Thứ Ba, 19 tháng 8, 2014

MÓN QUÀ YÊU THƯƠNG

MÓN QUÀ YÊU THƯƠNG
Ngày 31/01/2014
 Vũ Hướng Dương


          Dẫu không còn như ban đầu, nhưng tôi nghĩ món quà lần này giá trị lớn hơn trước nhiều lần. Và ý nghĩa của nó cũng khác, nó không chỉ là quà tết bình thường, mà là món quà yêu thương, thắm đượm tình yêu thương của những người con Chúa, luôn biết nghĩ về nhau…
Khi tôi tiễn Tuấn ra về xong, vừa quay vào nhà thì thấy Ti Na và Ta Ni đang cùng nhau dòm thử gói quà như thế nào. Hai đứa cứ cầm lên để xuống, xoay qua xoay lại, trầm trồ về những phần quà mà chúng tôi mới nhận lúc nãy.
Tôi hỏi:
- Hai đứa làm chi đó?
Ti Na nói:
- Con và em coi thử nó ra răng.a
- Không được mở ra nghe. Để từ từ ba mẹ nghĩ thử.
- Nghĩ răng ba?
- Ờ, chút rồi biết.
Đã khá lâu rồi, tôi mới gặp lại Tuấn, người bạn học từ thưở niên thiếu. Ngày xưa, nhà hai đứa gần nhau, lại học cùng lớp, mà cả hai đều học giỏi nên đã thân lại càng thân hơn. Tuấn tuy nhỏ con, nhưng lại nhanh nhẹn, vui tính, nên bạn bè rất thích. Chúng tôi cùng sánh vai nhau trong suốt mười hai năm học, chỉ đến khi vào đại học mới chia tay nhau. Bạn tôi vào đại học chỉ được một năm, sau đó, vì hoàn cảnh gia đình mà phải bỏ học, vào thành phố kiếm sống. Không hiểu số phận đưa đẩy thế nào, anh chàng lấy được một cô vợ Việt kiều, vậy là được định cư ở Mỹ. Từ đó, chúng tôi hầu như mất liên lạc, và cuộc gặp gỡ hôm nay thật sự là một bất ngờ…
            Về Việt Nam lần này, Tuấn đi thăm lại khá nhiều nơi thành thử chỉ ghé thăm gia đình tôi khoảng mười lăm phút. Dĩ nhiên, bấy nhiêu thời gian không đủ để chúng tôi nói chuyện với nhau nhiều, chỉ hỏi thăm nhau về tình hình công việc, gia đình cũng đã không kịp rồi. Bạn về thăm tôi vào những ngày giáp tết, và tặng cho hai bé Ti Na, Ta Ni mấy hộp bánh, kẹo, “ăn cho vui”, theo lời Tuấn nói.
Cả nhà tôi cùng mở các hộp quà ra, hai hộp bánh kẹo lớn mà mấy gói nhỏ, bao bì thật đẹp, in toàn tiếng nước ngoài. Thấy hai đứa nhỏ chăm chú hoài, Duyên nói:
- Thôi, khui gói kẹo nhỏ đó ra ăn đi, ba mẹ cho đó.
Ti Na và Ta Ni mừng hí hửng, tôi và Duyên cùng cười, con nít mà.Tôi hỏi Duyên:
Hai cái hộp ni, em thấy sao đây?
Duyên ngần ngừ:
Đẹp mà rất sang. Ngon hay không thì chưa biết, nhưng nhìn cũng thấy vui rồi. Cái ni để nhà mình phí quá?
Răng lại phí?
- Thì nhà mình bạn bè đến thăm tết thì cũng có đầy đủ mứt, bánh, hột dưa rồi. Cái ni ngó rứa ch cũng đắt tiền lắm, hay là…
- Ờ, hay là mình đem tặng cho ông bà Mục sư Trà đi. Ông bà là mục sư, chắc ngày tết khách đến cũng nhiều, mà toàn khách quan trọng hết, mục sư, truyền đạo, chấp sự… Để ông bà tiếp khách là tốt nhất.
Duyên nhìn qua hai đứa nhỏ:
- Ti Na, Ta Ni, ba mẹ đem hai hộp bánh này tặng ông bà nội nhe.
Mặt hai đứa ỉu xìu, tôi biết chúng rất thích hai hộp bánh.
- Bánh kẹo ni để ở nhà, thì cũng chỉ hai chị em con ăn hết. Mình tặng ông bà mục sư, để ông bà tiếp khách quí, ba thấy có ý nghĩa hơn đó. Mà hai đứa cũng được ăn một gói rồi.
Ti Na nói:
- Nhưng hồi nãy, em Ta Ni làm rách cái nhãn trên hộp rồi.
Tôi nhìn lại, đúng là cái nhãn bị rách một chút xíu. Chắc là khi nãy hai đứa táy máy đây.
- Cũng không chi đâu. Hai đứa ngoan, cái chi quí mà mình đem tặng người ta thì mới giá trị.
Nhìn hai đứa, tôi biết chúng có bằng lòng thì cũng miễn cưỡng, nhưng chắc rồi chúng cũng mau quên thôi, trẻ con mà. Tối đó, tôi và Duyên đem hai gói quà qua tặng cho ông bà mục sư.
Dĩ nhiên câu chuyện không chỉ là như vậy. Chiều 28 tết, khi tôi vừa về đến nhà, Ti Na và Ta Ni chạy ra khoe:
- Cô Hòa và cu Bảo mới qua nhà mình.
- Qua chơi hả? Tôi hỏi.
- Dạ, qua chơi. Rồi cô Hòa có đi tết cho nhà mình nữa.
- Cái cô này thiệt, như người trong nhà hết mà…
Hóa ra Hòa và cu Bảo qua chơi, và tặng cho cho nhà tôi hai hộp quà thật lớn. Hai đứa nhỏ cứ đòi mở ra xem thử mãi.
Duyên la:
- Hôm trước làm rách cái nhãn hộp bánh rồi, chưa sợ hả. Để đó rồi ba mẹ mở ra xem thử, nhớ là đừng táy máy nghe.
- Nhanh lên ba. Hai đứa nhỏ hối tôi. Tôi nhìn Duyên cười:
- Tết năm ni, chắc nhà mình may mắn lắm đây.
- Sao vậy?
- Mới hôm kia anh Tuấn cho mấy gói quà to, bây giờ cô Hòa đem cho hai gói nữa, không phải là may à?
- Thôi, để em mở ra xem thử, để tụi nhỏ ấm ức kìa. Duyên thúc tôi.
            Vừa mở gói quà ra, Duyên á lên một tiếng. Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì thì nàng nhanh tay mở luôn gói thứ hai. Duyên nhìn tôi:
- Anh coi thử, có vẻ giống giống…
- Giống cái chi?
- Thì coi thử đi.
Tôi nhìn kỹ hai gói quà cô Hòa mới đem cho, sao mà nó giống hai hộp bánh Tuấn đã tặng cho gia đình tôi hôm trước. Duyên cầm hộp bánh lên xem xét cẩn thận.
- Đây nè, cái chỗ Ta Ni làm rách nè.
Cả nhà xúm lại xem. Thôi đúng đây là hai hộp bánh mà tôi và Duyên đã đem tặng ông bà Mục sư Trà hôm trước. Duyên cười:
Rứa là hiểu rồi.
Ti Na và Ta Ni hỏi:
- Hiểu răng mẹ?
- Ông bà nội đem tặng hai hộp bánh này cho cô Hòa, cô Hòa chắc không biết nên đem tặng lại cho mình.
Cả nhà cùng phá lên cười. Tôi hỏi:
Chà, rứa là Ti Na với Ta Ni có cơ hội ăn bánh rồi…
Duyên ngẫm nghĩ rồi nói.
- À, em có ý ni.
Chiều 30 tết, chúng tôi mời ông bà mục sư và hai mẹ con cô Hòa sang chơi, gọi là cùng ăn tất niên. Cả xóm chỉ có ba gia đình chúng tôi là tín đồ, mà lại ở gần nhau nữa, nên thân thiết như một gia đình. Ăn uống xong, Duyên cùng hai đứa nhỏ bưng hai hộp bánh lên. Tôi nói:
- Thưa ông bà mục sư, cô Hòa. Đây là món quà của một người bạn tặng cho con hôm trước.
Ông bà Mục sư Trà nhìn hộp bánh, kêu lên một tiếng “ủa”. Hòa thì không biết gì, ngơ ngác nhìn. Hóa ra, khi chúng tôi đem tặng cho ông bà mục sư hai hộp bánh để tiếp khách trong ngày tết, thì ông bà lại nghĩ rằng, dù sao, ông bà cũng có bánh kẹo để đãi khách rồi, của tín hữu và các con của ông bà gởi về cho. Chính vì vậy, ông bà lại đem tặng cho mẹ con cô Hòa vì biết rằng gia đình họ cũng ít người, thu nhập cũng còn nhiều khó khăn. Cũng như vậy, Hòa lại nghĩ chúng tôi sẽ có nhiều bạn bè đến thăm, hai mẹ con mình thì ăn tết bình thường, đơn giản thôi cũng được. Chính vì vậy mà hai hộp bánh này lại trở về cùng chúng tôi.
Tôi nói:
Bây giờ, xin phép ông bà mục sư, cho con có ý kiến này. Thôi, quà thì cũng chỉ là quà, có cái vui là món quà ni được cái diễm phúc đã đi dạo quanh cả ba nhà mình rồi
Duyên đem lên một chiếc hộp nữa, mở hai hộp bánh kẹo ra chia làm ba phần, gởi lại cho ông bà mục sư và Hòa mỗi người một phần. Vậy là cả ba gia đình đều có quà. Cu Bảo, Ti Na và Ta Ni thích chí ra mặt. Dẫu không còn như ban đầu, nhưng tôi nghĩ món quà lần này giá trị lớn hơn trước nhiều lần. Và ý nghĩa của nó cũng khác, nó không chỉ là quà tết bình thường, mà là món quà yêu thương, thắm đượm tình yêu thương của những người con Chúa, luôn biết nghĩ về nhau. Chắc chắn tết năm nay rất vui.
                                               VŨ HƯỚNG DƯƠNG

DÒNG SÔNG YÊU THƯƠNG …

DÒNG SÔNG YÊU THƯƠNG
Cuộc đời của mỗi một con người đều gắn với một dòng sông, dòng sông thực thể và dòng sông tâm linh. Không hiểu bạn có tin điều này không, nhưng với tôi, một người con Chúa, tôi luôn tin điều này, và chắc chắn dòng sông ấy sẽ luôn đồng hành với tôi trong suốt cuộc đời.

Nhận được email của Thùy, tôi biết chắc rằng, sẽ rất lâu lắm mới có thể gặp lại được bạn. Thay vì ở lại thành phố như chúng tôi, Thùy chấp nhận về quê để làm cô giáo, ngày ngày đến trường cùng lũ trẻ ươm những ước mơ đẹp cho tương lai. Tôi không trách bạn vì những quyết định này, bởi cuộc sống mà, quá nhiều ngã rẽ, và chắc bạn thấy sự cần thiết của mình khi ở lại quê nhà, gần gia đình, gần Hội Thánh nhỏ bé, nhưng rất đáng yêu của một vùng trung du xứ Quảng. Tôi vẫn không thể quên được cái làng quê mộc mạc của bạn nằm sát dưới chân đồi như những hòn ngọc nhỏ trên bàn tay của một người con gái. Cái hình ảnh khói lam chiều tỏa nhẹ trên từng mái nhà nhỏ đơn sơ khiến chúng tôi thể nào quên được, dẫu cuộc sống hiện đại với biết bao xô bồ nhưng ở một chốn nào đó, vẫn còn những phút giây thanh bình, yên ả, đem lại cho con người sự thanh thản đến lạ lùng. Chúng tôi, dẫu chỉ một đôi lần về thăm quê của bạn, nhưng chút ít thời gian quí báu ấy cũng đã đem lại cho mình những điều thích thú bên mái ngói cổ xưa lấp ló trong bụi chè tàu, những hàng cau cao vút một góc trời như muốn vươn cành lá chạm tới chòm mây trắng đang lang thang giữa sắc trời xanh vời vợi, những bờ tường bằng đá chất cao ngang đầu người mở ra một con đường vắt qua con dốc chạy giữa bóng mát rợp trời của những hàng cây không thể biết tên… Cái không gian yêu thương ấy có lẽ không nơi nào có được và mỗi khi nhìn thấy nó, chúng tôi lại nhớ đến Thùy.
Thật ra, xa thì cũng không xa lắm, chỉ vài chục cây số thôi, nhưng tôi cũng biết rằng, một khi đã gắn bó với công việc ở đó, Thùy có rất ít thời gian để gặp gỡ chúng tôi. Cũng may là thời buổi công nghệ thông tin phát triển, chúng tôi vẫn còn có thể trò chuyện qua email, qua điện thoại… và hình như khoảng cách không còn là quan trọng nữa. Tôi vẫn không thể nào quên được cái khuôn mặt đáng yêu của người bạn cùng thời ngồi trên ghế giảng đường ấy, một cô bé xinh xắn, dễ thương, và có giọng hát rất tuyệt vời. Đối với tôi và Thắng, Thùy là một mảnh ghép không thể thiếu trong bộ ba người lính ngự lâm pháo thủ, mặc dầu, Thùy và Thắng đều là con gái, nhưng chúng tôi đều có chung một điểm chung là thích những tác phẩm của Alexandre Dumas. Cả ba chúng tôi có chung một mơ ước, sau này, khi ra trường, dù có đi đâu, làm gì, cũng luôn kết nối với nhau để trở thành một bộ ba rao truyền phúc âm của Chúa. Thùy hát rất hay, không biết trong con người nhỏ bé ấy có sức mạnh từ đâu mà mỗi lần Thùy cất giọng hát, giai điệu Thánh nhạc được trình bày qua chất giọng opera làm mọi người rung động, dù đôi khi có thể không nghe hết ca từ, nhưng chính cái mượt mà của những thanh âm uyển chuyển ấy, cộng với đôi mắt sáng ngời trên khuôn mặt trái xoan đã thắp lên một ngọn lửa hồng trong trái tim mỗi người, và lúc đó, tất cả đều có thể cảm nhận được sự sống động của bài Thánh nhạc đang chiếm ngự cả tâm hồn mình. Được như hôm nay, không phải là một sự tình cờ, mà chính là một nổ lực rất lớn, một sự hy sinh âm thầm dành cho niềm đam mê của bạn, một tinh thần khát khao ngợi khen Chúa. Biết Thùy có một chất giọng khá tốt, nhiều nơi đã mời bạn tham gia từ khi còn học phổ thông, nhưng Thùy đã có một quyết định cho riêng mình, quyết dành cho Chúa và bạn đã nổ lực để học thêm, rèn luyện thêm để có một giọng ca mượt mà hơn, cứng cáp hơn và truyền cảm hơn. Bạn chỉ hát những bài Thánh Ca mà thôi.

Chiều nay, tôi và Thắng cùng nhau ra bên dòng sông của thị trấn để ngồi hóng mát. Hóng mát chỉ là lý do nhỏ, cái chính là để chúng tôi nhớ về người bạn ở một nơi xa, vừa mới chia tay. Thùy thường hay nói với chúng tôi, nếu nhớ đến nhau, hãy tìm đến bên dòng sông, có lẽ chúng ta sẽ gặp lại được nhau, bởi dòng sông luôn đêm ngày chuyên chở những giọt nước yêu thương đến mọi nơi, và nếu trong tâm khảm mỗi người có dòng sông ấy chảy cùng, thì chính những giọt nước diệu kỳ ấy sẽ kết nối chúng tôi lại với nhau.
Thị trấn nhỏ này đang những ngày hè, những ngày hè nắng gắt khiến bầu trời như đỏ lửa, cái nóng chen vào từng ngõ phố, đến từng đồ vật trong nhà, rờ đâu cũng thấy nóng… Hình như những con ve sầu dũng mảnh của ngày thường cũng e dè cái nóng, mấy hôm nay không thấy chúng lên tiếng inh ỏi làm tan vỡ cả một không gian yên ắng trong những ngày đầu hạ. Bây giờ thì chỉ còn hoa phượng vẫn rực đỏ góc sân trường, và hình như trời càng nóng thì hoa phượng càng đẹp hơn, tươi hơn. Góc phố nhỏ nhà tôi cũng không là ngoại lệ, dẫu cuối con đường là dòng sông nhỏ, đêm ngày vẫn trở mình trong nắng hạ, nhưng hình như cái mát mẻ chỉ đến vào mỗi khi chiều về, mọi người lại lũ lượt kéo nhau ngồi uống nước bên bờ sông, hóng mát, đôi khi có thêm bọn trẻ cùng đá banh, thả diều. Thật là một dòng sông hạnh phúc.
Thật ra con sông nhỏ này đã chảy quanh thị trấn như một vành đai che chở phố phường. Sau này, khi có điều kiện nhìn bản đồ, tôi mới thấy nó như một vòng tròn cuộn quanh phố phường, như bàn tay vừa che chở, vừa nâng niu, khiến cái thị trấn bé nhỏ này lại thêm phần đáng yêu trong những ngày nắng hạ bởi những luồng gió mát thổi về mỗi trưa hè nắng nóng. Có lẽ cuộc đời mỗi con người cũng cần có một dòng sông như vậy, đem lại một luồng gió, một sức sống mới, tươi tắn, mới mẻ hơn, để có thể giúp mình vượt qua những khó khăn trong cuộc sống, những khó khăn mà đôi khi chúng ta không chờ đợi, không trông mong. Dòng sông yêu thương ấy như một người bạn đồng hành cùng cuộc sống vốn dĩ có biết bao điều khúc khuỷu như dòng chảy của dòng sông, nhưng cũng giống như dòng sông êm đềm và mạnh mẽ ấy, nếu biết vượt qua, cuộc sống của mỗi người sẽ là một khúc hoan ca, đem lại cho mình biết bao niềm vui và hy vọng.
Những kỷ niệm của chúng tôi bên dòng sông thì quá nhiều. Khi còn ở Huế, chúng tôi thường ra ngồi chơi bên dòng sông Hương lặng thầm giữa cố đô tráng lệ. Người ta thường nói chỉ có những người dân xứ Huế mới có thể thấy được màu tím của dòng sông, chính vì vậy, rất nhiều buổi chiều, chúng tôi thường chờ cho mặt trời từ từ lặn xuống bên kia góc núi để xem dòng sông đổi màu như thế nào trong buổi hoàng hôn, vậy mà cũng chưa được thấy… Và cũng những buổi chiều như thế, chúng tôi lại nói về một ngày mai, khi ra trường, bắt đầu những va chạm với cuộc sống thực tại, dẫu còn nhiều điều phải lo, phải nghĩ, nhưng điều mơ ước lớn nhất, đó là phải ra đi rao truyền danh Chúa. Lúc ấy, cả ba đứa, chưa một ai muốn trở thành mục sư, truyền đạo, nhưng rất muốn trở thành những người biết góp phần vào việc đem Tin Lành đến cho đồng bào mình bằng những gì Chúa ban cho. Chính vì vậy mà Thùy, đã cố gắng đêm ngày luyện hát, tìm nơi học thêm, để giọng ca của mình ngày càng thêm điêu luyện. Thắng bỏ hẳn hai mùa hè để đi học keyboard, còn tôi, cái vốn kha khá về guitar cũng tạm đủ, tuy vậy, tôi cũng phải tìm học nơi bạn bè để cho ngón đàn ngày thêm mượt mà…
Những ngày hè, khi có dịp, chúng tôi lại về bên dòng sông nhỏ quê Thùy. Cái dòng sông thật nhỏ, nhưng nước cũng khá sâu, chính vì vậy, các gia đình ở đây đều có một chiếc ghe để đi lại đây đó. Buổi trưa, nắng vàng lấp ló trên từng ngọn lá, những chiếc lá biếc nhỏ xíu của hàng sưa già trên con đê dọc dòng sông quê lặng lẽ như những người lính trận, âm thầm nhìn thời gian đi qua, và lắng nghe tiếng hát, tiếng đàn của chúng tôi trong những giờ tập luyện…

-         Tối nay truyền giảng, Vũ có tham gia không?
-         Có chứ, đệm đàn mà.
-         Phải chi có Thùy góp một bài thì hay biết mấy!
-         Ờ, nhưng bây giờ chắc cô nàng đang bận gõ đầu trẻ rồi.
Dòng sông trước mặt vẫn chảy với những con thuyền xuôi ngược, những con thuyền nhỏ bé, sinh động như chiếc lá trong dòng nước biếc. Rồi có lẽ chúng tôi cũng sẽ như những con thuyền dễ thương ấy, chọn cho mình một hướng đi và một đích đến, cái đích mà mình thường mơ ước, để rồi dẫu bao sóng gió cuộc đời, con thuyền ấy vẫn không ngừng vươn tới để một mai được đón nhận hạnh phúc tràn trề.

“Hồn ngợi khen Chúa, Cứu Chúa tôi Ðức Chúa Trời. Lớn bấy duy Ngài, quyền bính thay Ngài…”
-         Ủa, ai hát vậy? Thắng hỏi tôi.
-         Nghe quen quen.
Phía dưới bờ sông có tiếng hú, tôi và Thắng nhìn xuống, ôi, người bạn mà chúng tôi đang mong chờ vừa xuất hiện.
Tôi hỏi vui:
-         Mới về núi có mấy ngày mà đã thành vượn rồi sao, hú hoài vậy?
Thùy cười:
-         Hai người có nhớ mình không?
Thắng nói:
-         Mình thì nhớ sơ sơ, còn có người khác nhớ nhiều hơn.
-         Vậy à. Ai vậy ta? Ai mà xui xẻo vậy?
Tôi cười:
-         Bữa nay làm cô giáo rồi có vẻ mạnh miệng quá hỉ.
Thùy cười vang:
-         Ờ, không hiểu sao ai cũng nói vậy, gần học trò tự nhiên dạn dĩ hẳn lên.
Mà đúng thật, chỉ có hơn một tháng mà Thùy đã cứng cáp hơn trước nhiều. Trước mặt chúng tôi không còn là cô bạn gái nhỏ bé với mái tóc ngắn dễ thương đùa bay trong gió ngày nào, Thùy có vẻ sạm nắng hơn rồi, nhưng đôi mắt vẫn sáng trong như những ngày còn đi học.

-         Sao Thùy biết mà đến đây?
-         Thì đã nói rồi, khi nào nhớ thì cứ đến một dòng sông thì sẽ gặp.
-         Nghe như chuyện cổ tích vậy.
-         Thùy biết tối nay có chương trình truyền giảng không?
-         Biết chớ, Mục sư Ân điện, bảo Thùy xuống tham gia một bài hát.
-         Sao không đi xe cho tiện?
-         Ờ, không biết sao Thùy lại muốn đi ghe. Lâu lắm rồi mới được đi xa cùng cả nhà một lần.
-         Ba má Thùy đâu rồi?
-         Ba má tranh thủ ghé chợ mua ít đồ, sợ tối về khuya. Mình nói ba má là ghé vào đây, hy vọng sẽ gặp bạn bè.
-         Nếu không gặp thì sao?
-         Thì lên thẳng nhà thờ luôn chứ sao.

Cả ba chúng tôi cùng cười. Có những điều đơn giản, vậy mà nhiều khi lại nghĩ không ra. Từ quê nhà Thùy, có thể đi đường sông về thị trấn chúng tôi, con đường thủy ngày xưa rất tấp nập, đến hôm nay tuy không còn như ngày xưa nhưng vẫn có một số người thường đi lại. Chính vì thế, mặc dù nằm ở vùng trung du, nhưng người dân ở đây vẫn thường dùng ghe để về xuôi vào những lúc cần thiết. Có lẽ mãi lo lắng cho bạn ở nơi xa mà chúng tôi không thể nghĩ được là mục sư quản nhiệm có mời bạn tham dự chương trình truyền giảng tối nay, thật là một tin vui.
Bây giờ thì không còn gì để lo lắng nữa, tối nay, trong chương trình truyền giảng của Hội Thánh, cả ba chúng tôi sẽ dự phần một tiết mục, bài “Lớn bấy duy Ngài”, bài “tủ” của Thùy cũng như của chúng tôi… Thùy sẽ  dâng lên Chúa tiếng hát cao vút của mình, Thắng sẽ hòa cùng bạn trên cây đàn keyboard và tôi, sẽ hết lòng trên cây đàn guitar dự phần tôn vinh Chúa để mời gọi thân hữu đến cùng Ngài. Và thật hạnh phúc biết bao nhiêu nếu tối nay có được vài linh hồn bằng lòng tiếp nhận Chúa, để sông nước hằng sống ấy sẽ chảy mãi trong lòng họ như lời Chúa đã phán…

Cảm ơn dòng sông đã chảy trong lòng chúng tôi tự bao ngày, và cho đến hôm nay, dẫu cuộc sống còn nhiều trắc trở, nhưng chúng tôi vẫn có thể gặp nhau khi biết hòa mình vào dòng chảy yêu thương ấy. Bạn có bao giờ như chúng tôi chưa?
Vũ Hướng Dương





BÀI CA TẠM BIỆT

BÀI CA TẠM BIỆT
Gặp gỡ, chia tay, là hai khái niệm hình như luôn gắn liền với nhau, có cái này thì tất phải có cái kia, như người ta hay nói “hợp rồi tan, tan rồi hợp”, “gặp lại rồi xa…”. Bao giờ cũng vậy, những điều đó luôn xảy ra, giống như một qui luật của cuộc sống.
Thời còn thanh niên, “Auld Lang Syne” là bài hát mà chúng tôi rất ưa thích. Sau một thời gian sinh hoạt cùng nhau trong các buổi họp bạn, đến những giờ phút cuối cùng, mọi người nắm tay nhau thành vòng tròn, cùng cất vang lên tiếng hát: “Giờ đây, anh em chúng ta, cùng nhau giã từ, lòng còn lưu luyến. Cách xa, nhưng ta hằng mong, rồi đây có ngày, còn được gặp nhau. Cách xa, nhưng ta hằng mong, giờ đây cách xa, thì lòng xao xuyến. Cách xa, nhưng ta hằng mong, rồi đây có ngày, còn được gặp nhau.”. Thậm chí, có người hát cả tiếng Anh: “…For auld lang syne, my dear, for auld lang syne,…”. Ngày nay, những bài ca dành cho phút giây chia tay đã có nhiều hơn, nhưng giai điệu của “Auld lang syne” vẫn tuyệt vời như một bài ca không quên trong ký ức nhiều người.
Giây phút chia tay, để lại trong lòng mọi người biết bao lưu luyến. Tất cả những kỷ niệm vui buồn đều tràn về, nhưng có lẽ, những gì tốt đẹp, dễ thương sẽ còn lại mãi mãi trong tâm lòng mỗi người. Mà tuổi trẻ thì có biết bao nhiêu điều thú vị, hấp dẫn. Bài ca tạm biệt hiện hữu trong lòng mỗi người, thật ra, không chỉ là giai điệu quen thuộc của “Auld lang syne”, mà chính là những kỷ niệm, hình ảnh của rất nhiều bạn bè, những người mà biết đâu, mai kia, có thể không còn cơ hội gặp nhau trên cuộc đời này. Chính bài ca tạm biệt thắm đượm tình yêu thương đó đã đem lại cho chúng tôi sự an ủi, khích lệ lớn lao trên bước đường công tác của mình, bởi chúng tôi biết rằng, dù thời qua có qua đi, dù cuộc hành trình của mình còn có biết bao thử thách, khó khăn, vẫn luôn có những người bạn, đêm này thương nhớ, cầu nguyện, sẵn sàng chia sẻ niềm vui nổi buồn, trong những lúc thành công cũng như khi  thất bại. Bài ca ấy như một món quà quí báu kết tinh từ tình cảm của bạn bè, tình yêu thương trong Chúa…
Sau khi Chúa Giê-xu phục sinh, Ngài hiện ra với các môn đồ dạy dỗ họ, bốn mươi ngày sau, Chúa thăng thiên về trời. Trên đỉnh núi Ô-li-ve, trước sự chứng kiến của hơn 500 người, Chúa Giê-xu chúc phước cho họ và để lại một mạng lịnh trọng đại:
“…Nhưng khi Đức Thánh Linh giáng trên các ngươi, thì các ngươi sẽ nhận lấy quyền phép, và làm chứng về ta tại thành Giê-ru-sa-lem, cả xứ Giu-đê, xứ Sa-ma-ri, cho đến cùng trái đất.” (Công vụ các Sứ đồ 1: 8)
Giây phút chia tay với Chúa Giê-xu, chắc chắn đã khiến cho tất cả mọi người bùi ngùi. Ai mà không xúc động khi phải Đấng đã dạy dỗ, chữa lành bệnh tật, sống với họ trong suốt một thời gian dài… Đấng đã giúp họ từ những người tưởng chừng bỏ đi, lại trở thành những con người hết lòng phục sự Chúa. Chắc hẳn lúc đó, những niềm vui và nổi buồn xen lẫn với nhau, vui vì Chúa đã sống lại và thăng thiên trong sự vinh hiển, buồn vì sự chia tay, dẫu biết rằng có ngày sẽ được gặp lại Chúa yêu thương.
Bài ca tạm biệt trong lòng mỗi môn đồ năm ấy chính là khúc ca hành tráng, mang đầy những sự thương nhớ, biết ơn Chúa nhân từ, và cũng là khúc ca lên đường của những người truyền đạo, “làm chứng về ta tại thành Giê-ru-sa-lem, cả xứ Giu-đê, xứ Sa-ma-ri, cho đến cùng trái đất”.
Những kỷ niệm khó quên trong cuộc đời họ về một người Thầy, luôn tận tụy, dịu dàng khuyên bảo, luôn cho họ có cơ hội ăn năn, sửa chữa lỗi lầm của mình. Những hình ảnh ấy, những kỷ niệm ấy, chắc chắn sẽ đi cùng họ trong suốt những ngày ra đi rao truyền Danh Chúa sau này. Lời của Chúa Giê-xu trước khi chia tay các môn đồ không chỉ bài ca tạm biệt đơn thuần, mà còn là một mệnh lệnh, sự ủy thác trách nhiệm “làm chứng về ta”, không những ở một vùng đất nhỏ như xứ Palestin ngày ấy, mà “cho đến cùng trái đất”, một qui mô có tính chất toàn cầu. Bài ca Tạm biệt của Chúa là nguồn động lớn lao để các môn đồ vượt qua những thử thách khó khăn: sự vây hãm của kẻ thù, trở ngại gian nan khi đến với những người ngoại bang, sự thử thách của hoàn cảnh…
Ngày hôm nay, có biết bao nhiêu người, vẫn luôn nổ lực, ca vang Bài ca Tạm biệt ấy, không chỉ bằng lời nói, mà còn bằng tấm lòng, việc làm cụ thể. Được Chúa Thánh Linh soi sáng, họ chăm chỉ học tập để ngày càng thêm sâu nhiệm lời Chúa, rèn luyện đức tin để ngày càng thêm vững vàng và mạnh mẽ bước đi, theo chân các môn đồ ngày xưa, cùng “làm chứng về ta tại thành Giê-ru-sa-lem, cả xứ Giu-đê, xứ Sa-ma-ri, cho đến cùng trái đất”, như lời Chúa dạy.
Mỗi lần kỷ niệm Chúa thăng thiên, chúng ta lại nhớ đến mạng lịnh của Chúa để lại, chúng ta lại nhớ đến tình yêu của Chúa qua Bài ca Tạm biệt đầy yêu thương và quyền năng này. Mỗi người, hãy lên đường phục sự Chúa trong tinh thần biết ơn Chúa, và Bài ca Tạm biệt của Chúa sẽ là người bạn đồng hành cùng chúng ta trên mỗi bước đường, dù gian nan, vất vả…

Vũ Hướng Dương

Tản văn: MƯA ĐẦU MÙA

Tản văn: MƯA ĐẦU MÙA
Ngày 07/08/2014
Vũ Hướng Dương

Ai cũng nói năm nay trời quá nóng. Mà nóng thật, có những ngày, nhiệt độ ngoài trời lên đến 40, ở trong nhà chịu không nổi. Đợi một làn gió, thì khi nó đến cũng chẳng dễ chịu gì, không làm cho mát hơn một chút nào, mà lại càng nóng thêm… Một số nhà, dùng máy điều hòa thì thấy thoải mái, tuy vậy, bước ra khỏi phòng, mới thấy khủng khiếp làm sao…
Nắng nóng như vậy kéo dài đến ba bốn tháng, và trong suốt chừng ấy thời gian, trời cũng chẳng có một giọt mưa. Cái nóng càng thêm oi bức khi mùa hè đến sớm với những tiếng ve râm rang khắp đường phố. Đi ngang qua một ngôi trường, nhìn hàng phượng xanh lá chen lẫn với sắc đỏ màu hoa vừa mới nở trên nền bầu trời xanh thăm thẳm, sâu vun vút, thấy thật tuyệt vời. Tuy vậy, những ngày nắng nóng thì cũng không ai còn tâm trí đâu để mà nghe tiếng ve rền vang, ngắm hoa phượng khoe màu, chỉ lo tìm một chút mát mẻ, tìm một chỗ “lánh nạn” chờ đến chiều tối, bớt oi bức, mới có thấy một chút dễ chịu.
Thế rồi một chiều nọ, không hiểu sao thường chỉ xảy ra vào buổi chiều, một cơn mưa rào chợt đến. Trời làm giông đã hai, ba ngày trước, đến hôm nay mới có mưa. Cơn mưa nhỏ như một người khách lạ,  chỉ vội dừng chân giây lát trên phố vắng, vậy mà thật giá trị. Những đứa trẻ, dưới sự coi ngó của người lớn, chờ mưa một lúc cho bay hết hơi đất, vội lao mình ra tắm. Tuổi thơ ai, chắc cũng một lần đi qua như vậy. Không có gì vui thích bằng được chạy nhảy dưới cơn mưa đầu mùa hạ, những giọt nước mát lạnh đã xua hẳn đi cái nóng bức vừa mới hành hạ bao người, những cơn mưa như một nguồn hạnh phúc nhỏ nhoi đem đến một niềm vui khó tả. Mưa đầu mùa đã về.
Nhìn những hạt mưa đang nhỏ giọt trước hiên nhà đều đặn, cái âm thanh tí tách như kết nối giữa quá khứ xa vời với hiện tại cuộc sống, những hình ảnh của ba, của má, của bà, của anh chị em… một thời như hiện hữu chung quanh mà không hề phai biến, có lúc tôi tưởng chừng mình vẫn còn là một đứa trẻ, hồn nhiên trong cái không gian gia đình, ngây thơ, mãi vô tư với thời gian mà không biết những bước chân thầm lặng của nó đang kéo dần tôi xa dần với mọi người thân.
Cuộc sống là vậy. Dĩ nhiên, những cơn mưa đầu mùa không chỉ đem lại cho ta một chút hoài niệm về quá khứ. Tôi lại nghĩ đến cái ước ao của bao người trong thời gian qua, chờ đợi một cơn mưa. Chỉ những ai sống trong những ngày nắng hạn mới thấy cơn mưa rào đầu mùa giá trị thế nào. Chỉ những ai biết đợi chờ mới có được niềm vui rạng rỡ khi đón chào những giọt mưa nhỏ xíu nhảy nhót trước hiên nhà. Cuộc đời theo Chúa có lẽ cũng vậy, sự trông đợi sẽ được vỡ òa ra khi phước hạnh thật sự đến. Có thể ta đã từng rơi nước mắt khi nghe một bài hát đầy cảm xúc, khi thấy một hoàn cảnh thương tâm, khi nghe một câu chuyện gợi nhớ lại bao điều. Nhưng tâm hồn chúng ta sẽ tan vỡ ra khi nhận thấy rằng, sau bao ngày mong đợi, phước hạnh của Chúa lại được thực thi trên đời sống mình, có nằm mơ cũng không thể tưởng tượng được những gì đang đến bởi nó quá lạ kỳ, quá lớn lao. Tôi có một kinh nghiệm là Chúa sẽ ban cho chúng ta những điều, không theo chúng ta nghĩ. Nhiều lúc ta cầu mong điều này, nhưng Chúa lại cho điều khác, dĩ nhiên là tốt đẹp hơn bội phần. Chỉ có điều là đôi khi chúng ta lại nhận ra sự tốt đẹp ấy, khi đã trải qua một thời gian khá dài.
Tự nhiên tôi lại nhớ đến câu Kinh Thánh trong Êsai 40: 31, “Nhưng ai trông đợi Đức Giê-hô-va thì chắc được sức mới, cất cánh bay cao như chim ưng; chạy mà không mệt nhọc, đi mà không mòn mỏi.”. Đây là câu Kinh Thánh tôi rất ưa thích, bởi bất kỳ ai, trong cuộc đời theo Chúa, cũng luôn trông đợi Chúa, trông đợi Ngài ban cho sức lực mới để mạnh mẽ hơn, vững vàng hơn, sẵn sàng vượt qua bão táp, phong ba trên đường đời.
Trông đợi một cơn mưa mùa hạ qua bao ngày nắng hạn, trông đợi ơn phước Chúa qua bao năm tháng chìm sâu trong khó khăn. Khi đó, chúng ta mới thấy giá trị của những giọt nước mát lành từ trời rơi xuống, mới thấy giá trị ngọt ngào của những ơn phước mà Chúa ban cho. Những điều Chúa ban cho, nhiều khi tưởng chừng như đơn giản (?), nhưng thật ra, nó như một cánh cửa mở cho ta bao điều phước hạnh, nó đem lại cho ta một năng lực mới, nếu ta biết đón nhận nó với một thái độ trân trọng và biết ơn.
Sự chờ đợi đôi khi cũng là một điều thú vị, một thách thức lớn trong cuộc đời theo Chúa. Thật sự đã có biết bao nhiêu người nản lòng đành rời chân bước, trước khi sự phước hạnh từ Đức Chúa Trời ban cho đến. Khi đó, có nuối tiếc, thì mọi sự cũng qua rồi. Có người lại không hề cảm nhận được sự bao bọc yêu thương của Chúa đối với mình qua từng giây phút, và họ đã để cho những khoảnh khắc quí giá đó trôi đi với một sự dửng dưng không hề biết cảm tạ. Có lẽ, cuộc đời mỗi chúng ta nên có những khoảng lặng, chầm chậm ngồi xuống, để lắng nghe lời Ngài, để nhìn lại những gì Chúa đã nhắc nhở, đã ban cho mình. Và chỉ qua những phút giây như vậy, chúng ta mới có được sự điềm tỉnh, biết đợi chờ ơn phước Chúa ban cho trên bước đường theo Chúa, phục sự Ngài.
Chờ đợi những cơn mưa. Chờ đợi ơn phước Chúa, và tôi tin tất cả chúng ta đều luôn trông đợi Chúa một cách mềm mại, nhu mì như bản tính vốn có của một Cơ Đốc nhân.
 VŨ HƯỚNG DƯƠNG

HÁT RÕ LỜI – SỐNG RÕ RÀNG

HÁT RÕ LỜI – SỐNG RÕ RÀNG
Ngày 31/05/2014
 Vũ Hướng Dương


Tình cờ, có người bạn đưa tôi một bài hát, nhờ làm nhạc nền giúp cho anh ấy, chuẩn bị diễn văn nghệ mà. Bài nhạc thì cũng bình thường, không có gì là khó làm, điều tôi ngạc nhiên nhất, là chỉ mới nghe qua lần đầu tiên, tôi đã có thể ghi chép được lời bài hát một cách chính xác, cô ca sĩ, có lẽ là không chuyên(?) này, hát rất rõ lời.
Đối với một người ca sĩ, hát rõ lời đã là 50% thành công rồi. Tuy nhiên người hát rõ lời không phải là nhiều(?). Tôi thường nhắc các học trò tôi, khi hát cần rõ lời, người nghe, nghe được lời hát thì mới hiểu được nội dung bài hát, hiểu được thì mới có sự đồng cảm, hòa lòng của tác phẩm âm nhạc đang được trình bày.
Hiện nay, nhiều bạn ca sĩ trẻ có kỹ thuật rất tốt, chất giọng dày, mạnh, ngoại hình đẹp… Nói chung là khá đầy đủ các yếu tố để trở thành ca sĩ giỏi, nhưng đôi khi mắc một lỗi rất khó sửa, đó là hát không rõ lời.
-  Không đi đâu xa, trong các buổi thờ phượng tại HT, nếu chịu khó nghe kỹ các ban hát hợp ca, hoặc đơn ca… thường chúng ta chỉ nghe được khoảng 50% lời bài hát, phần còn lại là giai điệu. Nếu chúng ta là những người đã tin Chúa, đã đi nhà thờ nhiều năm mà còn nghe như vậy, thì thử hỏi một thân hữu lần đầu tiên bước vào nhà thờ làm sao có thể hiểu được các ban hát đang hát những gì. Dĩ nhiên để sửa sai, các bạn đó phải làm lại từ đầu, tập phát âm, nhả chữ,… và đôi khi phải tập làm khán giả để có thể hiểu được tâm trạng của một người khi nghe những bài hát không rõ lời.
-  Cũng như vậy, có nhiều con dân Chúa có đời sống khá tốt, đi nhà thờ đều đặn… Nói chung, có thể họ là những tín hữu sốt sắng, nhưng đôi khi mắc một lỗi: đời sống đạo chưa rõ ràng. Họ hòa nhập, đôi khi là hòa tan với đời sống xã hội bên ngoài rất nhanh, và lúc đó, chúng ta không còn biết ai là con cái Chúa nữa. Sáng, ở nhà thờ, họ là những người tín đồ rất gương mẫu, nhưng khi về đến nhà, những nếp sống đẹp ấy hoàn toàn biến mất… Đời sống của họ khiến cho nhiều người hiểu sai về Đạo Chúa, vì chỉ biết họ là tín hữu Tin Lành khi thấy họ đi nhà thờ, còn ngoài ra thì không có gì “khác thường” cả. Có thể nói là nửa đời, nửa đạo.
Và dĩ nhiên, để có một đời sống đạo chuẩn mực, họ phải làm lại từ đầu: ăn năn với Chúa, học hỏi lời Chúa để hiểu đời sống của một “Cơ Đốc nhân bình thường” là như thế nào. Có như vậy, họ mới có đời sống đạo rõ ràng, ai nhìn vào cũng hiểu, cũng thấy được người con Chúa là như thế nào, Tin Lành của Chúa Giê-xu là sao. Số người như vậy càng tăng, thì chắc chắn HT sẽ ngày càng vững mạnh, danh Chúa càng được nhiều người biết đến.
Tin Chúa thì dễ, nhưng sống đúng theo lời Chúa dạy thì có lẽ rất khó, và chúng ta không cầu toàn để mình hoàn toàn giống được như Chúa Giê-xu. Nhưng đó không phải là lý do để chúng ta cứ vướng mắc hết điều này đến điều khác trong cuộc đời theo Chúa. Chúa là cái đích mà tất cả con dân Chúa đều hướng đến, và càng nổ lực, càng yêu mến Chúa bao nhiêu, thì đời sống của tôi và bạn càng gần đích Chúa Giê-xu hơn. Và tất nhiên, không ai ước mong mình là người có đời sống ngược lại.
Chúc các bạn có đời sống đạo rõ ràng, để ai thấy, cũng hiểu được Tin Lành là như thế nào. Hãy hát rõ lời, sống rõ ràng.

VŨ HƯỚNG DƯƠNG

SỐNG LÂU LÊN LÃO LÀNG

SỐNG LÂU LÊN LÃO LÀNG
Ngày 23/05/2014
 Vũ Hướng Dương


           “Khi kiểm tra, Sổ liên lạc của B., học sinh lớp 1/5 chưa được phụ huynh ký. Mình hỏi lý do, B. trả lời:
Thưa cô, ba em chưa được còn đánh vần, làm sao mà ký.
Mình đâu có biết rằng phụ huynh vẫn còn người chưa biết chữ.”
Đây là câu chuyện thật, của một người bạn vừa kể lại cho tôi. Hóa ra trong thời đại bây giờ, khi mà việc học chữ không có gì khó thì vẫn còn nhiều người, sống giữa thành phố mà vẫn chưa biết chữ. Câu chuyện vừa vui vui, nhưng lại cũng không kém phần cay đắng. Cuộc sống vốn dĩ có rất nhiều điều chúng ta không thể nghĩ tới. Tuy nhiên, điều tôi muốn nói ở đây, là nhiều khi chúng ta tưởng rằng, đã là người lớn thì phải biết chữ, nhưng chưa chắc là đúng.
Chúng ta cũng vậy, những Cơ Đốc nhân, đa số đều cho rằng những người tin Chúa lâu năm sẽ hiểu biết, thông thạo lời Chúa hơn những người mới bước vào Hội Thánh. Điều đó chỉ đúng nếu chúng ta luôn nổ lực học hỏi lời Chúa, lấy lời Chúa làm linh lương nuôi dưỡng đời sống tâm linh của mình.
Cả Kinh thánh đều là bởi Đức Chúa Trời soi dẫn, có ích cho sự dạy dỗ, bẻ trách, sửa trị, dạy người trong sự công bình, hầu cho người thuộc về Đức Chúa Trời được trọn vẹn và sắm sẵn để làm mọi việc lành. (II Timôthê 3:16-17)
Có nhiều người mới tin Chúa, nhưng ham học hỏi lời Ngài, chịu khó tìm tòi, ghi chép, sốt sắng dự các chương trình thờ phượng. Sự hiểu biết lời Chúa của họ được thể hiện rõ qua cách sống và nếp sống. Ngược lại, có những người là tín đồ lâu năm, nhưng lại hiểu biết lời Chúa chưa sâu sắc, thờ phượng Chúa chỉ như là một sinh hoạt tôn giáo mà chưa tìm thấy sự phấn chấn khi bước vào giờ thờ phượng.
Chính vì vậy, thuộc diện “lão làng” hay không, sâu nhiệm lời Chúa hay không, thực chất không phụ thuộc vào thời gian, mà phụ thuộc vào những nổ lực học hỏi lời Chúa của mỗi người. Dĩ nhiên, thời gian, môi trường, tuổi tác, trình độ văn hóa… cũng có ảnh hưởng không nhỏ trong việc học lời Chúa, nhưng điều quan trọng nhất, chính là thái độ của người học. Khiêm nhường, chăm chỉ, có phương pháp, biết tận dụng mọi thời cơ… để học hỏi lời Chúa, sẽ là bí quyết thành công của người có tấm lòng yêu mến Ngài… Kết quả của việc học lời Chúa không chỉ ở trong sự hiểu biết, kiến thức về Kinh Thánh, mà còn được thể hiện ở cách sống đạo rõ ràng, chân chính. Đức tin phải đi đôi với việc làm. Và dĩ nhiên, vị giáo sư lớn nhất của chúng ta chính là Thánh Linh Đức Chúa Trời, Ngài sẽ dẫn chúng ta vào lẽ thật của Kinh Thánh, giải bày, soi sáng tâm linh.
Ví bằng các ngươi cứ ở trong ta, và những lời ta ở trong các ngươi,hãy cầu xin mọi điều mình muốn, thì sẽ được điều đó. (Giăng 15:7)
Cầu xin Chúa cho mỗi người chúng ta biết yêu mến, ham muốn học hỏi lời Ngài. Xin chúc cho quí vị, sớm “lên lão làng mà không cần sống lâu.”
                                                 VŨ HƯỚNG DƯƠNG

Thứ Hai, 18 tháng 8, 2014

SỨC KHỎE

SỨC KHỎE
Ngày 23/03/2014
Vũ Hướng Dương


Hai người bạn cũ, lâu ngày mới gặp lại nhau. Người kia hỏi:
-  Kỳ rày, sức khỏe anh thế nào?
-  Vẫn giống như hồi còn thanh niên.
-  Thật không?
-  Thật chớ. Hồi còn thanh niên, tôi vác một bao gạo 25kg không nổi, bây giờ cũng vậy.
Dĩ nhiên đây là câu chuyện vui, để giải trí.
Sức khỏe là một quà tặng quí báu mà Đức Chúa Trời đã ban cho con người, ai biết giữ gìn, chăm nom, chắc chắn sẽ dùng được lâu; còn không thì chỉ một thời gian ngắn, sức lực sẽ tàn tạ.
-  Sức khỏe bị ảnh hưởng bởi chế độ ăn uống. Ăn đúng bữa, đúng chế độ, đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm, giúp tránh được nhiều căn bệnh. Thức ăn nấu ngon, đẹp mắt, đem lại cho người ăn một sự hấp dẫn, thích thú. Nấu ăn, ngày nay được xem như là một nghệ thuật: nghệ thuật ẩm thực. Trong xã hội hiện đại, con người có khá nhiều nguồn, khá nhiều loại thực phẩm, nhiều loại thực đơn khác nhau cho một bữa ăn, nhiều chế độ ăn khác nhau. Ăn uống bừa bãi, không có đều đặn, mất vệ sinh, dùng nhiều chất kích thích như rượu, bia… tất sẽ dẫn đến một kết quả không mong muốn về sức khỏe, bệnh tật kề bên.
Một người muốn khỏe mạnh, phải có 4 nhóm thực phẩm chính cần thiết cho bữa ăn, đó làm nhóm chất bột đường, chất béo, chất đạm và nhóm rau củ, trái cây. Mỗi nhóm chất có một vai trò thiết thực riêng. Những nhóm thực phẩm này sẽ là nền tảng để xây lên một ngôi nhà sức khỏe vững mạnh.
- Chế độ sinh hoạt cũng ảnh hưởng khá nhiều đến sức khỏe. Sinh hoạt không có thời gian biểu sẽ làm cho đồng hồ sinh học bị đảo lộn, ảnh hưởng đến sự cân bằng trong cuộc sống về tinh thần lẫn vật chất. Ngủ nghĩ đúng giờ, đúng giấc, là giúp cho cơ thể có đủ thời gian tích tụ năng lượng, bù trừ lại những hao tổn do hoạt động sinh hoạt, làm việc khác. Bất cứ hoạt động nào cũng có một giới hạn nhất định, vượt qua cái ngưỡng ấy, tất nhiên hại nhiều hơn lợi. Chơi thể thao quá mức, sinh ra kiệt sức, mất nước, dãn cơ, chuột rút… Ăn uống nhiều quá. sinh ra bội thực, gây béo phì, suy dinh dưỡng. Làm việc quá mức dễ mất sức khỏe, chóng lão hóa, stress. Ngủ nhiều quá cũng sinh ra lừ đừ, mệt mỏi… Mỗi ngày có 24 giờ, thì: làm việc, ngủ nghỉ, vui chơi, mỗi hoạt động chiếm 1/3 khoảng thời gian đó, một sự cân bằng lý tưởng.
- Để có sức khỏe tốt, người ta khuyên nên chơi thể thao, tập thể dục hằng ngày. Chơi thể thao, ngoài việc rèn luyện kỹ năng hòa đồng, giao tiếp, còn tạo cho người tham gia nhiều niềm vui trong cuộc sống. Thể thao cũng đem lại cho người chơi một thân thể cường tráng, khỏe mạnh. Mỗi người đều có môn thể thao yêu thích của mình: bóng đá, bóng bàn, bóng chuyền, bơi lội, đua xe đạp, chạy bộ… Thể dục, với những động tác nhẹ nhàng, làm giảm bớt các nguy cơ bệnh tật do nghề nghiệp, lưu thông máu, làm sảng khoái tinh thần. Ít hoạt động, dẫn đến hậu quả sức khỏe giảm sút nhanh chóng, đó là điều tất nhiên.
Đối với Cơ Đốc nhân, sức khỏe thuộc linh cũng quan trọng không kém sức khỏe thuộc thể, mà thật ra nó còn quan trọng hơn rất nhiều. Một người từ khi tin Chúa cho đến sau này, sức khỏe không thể “giống như hồi còn thanh niên” (tức là như khi mới tin Chúa) mà phải mạnh dần lên theo thời gian. 
Khi chúng ta tin Chúa, thì chúng ta đã được trở thành một con người mới.
Vậy, nếu ai ở trong Đấng Christ, thì nấy là người dựng nên mới; những sự cũ đã qua đi, nầy mọi sự đều trở nên mới. (II Côr 5:17).
Chính con người mới này phải có được sức mới của Chúa ban cho khi hết lòng trông cậy nơi Ngài.
Nhưng ai trông đợi Đức Giê-hô-va thì chắc được sức mới, cất cánh bay cao như chim ưng; chạy mà không mệt nhọc, đi mà không mòn mỏi. (Êsai 40:31)
- Để có một sức khỏe thuộc linh tốt, chúng ta phải thường xuyên bồi dưỡng bằng thức ăn thuộc linh, đó là lời Đức Chúa Trời. Học và suy gẫm lời Chúa bằng nhiều cách, các lớp Trường Chúa nhật, trong giờ thờ phượng, trong các buổi nhóm chi phái, gia đình. Học KT cá nhân cũng là một phương cách tốt để sâu nhiệm lời Chúa, một cách riêng tư.
Cả Kinh thánh đều là bởi Đức Chúa Trời soi dẫn, có ích cho sự dạy dỗ, bẻ trách, sửa trị, dạy người trong sự công bình, (II Ti 3:16)
Tùy theo từng người, Ngài mở trí cho thấy, hiểu được nhiều điều mà chúng ta không thể ngờ tới. Học lời Chúa có thể qua thế giới, cuộc sống xung quanh. Biết bao sự dạy dỗ của Chúa ẩn trong từng con sông, ngọn núi…, thậm chí đến từng con côn trùng nhỏ bé, những đóa hoa dại sớm nở tối tàn, cũng cho ta những bài học quí giá nếu chúng ta biết suy tư một chút.
- Để có một sức khỏe thuộc linh tốt cần sự tương giao bền chặc với Đức Chúa Trời. Nó là một nếp sống, một sinh hoạt thường ngày của Cơ Đốc nhân. Cầu nguyện không chỉ trước khi ăn, trong giờ tỉnh nguyện hoặc trong giờ nhóm họp. Cầu nguyện chính là một tinh thần, tinh thần tương giao với Chúa, mà mối tương giao này đòi hỏi không bị gián đoạn bất cứ lúc nào, cho nên cầu nguyện cũng không thể bị gián đoạn.
Hãy vui mừng mãi mãi, cầu nguyện không thôi,  phàm việc gì cũng phải tạ ơn Chúa; vì ý muốn của Đức Chúa Trời trong Đức Chúa Jêsus Christ đối với anh em là như vậy. (I Têsa 5:16-18).
Dĩ nhiên, không ai có thể quì gối cầu nguyện với Chúa ngày này qua ngày khác… theo đúng nghĩa đen của từ “không thôi”, nhưng điều quan trọng ở đây là tinh thần cầu nguyện, tinh thần tương giao với Chúa không bao giờ ngừng. Nhờ tinh thần ấy, chúng ta luôn gắn bó với Ngài trong mọi phút giây. Nhờ sự liên kết bền chặc như vậy, trong mọi điều chúng ta được Chúa hướng dẫn, sức khỏe thuộc linh luôn đảm bảo.
-  Để có sức khỏe thuộc linh tốt, cần thể hiện bằng việc làm.
Hỡi anh em, nếu ai nói mình có đức tin, song không có việc làm, thì ích chi chăng? Đức tin đó cứu người ấy được chăng? (Giacơ 2:14)  
Vả, xác chẳng có hồn thì chết, đức tin không có việc làm cũng chết như vậy. (Giacơ 2:26)
Hành động của đức tin chính là việc làm để cho sức khỏe thuộc linh được tăng trưởng. Chăm sóc, thăm viếng, chứng đạo… chính là những việc làm của một Cơ Đốc nhân có sức khỏe thuộc linh tốt. Người yếu đuối sẽ thấy mình không có thời gian, không có năng lực… để làm những việc này. Người có sức khỏe thuộc linh tốt sẽ làm, với tấm lòng trông cậy Chúa, bước đi với tinh thần biết ơn Chúa, yêu thương đồng loại. Càng hành động, càng làm, đức tin càng tăng trưởng, sức khỏe thuộc linh càng mạnh khỏe. Âu đó cũng là phần thưởng xứng đáng cho những kẻ biết làm theo lời Chúa dạy.
Hãy giữ gìn sức khỏe thuộc linh và thuộc thể, vì chúng là quà tặng của Chúa dành cho con dân Ngài.
VŨ HƯỚNG DƯƠNG