhiều khi cũng giận cho anh, gây sự với anh, nhưng cuối cùng rồi cũng thôi. Anh buồn lắm, cả tháng liền không đến nhà thờ, ai đến thăm anh cũng không tiếp. Tôi và Duyên cũng xin nghỉ phép ít ngày về thăm anh chị. Anh Hải tiếp tôi rất vui vẻ, trái ngược với cái vẻ lãnh đạm thường ngày. Anh nói rằng anh là người may mắn. Tôi hỏi sao lại may mắn, anh nói, chú nghĩ thử, mình không có con trai, tự nhiên bây giờ lại có đứa con trai, không phải là may mắn sao. Chúng tôi cười, chị Hòa thì cứ cằn nhằn, may mắn đâu không thấy, chứ bây giờ người ta nói đủ thứ. Nói thì nói vậy chứ chị Hòa lại là người rất rộng lượng, chị thường xuyên chăm sóc Hiền như một người chị, người mẹ. Chính vì vậy mà Hiền rất biết ơn vợ chồng anh chị. Nhưng điều kỳ diệu hơn hết là, không hiểu anh chị thuyết phục Hiền như thế nào mà chỉ mấy tháng sau Hiền chịu đi nhà thờ và cầu nguyện tin Chúa. Chuyện này lại làm tốn thời gian của nhiều người, họ bàn tán về chuyện gia đình anh, nhưng anh chị vẫn im lặng, giữ sự nhóm lại như trước đây. Từ ngày tin Chúa, Hiền tỏ ra rất sốt sắng, cũng thường xuyên qua lại nhà anh chị Hải chơi, xem như người trong nhà. Khi bé Ân biết nói, anh tập cho nó kêu anh bằng ba, lúc đầu chị Hòa có phàn nàn nhưng sau rồi thôi, ai mà trách trẻ con được, nhất là khi nó là đứa trẻ kháu khỉnh và dễ thương, vả lại, hai con chị cũng đã đi học xa nên ở nhà có mẹ con Ân qua chơi, có tiếng con nít ríu rít, căn nhà vui hơn nhiều. Cũng chính nhờ gần gũi gia đình anh chị, nên Hiền cũng trở nên thùy mị hơn lúc trước, chịu khó, chăm chỉ làm ăn, lo cho con. Rồi cũng không biết anh thuyết phục thế nào, cái chiêu này của anh độc đáo lắm, mà cả gia đình Hiền cũng có cảm tình với Hội Thánh, năm sau lại chịu tin Chúa. Lúc này chị Hòa mới cảm tạ Chúa hết lòng vì thấy qua những sự cố như vậy, gia đình anh đã may mắn làm chứng được mấy linh hồn trở lại với Chúa. Tôi và Duyên nghe chuyện rất mừng, biết rằng Chúa vẫn ban phước dồi dào trên gia đình anh.
Từ khi bị kỷ luật, anh Hải buồn lắm. Những công việc của anh bên nhà thờ đều không thể tiếp tục. Mục sư khuyên răn anh sốt sắng cầu nguyện, Chúa luôn có sẵn những chương trình tốt đẹp cho những ai trông cậy vào Ngài. Chúng tôi cũng lo cho anh bởi bình thường anh không phải là người ngồi yên một chỗ. Thế rồi một hôm, khi đang đi dạo trên đường, anh bỗng nảy ra một ý nghĩ, anh về chăm chỉ học hỏi lời Chúa nhiều hơn và mạnh dạn đi ra làm chứng. Thật ra, ngoại hình anh đã là một ưu điểm quan trọng, cao ráo, đẹp trai, lại ăn nói lưu loát. Anh hay đến những vùng sâu, vùng xa, làm quen các gia đình và nói về Chúa cho họ. Công việc tiến triển một cách tự nhiên như anh là một chứng đạo viên lâu năm, hễ làm chứng được người nào anh giới thiệu họ đến Hội Thánh gần nhất để nhóm, còn không thì anh lấy địa chỉ, đến giới thiệu cho các nhân sự Hội Thánh để họ biết mà đến thăm. Ra đi làm chứng trở thành công việc thường ngày của anh, chị Hòa biết rằng anh đã tìm được niềm vui thật sự nên cũng thu xếp công việc gia đình để anh không vướng víu mà có thể thoải mái ra đi làm chứng.
Một ngày nọ, người cha ruột của bé Ân tìm về lại với Hiền. Hiền lúc này rất giận và không chịu tiếp. Hóa ra đó là một anh chàng công nhân làm trong một xí nghiệp gần nhà Hiền. Hai người quen nhau cũng khá lâu mà gia đình thì không hề biết. Thật ra anh ta đã có gia đình, đến với Hiền chỉ là giả dối. Khi biết tin Hiền có thai, anh hoảng sợ, trở về lại quê nhà làm ăn sinh sống, không ngờ được mấy năm, vợ anh đã bỏ anh đi theo người khác, để lại một đứa con gái. Anh ta gọi đây là quả báo. Anh ân hận lắm nên muốn trở lại tìm Hiền. Sau khi bị gia đình Hiền chửi cho một trận, anh lại tìm đến anh Hải, người cha trên giấy tờ của con anh. Chị Hòa giận lắm, cũng làm cho một trận, chỉ anh Hải là im lặng, cái vẻ im lặng giống như trước đó bảy năm khi gia đình Hiền dẫn Hiền đến bắt đền anh. Sau này tôi mới biết, lúc đó anh đang cầu nguyện xin Chúa hướng dẫn, chỉ cho anh cách xử lý những tình huống rối ren này. Anh không trách gì Tú, người cha ruột của Ân, chỉ khuyên nên sống chân thật, chung thủy. Anh nói Tú là người may mắn vì Hiền rất đàng hoàng, ở vậy nuôi con mấy năm nay, không hề tơ tưởng điều gì khác, mà bé Ân cũng ngoan ngoãn, học giỏi. Tú rất phục anh Hải vì anh không la mắng anh, Tú xin anh Hải khuyên Hiền tha thứ cho Tú để Tú có cơ hội chăm sóc bé Ân. Anh Hải cười, khuyên Tú cứ về sống cho đàng hoàng, phải có trách nhiệm với con mình, thường xuyên quan tâm đến thì sẽ có ngày Hiền và Ân sẽ trở lại với mình. Rồi anh nói đến câu chuyện người đàn bà tà dâm trong Kinh Thánh, Chúa Giê-xu không lên án bà mà chỉ khuyên, đừng phạm tội nữa… Rồi không hiểu sao anh Hải lại có duyên như vậy, Tú đã bằng lòng tiếp nhận Chúa khi được anh Hải mời đi nhà thờ trong những ngày ở lại nơi đây. Tôi nói với Duyên, hễ ai dính vào anh Hải, chắc chắn không thể thoát được, Duyên cười.

Những năm sau này, chúng tôi lu bu công việc nên ít về thăm anh Hải, chị Hòa, cũng ít gặp Âu. Một hôm chị Hòa điện cho chúng tôi, anh Hải yếu, hai em về thăm gấp. Tôi và Duyên vội sắp xếp công việc về thăm anh chị. Anh Hải bị đau cả mấy tháng rồi nhưng không cho chúng tôi hay vì anh biết chúng tôi bận rộn, lại ở xa nên không muốn làm phiền, chỉ khi thấy mình yếu sức anh mới nói chị báo cho chúng tôi. Những cơn sốt rét không hại được sức khỏe anh thời trai trẻ thì bây giờ nó mới nổi lên, người anh xanh xao, và ốm lắm. Thấy hai đứa tôi đến, anh rất vui, mấy anh em cùng ôn lại những chuyện ngày xưa, hồi còn ở rừng ở núi, rồi chuyện của Âu, của Hiền, của Duyên… hình như không thể hết được. Anh vẫn nói anh là người may mắn, vì đã có những người bạn như chúng tôi, những người không máu mủ mà còn hơn là ruột thịt. Anh bảo hai đứa tôi cố gắng sống cho có kết quả, cho dù có chuyện gì xảy ra đi nữa cũng phải cầu nguyện, nhờ sức Chúa mà vượt qua, giống như anh chị đã vượt qua. Duyên dạ, mà rưng rưng nước mắt, chị Hòa cũng vậy. Tôi cảm nhận được dường như đây là những lời nhắn nhủ cuối cùng của anh, tôi cầm tay anh mà không biết nói gì, chỉ biết cám ơn anh, về rất nhiều điều…
Hai tuần sau, chúng tôi nhận được tin anh Hải về nước Chúa. Công việc bận rộn, chúng tôi không về dự đám tang anh được, tôi ứa nước mắt mà thương nhớ anh, Duyên cũng vậy. Tôi nhớ lại lời anh nói, anh là người may mắn, vâng, tôi cũng vậy, tôi cũng là người may mắn vì đã có anh, có Duyên và nhất là có Chúa làm chủ đời mình. Anh Hải ơi, chúng em sẽ cố gắng sống như anh, một người may mắn của Chúa.

QUÀ GIÁNG SINH


QUÀ GIÁNG SINH


Trời lạnh thật, vừa ra khỏi nhà thờ một đoạn thì lại mưa nữa chứ. Duyên tấp xe vào hiên một căn nhà nhỏ bên đường, hình như là không có ai vì cửa đóng mà đèn trong nhà cũng không sáng lắm. Mở cốp xe ra thì thấy không có áo mưa, Duyên tự trách mình sao lại bất cẩn như vậy. Lúc chiều, trước khi đi nhà thờ, Duyên đã để bộ đồ mưa vào cốp, sau đó lấy ra để bỏ cái hộp gương vào, cuối cùng vì nghe điện thoại của một người bạn, sợ trễ nên vội vàng đi, rồi bây giờ mới biết là mình đã quên bỏ bộ đồ mưa vào lại . Thôi đành chờ hết mưa vậy, nếu không hết thì có lẽ phải gọi điện để ba bé Na đem áo mưa đến thôi. Nhìn Na, Duyên nghĩ thầm, trẻ con vô tư sướng thật, bé bây giờ đang vui vì mới nhận được quà Giáng sinh, một người bạn đã tặng cho hai chị em Na và Ni mấy xấp vải để may đồ mới. Từ khi nhận được món quà Na cứ lấy ra ngắm nghía hoài, chắc là cô bé đang tưởng tượng đến cái cảnh hai chị em đang tung tăng bước vào nhà thờ trong ngày Giáng sinh với bộ quần áo mới...
Con đường trước nhà thờ không lớn nên xe cộ cũng ít qua lại, thế nên mới hơn 9 giờ tối mà đường phố khá yên lặng. Phía xa kia, ngôi nhà thờ vẫn còn sáng đèn, mùa Giáng sinh là vậy, nhà thờ như một điểm sáng cho cả khu phố, vừa đẹp, vừa như muốn mách bảo với mọi người là Giáng sinh đã về rồi. Những ngày này thật vui, hễ lúc nào rảnh, Duyên thường ghé qua nhà thờ xem thử có việc gì cần mình không, mà thật ra đâu có ai sai bảo, thấy làm được gì thì cứ làm thôi. Giáng sinh năm nào cũng vậy, cũng rộn ràng những buổi tập hát, cũng nhộn nhịp người ra người vào chuẩn bị trang trí nhà thờ, khuôn viên, tường rào cổng ngõ, lúc nào thấy cũng bề bộn vậy mà cứ đến tối 24 là mọi việc cứ đâu vào đấy  cả. Thời tiết năm nay khá tốt, chỉ gần đến ngày Giáng sinh mới thấy se lạnh, mưa lất phất. Mấy hôm nay trời bỗng chuyển lạnh hơn nhiều, mà lạnh thì ít mưa, cũng có cái hay. Lúc chiều, hồi đi tập hát, trời đâu có mưa, vậy mà bây giờ trời lại đổ mưa, vừa mưa vừa lạnh, thời tiết thật hết biết. Bé Na đứng nép vào người mẹ như để tận hưởng một chút hơi ấm từ mẹ, nhìn ánh mắt con lấp lánh sáng ánh đèn trong mưa đêm, Duyên thấy vui vô cùng, dẫu không khá giả gì, nhưng gia đình Duyên rất hạnh phúc, bốn con người, như hòa vào một, êm ấm dưới mái nhà nhỏ nhưng xinh xắn.

Thằng cu Em ngồi run rẩy trên giường, mặc dù trùm mền rất kỹ nhưng nó vẫn thấy cứ như đang ngồi ở giữa trời đêm vậy. Cái mền cũ màu nâu cuộn tròn thân hình thằng nhỏ, thấy từ xa xa thật là buồn cười, nó như một cục đá nằm bên đường, cục đá biết động đậy theo câu chuyện của chị Ti kể. Ti thì có vẻ ít lạnh hơn, cứ đi tới đi lui trong cái không gian còn lại của căn nhà nhỏ bé, khi thì lấy cái áo cũ quấn lên đầu làm chú mục đồng, khi thì choàng ngang cổ làm bác sĩ, khi thì làm Giô-sép, Ma-ri… để diễn kịch cho em xem về câu chuyện Chúa Giê-xu giáng sinh. Nhân vật nào Ti cũng diễn được, mà diễn rất vui nên thằng cu Em cứ ngồi im trong mền mà cứ lúc lắc qua lại, có vẻ như đang hứng thú hòa mình vào câu chuyện. Thấy vậy, Ti rất vui. Ti tự biết rằng đêm Giáng sinh năm nào cũng chỉ có hai chị em trong căn nhà nhỏ xíu, làm bạn với chúng thì chỉ là cái lạnh lẻ loi của mùa đông đang về với một chút ánh sáng hắt hiu từ bóng đèn lung linh treo ở góc nhà. Cái không gian nhỏ đó như vừa khép lại để giữ cho hai chị em gần gũi với nhau hơn, Ti không hiểu những ngày sau đây rồi sẽ thế nào, nhưng trước mắt chỉ biết mỗi ngày đi qua có được hai bữa cơm là đủ, em vẫn đi học và Ti vẫn đi bán. Hình như hoàn cảnh làm cho Ti lớn lên nhiều hơn so với lứa tuổi, Ti cảm thấy mình là một người chị, một người chị có trách nhiệm với đứa em, mà không những thế, Ti là người chủ gia đình be bé này nữa.
Từ khi ba mẹ mất trong một tai nạn bất ngờ, hai chị em đã không còn mấy người thân, mà cũng chẳng ai ở gần. Người gần nhất là dì Năm cũng ở cách xa mấy chục cây số, bởi vậy, lâu lâu dì mới tới thăm hai chị em một lần, chủ yếu là để mua gạo cho chúng ăn. Dì cũng không thể đem hai đứa về nuôi được, bởi nhà dì cũng nghèo, mà có khi lại nghèo hơn nhà Ti nữa, ông chồng dì thì hư hỏng lắm, say xỉn suốt ngày, vì vậy, dù đứt ruột, dì cũng cầm nước mắt, chịu cái cảnh nhìn hai đứa cháu nheo nhóc của mình lây lất sống qua ngày trong một căn nhà nhỏ, chẳng biết tương lai rồi sẽ ra sao. Cũng may, bé Ti tuy nhỏ nhưng nhanh nhẹn, ăn nói khôn ngoan, dì Năm bảo vậy, nên người ta thương, có thể đi bán báo kiếm sống mỗi ngày mà nuôi em.
Hồi xưa, khi còn ở trên quê, nhà Ti cũng đi nhà thờ thường xuyên. Tuy không là đạo dòng như nhiều người, nhưng ba mẹ Ti rất sốt sắng, Ti vẫn còn nhớ như in những tháng ngày vui vẻ đó, cứ mỗi sáng Chúa nhật là được cùng đi với ba mẹ đến nhà thờ. Thật ra Ti cũng không hiểu biết gì nhiều đâu, nhưng khi được nghe những bài thánh ca do các cô chú hát, Ti thấy thích thích. Rồi được nghe các anh chị dạy Kinh Thánh, Ti lại thấy lời Chúa thật hay, thật ý nghĩa, lời Chúa vẽ ra cho Ti nhiều điều mà trước nay Ti chưa hề nghĩ đến, nhờ vậy, tuy còn nhỏ, nhưng Ti rất chửng chạc. Đối với cu Em, chị Hai là trên hết, vì thế tối nay, theo “lời yêu cầu” của khán giả cu Em, chị bé Ti diễn lại vở kịch Chúa Giê-xu giáng sinh. Ti lớn rồi nên biết được một đôi chút, nhớ lại được vài điều, chứ thằng cu Em thì hồi xưa còn quá nhỏ nên chỉ biết trèo lên lưng chị mình mà đòi đi theo và trông chờ những cây kẹo, cái bánh mà anh chị phụ trách phát cho mỗi lần vào lớp Ấu nhi…
Sau một thời gian làm ăn không khá giả lắm, ba mẹ Ti đã bán hết ruộng đất và chuyển nhà xuống huyện để sinh sống. Nghe ba nói, xuống đó, mẹ sẽ đi bán đồ ăn mai, còn ba thì đi xe ôm, tuy kiếm tiền không nhiều nhưng hy vọng cũng đỡ vất vả hơn những ngày ở quê. Căn nhà nhỏ mà hai chị em đang sống là của ba mẹ mua được khi mới xuống đây, dù đơn sơ nhưng ấm cúng. Tuy nhiên đó là khi còn đủ một gia đình, còn bây giờ, chỉ hai chị em Ti thì sao mà ấm cúng được, mà dẫu có đông người như khi có các phái đoàn của chính quyền, của hội Phụ nữ Phường đến thăm, Ti vẫn thấy thiếu thốn một cái gì đó rất lớn. Bây giờ hai đứa phải dựa vào nhau mà sống, Ti phải nghỉ học, đi bán báo để cho thằng cu Em được tiếp tục đến trường. Cũng may là nhà trường hoãn hết tất cả mọi khoản đóng góp chứ không thì có lẽ thằng cu Em cũng phải ở nhà thôi. Chỉ tiếc một cái là ba mẹ Ti chưa đi nhà thờ ở đây được một lần nào, bởi vậy dù vẫn biết được mình là con cái Chúa nhưng Ti vẫn không đủ can đảm để bước vào ngôi nhà thờ to lớn, đông người nằm cách nhà Ti không xa lắm. Mà chắc cũng vì vậy nên không ai biết có hai đứa trẻ mồ côi đang sống gần nhà thờ…
Thằng cu Em hỏi:
-         Chị Hai nợ, em nhớ hồi xưa, Giáng sinh mô hình như mình cũng có quà của ông già Noel, mà răng mấy năm ni không có hở chị Hai?
Ti giật mình, Ti không ngờ thằng em nhỏ của mình nhớ dai như vậy, thì ít ra cũng đã ba bốn năm rồi mà.
Cu Em nói tiếp:
-         Hồi nớ em nhớ ông già Noel đã cho em chiếc xe lửa mà em đã xin. Ba bắt em cầu nguyện mấy lần luôn, ba nói khi mô mà cầu nguyện thiệt suôn sẻ thì ông già Noel mới nhận lời và mới đem quà tới cho.
-         Rứa hả? Ti hửng hờ hỏi.
-         Chứ răng. Em cầu nguyện xong, ba khen quá chừng. Noel năm nớ, ông già Noel đúng hẹn thiệt, đã cho em chiếc xe lửa đẹp lắm, tiếc là chừ không còn nữa, nó đã hư mất rồi.
-         Tại em không biết giữ đồ chơi. Phải biết giữ đồ chơi, ông già Noel mới thương và cho quà chớ.
-         Rứa chắc em không giữ nó, làm mất, nên mấy năm nay không có quà hả?
-         Ờ, đúng rứa. Ti rất mừng vì cũng đã tìm ra cách để giải thích cho thằng em “nhiều chuyện” này.
-         Nhưng chị Hai nề, răng lâu ni mình không đi nhà thờ. Ngày thường đã không đi rồi, Noel cũng không đi.
-         Chị cũng không biết, nhưng ở đó làm chi có ai quen mà đi. Mình vô chỗ nớ lạ hết trơn.
-         Lạ thì lạ chớ mắc chi mô nơ.
-         Răng không mắc chi, không ai biết mình là cái đứa mô, làm răng họ nói chuyện, họ tưởng ở mô đi lạc nữa…
-         Ờ hé, uổng quá, em thích đi nhà thờ lắm, đi nhà thờ vui…
Ti nghe em nói mà rất xót dạ, Ti cũng muốn dẫn em đi lắm, nhưng rất ngại. Chúng nó không có ai quen ở nhà thờ mới này, làm sao mà đi. Còn ngôi nhà thờ cũ trên quê thì quá xa, vả lại chúng nó đâu biết đường, rồi tiền bạc đâu mà đi. Từ khi ba mẹ mất, những người bà con có đến thăm một đôi lần, Ti nhớ là dì Năm bảo, ba mẹ có để lại cho tụi nó cái gì đó, mà hằng tháng, dì Năm cứ mua gạo đổ vào thùng cho hai đứa nấu ăn, còn tiền chợ thì Ti đi bán báo cũng đủ qua ngày. Hai chị em cứ vậy mà sống, lâu lâu, hàng xóm có ai ghé thăm, cho gì thì bữa đó của tụi nó ăn đầy đủ hơn một chút, còn không thì cũng qua ngày, bởi Ti cũng đâu biết nấu nướng gì, mới có mười mấy tuổi đầu mà. Nhưng cái mà Ti ngại nhất là hai chị em không có bộ đồ nào đàng hoàng cả để đi đến nhà thờ. Thằng cu Em thì dù sao còn có hai bộ quần xanh áo trắng để đi học trong tuần chứ Ti thì không có bộ nào ra hồn cả, Ti mặc toàn đồ người ta cho, mà cũng cũ lắm rồi, có lẽ chỉ thích hợp với người đi bán báo mà thôi, Ti nghĩ vậy. Hồi xưa, ở nhà mỗi lần đi nhà thờ ba má Ti bao giờ cũng rất chỉnh tề, bắt hai chị em Ti mặc quần áo ủi thẳng, tươm tất, bởi ba nói đến nhà thờ là đến nhà Chúa, mà vào nhà Chúa thì không thể lôi thôi. Còn bây giờ, với bộ dạng như vậy, Ti làm sao vào nhà thờ được, rủi đâu người ta nghĩ hai chị em Ti đi ăn xin thì tủi chết, mà đâu có ai quen biết gì tụi nó để nói đỡ cho một câu là gia đình Ti ngày xưa cũng đã từng đi nhà thờ rồi.
-         Để bữa mô rảnh rồi chị dẫn em đi.
-         Chị Hai hứa rồi nghe. Thằng cu Em reo lên, có lẽ bây giờ nó vui nên hết lạnh rồi.
-         Để chị để dành ít tiền mua cho hai chị em mình hai bộ quần áo mới đi nhà thờ mới được.
Thằng cu Em ngồi yên, không nói gì nhưng đôi mắt nó sáng lên, nó cười tủm tỉm, chắc là đang tưởng tượng gì đây. Ti thấy vậy cũng rất vui vì mình đã làm cho thằng em bớt đi nổi buồn, nổi nhớ ba mẹ, tuy rằng lời hứa của Ti thì rất khó có thể trở thành hiện thực. Những ngày mùa đông, trời mưa lạnh, đi ra ngoài đường rất vất vả, người ta mua báo cũng không nhiều, thu nhập của Ti so với những kỳ có đá banh, có olymlic giảm đi rõ rệt. Không biết rồi bao giờ Ti mới có thể mua được cho hai chị em bộ đồ sạch sẽ để đi nhà thờ, nhưng Ti cũng trông mong… biết đâu Chúa thấy được nổi lòng của Ti. Ti vẫn cầu nguyện như vậy, mặc dù Ti không biết cầu nguyện như vậy, Chúa có nghe không. Hồi xưa, khi đi nhà thờ, Ti nghe người ta cầu nguyện hay lắm, còn bây giờ Ti chỉ biết nói với Chúa, nếu Chúa “linh thiêng” xin cho em con, à mà chúng con được toại nguyện, được có một bộ đồ đàng hoàng để đến nhà thờ trong dịp Giáng sinh này, và mọi người đừng nhìn con xa lạ, vì gia đình con hồi xưa cũng đã là gia đình con cái Chúa…
-         Em phải cầu nguyện với Chúa nghe.
-         Cầu nguyện cái chi rứa chị Hai?
-         Thì cầu nguyện xin Chúa biểu ông già Noel đem cho mình hai bộ đồ thật đẹp để đi nhà thờ. Chớ đồ đâu mà mặc.
-         Vậy không có quà hở chị Hai?
-         Thì hai bộ đồ nớ là thế cho quà Giáng sinh rồi. đòi hỏi nhiều quá Chúa không thương, không cho luôn cái rồi đó.
-         Chừ em cầu nguyện răng đây?
-         Thì nói như hồi nớ ba dạy em đó.
-         Em quên mất rồi, chỉ nhớ sơ sơ thôi.
-         Cố mà nhớ, chị cũng cầu nguyện, chắc rồi Chúa sẽ nghe.
Thằng cu Em bò ra góc giường, ngồi im lặng, chắc là nó đang nói chuyện với Chúa. Ti cũng hơi lo lắng, Ti không biết bao giờ mình có đủ tiền đây, mà nếu ít quá thì Ti sẽ mua một bộ cũng được, để cho thằng cu Em được thỏa lòng, còn Ti, Ti sẽ đứng ở ngoài, vì dầu sao cu Em cũng là học sinh đàng hoàng, chứ Ti chỉ là đứa bán báo thôi…

Na hỏi mẹ:
-         Răng tạnh mưa rồi mình chưa về hả mẹ?
-         Chờ chút con, im lặng nhe.
Bé Na không biết mẹ nói gì, nhưng cũng im lặng theo. Ngoài trời chỉ có tiếng mưa rơi rời rạc, những giọt mưa lạc loài của một ngày đông. Hai mẹ con đứng yên trước hiên để nghe tiếp câu chuyện của hai chị em trong nhà. Duyên thì thầm với bé Na, hai mẹ con cười khúc khích. Duyên ôm con vào lòng, con đúng là cô bé Noel, mẹ cám ơn con nhiều lắm. Chắc ngay mai, khi đi ngang qua đây, Duyên sẽ ghé thăm các nhà hàng xóm để tìm hiểu thêm về ngôi nhà nhỏ bé này.

Sáng Chúa nhật hôm đó, hai chị em Ti hãnh diện bước vào nhà thờ. Trên người chúng là một bộ đồ rất mới, mới cũng phải vì đây là quà của ông già Noel cho mà. Tối hôm đó hai chị em Ti đã cầu nguyện với Chúa, và Ngài đã cho ông già Noel gởi đến cho tui nó hai xấp vải quần và áo. Không những vậy, ông già Noel còn lì xì cho chúng nó tiền để may đồ và một cái thiệp Chúc mừng Giáng sinh nữa. Thật là một món quà lớn mà chúng chưa bao giờ có. Sáng nay, Ti nghỉ không đi bán báo để dẫn em đi nhà thờ, ngày mai là 24 rồi, dù sao thì một năm chỉ có một ngày, Ti không lo gì, miễn là thằng cu Em vui thì Ti cũng vui lây.
          Ở một góc sân, dưới gốc phi lao, Duyên cùng bé Na đứng chờ. Duyên chỉ cho bé Na:
-         Con thấy hai bạn nớ không?
-         Hai bạn mặc quần áo mới đó hả mẹ?
-         Ờ con đến làm quen với hai bạn đi nghe, nhớ dẫn bạn vào nhà thờ đúng giờ dự nhóm nhe.
Na hơi chần chừ một chút. Duyên động viên:
-         Hai bạn nớ lần đầu đi nhà thờ, mình phải hướng dẫn chớ, con nhớ tối hôm thứ năm hai mẹ con núp mưa ở cái nhà nhỏ nhỏ nớ không?
-         Dạ nhớ.
-         Hai bạn nớ đó.
Na gật đầu ra vẻ hiểu ý mẹ, đi vội về phía hai chị em Ti.

Nhìn mấy đứa nhỏ nói chuyện làm quen với nhau, Duyên rất vui. Cám ơn Chúa đã cho chúng con có thêm những cơ hội trong mùa Giáng sinh này, xin giữ gìn những đứa trẻ của con, dẫn dắt, che chở chúng trong bàn tay yêu thương của Ngài, và chỉ có Tình yêu của Chúa mới có thể đem lại những hy vọng sáng ngời trong cuộc sống, những hy vọng đó sẽ đỡ nâng từng bước chân nhỏ bé của chúng con mỗi ngày…
Hàng chữ “Đấng Thánh lâm phàm” rực rỡ ở phía trước cổng, bên trong nhà thờ tiếng nhạc Giáng sinh bắt đầu vang lên. Duyên thầm hát theo, là là lá la la là… Chúc mừng Giáng sinh.

CƠN BÃO


CƠN BÃO


Cơn bão lớn thật. Trời mới chợp tối mà gió đã bắt đầu mạnh lên. Miền trung muôn đời khó khăn lại luôn chồng chất những khó khăn. Hai đầu đất nước không hiểu vì sao lại được ưu ái vậy: rộng rãi, thênh thang với vùng đồng bằng trù phú tràn ngập phù sa màu mỡ, những vụ mùa tốt tươi; còn khúc giữa miền trung vừa èo uột, nhỏ bé, đất đai khô cằn, mùa màng thì hay thất bát bởi thiên tai bão lụt. Như một quy luật sẵn có, hễ cứ đến những tháng cuối năm là mưa bão kéo về, có khi cứ nối tiếp nhau thăm viếng, chẳng sót một nơi nào.
Trời hôm nay mưa nhiều, ngày xuống rất nhanh, chỉ mới hơn 5g mà ngoài đường đã tối mịt, đèn đường chưa kịp sáng. Hôm nay, cả nhà tôi ăn cơm sớm rồi quây quần bên cái tivi, vừa xem phim, xem thời sự, theo dõi tình hình cơn bão. Khuya nay bão sẽ vào đất liền, những gì đã làm để giảm bớt ảnh hưởng của bão, chúng tôi đã cố sức làm từ hồi chiều, bây giờ, chỉ có nghỉ ngơi và… chờ bão đi qua.
Tôi và Duyên cứ ngồi mà trầm ngâm, còn Ti Na và Ta Ni cứ ngồi đùa giỡn vô tư, con nít sướng thật. Tuy Duyên không nói gì nhưng tôi biết nàng lo lắng còn hơn tôi, phụ nữ mà. Lo là phải vì cứ hễ mỗi lần mưa bão đến là mỗi lần thấp thỏm. Căn nhà được xây cách đây mười mấy năm, không lâu lắm, nhưng nó đã xuống cấp trầm trọng. Một phần vì lúc ban đầu mình xây dựng không tốt lắm, lúc kinh tế khó khăn nên được như vậy là quá sức rồi. Những năm gần đây, ở khu đất bên cạnh, người ta xây nhà ba tầng, đào móng thật sâu, làm móng nhà mình bị sụt hẳn, có nói qua nói lại rồi cũng thôi, thiệt thòi mình phải chịu…Ngôi nhà hiện nay hơi nghiêng qua một bên, cũng may là nó dựa vào ngôi nhà ba tầng vững chắc bên cạnh nên không hề hấn gì, chỉ tội là tường từ nhà trên xuống dưới đều có đường nứt ngang, thật khó nhìn. Tôi và Duyên cũng mấy lần định vá lại, nhưng cuối cùng đành thôi, lỡ dỡ chẳng đi đến đâu, có lẽ nên để dành đến khi nào có đủ điều kiện thì làm luôn thể. Cũng chính vì như vậy mà cơn bão năm ngoái đã giật đứt ngang cây trụ hiên trước, cũng may là mái tôle chưa bị dở…

Xem xong thời sự, dự báo thời tiết, tôi bảo Ti Na và Ta Ni đi ngủ. Hai đứa cứ phàn nàn, bữa ni răng ngủ sớm, mới 8g. Thật cũng tội, cả tuần mới có được một ngày rãnh rỗi, nhưng sợ đêm nay bão đến, nên cả gia đình đành đi ngủ sớm để lấy sức, biết đâu… Căn nhà nhỏ im ắng, tất cả hình như dành không gian lại cho tiếng mưa và gió tì rầm ngoài kia. Bão cũng hay, mưa từng đợt ào ào xuống rồi lại ngưng như có ai đang đổ nước lên mái nhà mình, sau đó là gió, giật lui giật tới, khi mạnh khi yếu, có lúc tưởng như mái nhà như muốn bị tung ra. Tuy nói là đi ngủ nhưng hình như cả nhà không ai ngủ cả. Tôi và Duyên cứ nằm lặng im nghe từng bước đi của bão, còn Ti Na và Ta Ni cứ lục đục thì thầm qua lại, hôm nay ngủ sớm quá mà nên chúng đâu có buồn ngủ.

Ta Ni:
-      Chị Hai nè, bão lớn không chị?
-      Lớn chớ, Ta Ni không thấy gió nãy chừ mạnh ra na.
-      Em nghe hắn cứ ù ù, có hồi im lặng, chặp lại rú lên, hú hú.
-      Rứa là bão chưa vô, nghe ba nói khuya ni bão vô, gió mạnh lắm.
-      Kinh rứa hả, mà chị Hai nè, bão mạnh bằng ai?
-      Bằng ai là răng?
-      Thì… có mạnh như siêu nhân không?
-      Hớ, bão mạnh gấp trăm, nghìn lần siêu nhân chớ.
-      Em thấy siêu nhân mạnh lắm, bay trên trời, bưng chiếc máy bay.
-      Ờ, thì nớ là trong phim, bão mạnh hơn nhiều lắm, tin chị đi.
-      Rứa bão mạnh bằng Chúa không?
-      Răng mà bằng, Chúa mạnh gấp tỷ tỷ lần lận.
Duyên cười, thì thầm với tôi:
-      Không biết tỷ là mấy mà cũng nói…
-      Ủa, nãy chừ cũng lắng nghe hả. Tôi hỏi.
-      Chớ răng, chớ bộ mình anh nghe không thôi na. Duyên cười.
-      Thôi im lặng, để nghe thử ra răng nữa…
Ta Ni xuýt xoa:
-      Ô, Chúa mạnh ghê rứa hả chị Hai?
-      Chớ răng, cơn bão là của Chúa mà, mà không chỉ cơn bão không thôi nghe, cái chi cũng là của Chúa hết.
-      Ai nói cho chị Hai biết rứa?
-      Ba mẹ, mấy anh chị phụ trách lớp ấu nhi bên nhà thờ. Vài bữa nữa biết chữ, đi học rồi biết.
-      Thì em cũng đi học rồi, mà răng không nghe nói?
-      Thì chắc chỉ nói cho lớp lớn thôi.
-      Mà chị Hai cũng đâu có lớn chi.
-      Không lớn nhiều thì cũng hơn Ta Ni một chút chớ.
Ta Ni im lặng, có lẽ là để suy nghĩ.
-      Mà nè chị Hai, Chúa biểu cơn bão tới làm chi rứa, nghe ba nói nhà mình dễ bị sụp lắm đó.
-      Thì ai biết, hay là để trừng phạt người ác.
-      Răng lại trừng phạt?
-      Thì họ không biết nghe lời Chúa, Chúa phạt họ.
-      Nhưng lỡ nhà mình bị hư thì răng?
-      Không răng đâu, chắc Chúa biết nhà mình còn nghèo, chưa sửa được nên không làm hư.
-      Ta Ni cũng ưng rứa, chứ nếu bị sụp, cực lắm nghe, hai chị em mình ngủ ngoài trời răng?
-      Chị Hai cũng biết chớ, nên hồi nãy chị Hai có cầu nguyện với Chúa là đừng cho nhà mình sụp.
-      Ủa, chị Hai biết cầu nguyện rồi hả?
-      Chớ răng.
-      Ai bày cho chị Hai rứa?
-      Thì mẹ chứ ai.
Duyên nhìn tôi, cười cười, mắt sáng lên có vẻ hãnh diện, như thầm bảo, con gái em đây. Tôi cũng chỉ biết cười lại.
-      Mà rứa là chị Hai biết cầu nguyện?
-      Ờ thì cũng từ từ, hồi đầu mới vô lớp ấu nhi, chị phụ trách bên nhà thờ hỏi ai biết cầu nguyện, không có ai dám giơ tay, chỉ mình chị hai giơ tay thôi. Cầu nguyện xong, chỉ khen quá chừng.
-      Răng chị Hai không nói cho em nghe với?
-      Thì cũng từ từ chớ.
-      Mà nè, chị Hai cầu nguyện với Chúa rồi có được không?
-      Thì phải được chớ, không lẽ Chúa để nhà mình bị hư, ba mẹ lấy tiền đâu mà sửa nhà.
Tôi thì thầm với Duyên:
-      Thấy con hắn lo cho nhà mình chưa?
-      Thấy rồi, chứ bộ một mình con anh na?

-      Chị Hai nè, em nghe mấy người nói, hồi mô có bão lớn, động đất là Chúa tới hả?
-      Đúng rồi.
-      Rứa bữa ni Chúa có tới không?
-      Ai biết được, hỏi ba mẹ nớ, mà chắc ba mẹ cũng không biết đâu?
-      Răng rứa?
-      Thì Chúa tới bất ngờ mà, cũng giống như… thầy cô đi kiểm tra lớp rứa, đi mà không biết thì mới biết sự thiệt ra răng chớ.
-      Ờ hé, mà Chúa tới rồi mình ra răng?
-      Thì bình thường chớ răng.
-      Mình có ra đón không?
-      Ra đón chớ, Chúa tới mà không đón thì đón ai.
-      Mà Chúa tới làm chi hở chị?
-      Thì coi ai xấu thì cho vô địa ngục, ai tốt thì cho lên thiên đường.
-      Rứa gia đình mình được hông?
-      Được chớ.
-      Răng chị biết?
-      Ờ, thì nhà mình tin Chúa hết nè, Chúa nhật mô cũng đi nhà thờ, cũng sốt sắng.
-      Sốt sắng là răng hả chị Hai?
-      Sốt sắng là… sốt sắng, không biết, mai Ta Ni hỏi mẹ thì biết.
-      Chị Hai không biết?
-      Không phải không biết nhưng khó nói quá.
-      Ờ, có nhiều chữ của người lớn khó hiểu lắm chị Hai nghe.
-      Em chuẩn bị để gặp Chúa chưa?
-      Chuẩn bị làm chi, Chúa tới thì mình gặp thôi chớ.
-      Đâu được, mình phải làm người tốt mới được gặp Chúa, nếu không tốt thì Chúa không cho gặp đâu.
Duyên cười hỏi tôi:
-      Chuẩn bị chưa?
-      Dạ rồi, má nợ.
-      Chà giỏi ghê, anh thấy con mình giỏi không?
-      Cũng không ngờ nghe. Hắn lớn rồi.
-      Bên kia hai chị em lại tiếp tục.
-      Em cũng ngoan mà… Mà nè, em nói chị Hai cái ni, chị Hai đừng nó lại với mẹ nghe.
-      Ờ.
-      Hôm qua em đái mế.
-      Ủa, chớ răng mẹ nói em hết rồi mà!
-      Thì hết rồi, mà răng hồi hôm lại bị. Nhưng mà em thay đồ liền.
-      Chắc không đi đái trước khi ngủ chớ chi.
-      Đâu có, trước khi đi ngủ có đi mà.
-      Vậy là Ta Ni chưa tốt rồi, Chúa không thương đâu.
-      Rứa Chúa có tới thăm em không?
-      Cái nớ còn tùy, tùy em có chịu thay đổi không, có  ngoan không?
-      Có chớ, em cái chi cũng ngoan hết mà.
-      Chắc Chúa cũng thương, tha cho em.
-      Thiệt hả chị Hai, Chúa tốt quá he. Hồi nhỏ chị Hai có như em không?
-      Chị Hai mà như em hả, đừng có giỡn nghe. Chị Hai giỏi lắm đó!
-      Ô, rứa chị Hai có làm chi xấu không?
-      Thì… thì cũng có chớ, có hồi chị Hai ngủ nướng không chịu dậy đi học, bị mẹ đánh.
-      Rứa mà Chúa cũng thương?
-      Ờ, nhưng sau nớ chị Hai không rứa nữa nên Chúa thương.
-      Rứa là khi Chúa tới, Chúa cũng gặp chị em mình nghe, vui hỉ!
-      Chớ răng.
-      Rứa nhưng mấy đứa bạn Ta Ni không tin Chúa có gặp được Chúa không chị Hai?
-      Không tin Chúa thì Chúa đâu có thương, Chúa không gặp đâu.
-      Tội cho con bé Quỳnh, hắn hiền lắm.
-      Thì Ta Ni biểu hắn đi nhà thờ với mình.
-      Mình nói hắn đi, hắn có đi không chị Hai?
-      Đi chớ, tới đó học Kinh Thánh, hát Thánh Ca, vui lắm mà răng không đi.
-      Rủi ba mẹ hắn không cho đi?
-      Thì nói ba mẹ mình tới xin. Nhưng em phải ngoan, làm gương tốt thì hắn mới nghe.
-      Dạ, em sẽ cố gắng ngoan, rủ bé Quỳnh đi nhà thờ.
-      Còn thằng cu Hân, răng Ta Ni không rủ hắn đi hở?
-      Ớ, cái thằng nớ, em ghét hắn lắm, hắn lì, ăn rồi chọc em miết.
-      Kệ hắn, hắn không ngoan thì nói cô, em phải rủ hắn đi nhà thờ rồi hắn mới ngoan.
-      Răng rứa chị Hai?
-      Thì học Kinh Thánh miết rồi hắn cũng hiểu biết như chị em mình.
Duyên nghe từ “hiểu biết” bỗng cười khúc khích.
-      Bé Ti Na giống như người lớn.
Tôi cũng cười:
-      Không ngờ nói như bà cụ.
Ta Ni nghe tiếng cười, hỏi:
-      Có tiếng chi chít chít, chị Hai ơi.
-      Chắc là chuột đó, trời mưa bão nên hắn chạy lung tung… Thôi ngủ đi, chị buồn ngủ rồi đây. Em nhớ hứa với Chúa cái chi chưa?
-      Hứa cái chi rứa?
-      Mới dó mà mau quên rứa, thì em rù bé Quỳnh với cu Hân đi nhà thờ.
-      Ờ. Để thứ hai đi học em rủ tụi hắn nghe.
-      Thì rủ đi, chị Hai cũng rủ bạn chị Hai cho vui. Thôi, ngủ.
-      Em nói cái ni nữa.
-      Cái chi rứa, lần ni nữa thôi nghe.
-      Hồi mô Chúa tới nhớ kêu em nghe.
-      Ờ…

-      Tụi hắn ngủ rồi đó, cô nương. Tôi quay sang Duyên. Duyên làm thinh, không nói. Hình như Duyên đã ngủ, trên đôi môi vẫn còn dáng dấp một nụ cười hạnh phúc. Ô, cái cô vợ này thiệt, mới đó mà đã ngủ, mẹ con giống y nhau. Tôi nhủ thầm.
Và tôi cũng dần đi vào giấc ngủ với niềm vui lâng lâng khó. Hạnh phúc thật tuyệt vời. Ngoài kia, gió vẫn rất mạnh, thỉnh thoảng những cơn mưa ào ào kéo đến rồi lại đi nhưng những kẻ dạo chơi quên cả tháng ngày…


Tôi thức dậy vì những tiếng ơi ới ngoài đường. Cả ba mẹ con vẫn còn say ngủ. Không khí sau bão thật là dễ chịu, có cái mùi gì thơm thơm, thanh khiết lạ thường, giống như toàn bộ bầu không khí ở đây đã được đổi thay. Ai đó đang đi tìm những tấm tole bị bay mất trong bão, ngoài phố, cây đổ ngổn ngang chắn hết đường đi. Căn nhà nhỏ bé của tôi vẫn vững vàng qua cơn bão lớn. Cuộc sống thật thú vị, có nhiều điều kỳ diệu xung quanh ta mà thường ngày không dễ gì nhận ra được, rồi đến một thời điểm nào đó, nó lại làm chúng ta cảm thấy sung sướng vô cùng vì biết được mình là người hạnh phúc thật sự.
Cám ơn Chúa và cũng cám ơn cơn bão (?)…