Chủ Nhật, 15 tháng 9, 2013

CHIẾC XE ĐẠP CŨ

CHIC XE ĐP CŨ


Ti Na nói thầm với tôi:
-      Con thấy bên nhà ông nội có chiếc xe đạp cũ lắm, mà răng ông không đi? Hồi mô ba qua mượn về cho con tập được không?

Tôi ngạc nhiên, vì thật tình, dù rằng hay qua nhà ông bà Mục Sư Trà chơi, nhưng cũng không để ý thấy chiếc xe đạp cũ nào. Từ ngày ông bà Mục Sư Trà về đây, “xóm” nhỏ này có vẻ vui hơn. Đối diện bên kia đường là cô Hòa, có thằng cu Bảo cũng trạc tuổi Ti Na, Ta Ni. Lũ trẻ cũng mến ông bà, những lúc rảnh rỗi, chúng thường chạy qua chơi với ông bà, một phần vì vườn rộng, mà cây trái cũng nhiều. một phần vì ông bà rất mến lũ trẻ… Cu Bảo thì cứ “ông ngoại, bà ngoại”, còn Ti Na và Ta Ni thì lúc thì ngoại, lúc thì nội… nhưng điều đó lại làm cho ông bà rất vui vì đã có được những đứa cháu gần thay thế những đứa cháu xa.

Dâng mình hầu việc Chúa từ những năm khó khăn, ông bà Mục sư Trà gắn bó cuộc đời mình với Hội Thánh nhỏ miền quê gần mấy mươi năm, kể từ khi nhà thờ chưa được xây dựng lại. Đến nay, Hội Thánh đã có một ngôi nhà thờ khá khang trang, đó cũng là ơn Chúa ban cho, là những nổ lực không biết mệt mỏi của những người tín đồ vùng quê hết lòng vì Hội Thánh nhà. Không biết từ bao giờ, Hội Thánh đã là gia đình êm ấm của ông bà mục sư, các con dân Chúa như những người anh em, con cháu của ông bà, vui buồn, sướng khổ luôn có nhau.
Chuyện nghỉ hưu của ông bà Mục Sư Trà cũng khá thú vị. Một hôm, khi dự chương trình lễ Khởi công tại một Hội Thánh. Diễn giả là một mục sư khá cao tuổi, có thể nói là niên trưởng trong các Tôi tớ Chúa trong tỉnh. Ông giảng về việc xây dựng nhà thờ mà lại đi từ Sáng thế ký đến Công vụ (chứ chưa đến Khải huyền), làm ai cũng giật mình. Mở đầu, ông nói về những câu chuyện quá khứ, những thăng trầm khi của những ngày đầu thành lập Hội Thánh làm ai cũng cảm động. Rồi ông lại nói đến chuyện Đức Chúa Trời dựng nên trời đất, loài người phạm tội…  Chúa Giê-xu giáng sinh… cuối cùng khi đến ngày lễ Ngũ tuần, Đức Thánh Linh giáng lâm, ông mới vô được nội dung chính của bài giảng: xây dựng nhà thờ cùng lúc phải xây dựng Hội Thánh Chúa. Phần mở đầu của ông chiếm gần ba phần tư thời gian, chỉ còn lại ít phút để nhắc nhỡ con dân Chúa phải cẩn thận trong việc xây dựng, hiệp một lòng yêu thương nhau để làm sáng danh Chúa. Có lẽ cũng đã cao tuổi nên ông nói lúc to, lúc nhỏ, có lúc giống như hụt hơi, nghe không rõ lời…Trời thì nóng, bài giảng thì dài mà không đi vào nội dung chính được, khiến nhiều người không khỏi mệt mỏi. Ông Mục Sư Trà ngồi nghe bài giảng mà sực nhớ đến mình, tuổi đã cao, rồi cũng có ngày ông lại vấp phải những điều như người huynh trưởng đáng kính ấy. Ông nhìn lại cuộc đời hầu việc Chúa của mình, bao năm gian khổ, khó khăn đã qua rồi. Giới trẻ bây giờ được học hành bài bản hơn ông rất nhiều, thông minh, nhanh nhẹn. Cần phải tạo cho họ có điều kiện đi lên. Hiện tại, Hội Thánh của ông có một Truyền Đạo phụ tá, rất hiền lành, chăm chỉ. Ông cần phải nghỉ hưu, để tránh đi cái cảnh mệt mỏi về thể xác lẫn tâm linh mà vẫn còn bám lấy chức vụ, ông biết nếu làm như vậy thì không đẹp lòng Chúa và hoàn toàn không có lợi cho Hội Thánh.
Cái tin ông Mục Sư Trà làm đơn xin nghỉ hưu khiến cả Hội Thánh đều bất ngờ. Có người lại cho rằng ông giận một ai đó, hoặc Truyền Đạo phụ tá có gì mâu thuẫn với ông. Trong giờ thờ phượng của Hội Thánh, ông giải thích rõ ràng cho con dân Chúa hiểu, tuổi ông đã cao, sức khỏe đã mòn, ông cần phải nhường chỗ cho người khác, bởi qua hai năm làm việc cùng nhau, những kinh nghiệm quí báu của một đời hầu việc Chúa ông cũng đã chia sẻ cho phụ tá của mình. Bây giờ, ông tin chắc là Truyền Đạo đó có thể tự quản lý được Hội Thánh cho đến khi có một quyết định mới từ Giáo hội. Và ông cảm ơn Chúa “đã cho ông hạ cánh an toàn”, bởi cuộc đời hầu việc Chúa là một cuộc đời đầy vinh quang, phước hạnh nhưng cũng phải đối diện bao khó khăn, vượt qua bao nhiêu cám dỗ, thử thách… Cảm ơn Chúa, ông vẫn giữ được tấm lòng trung tín với Chúa cho đến những giờ phút cuối cùng của chức vụ. Con cái ông tuy không nối nghiệp cha, nhưng đứa nào cũng có gia đình trong Chúa, một lòng trung tín, góp phần xây dựng Hội Thánh một cách tích cực, vậy là ông đã mãn nguyện rồi, bởi nếu không được Chúa kêu gọi, rất khó hầu việc Chúa kết quả.
Ngôi nhà ông bà ở bây giờ là của người con trai đầu xây dựng đã lâu. Vì công việc làm ăn nên họ đã vào thành phố sinh sống, để lại căn nhà này cho ông bà sinh hoạt trong những ngày nghỉ hưu.

Chiều hôm đó, khi tôi qua thăm ông bà Mục Sư Trà thì một lúc sau, Duyên, Ti Na và Ta Ni cũng qua theo. Hai đứa nhỏ muốn tận mắt thấy chiếc xe đạp của ông bà mà, tôi biết vậy. Khi nghe tôi nói về ý định của Ti Na, ông mục sư cười:
-      Chiếc xe nớ đâu còn đi được, hắn hư hết rồi.
-      Ủa, con thấy ông nội đem lâu lâu lại đem ra lau chùi mà. Ti Na ngạc nhiên nói.
-      Ờ thì lau chùi, nhưng mà đâu có đi. Hắn là kỷ niệm của ông, một thời…
-      A, chiếc xe đạp mà cũng là kỷ niệm, chắc hay lắm ông nội hỉ!
-      Hay lắm chớ răng, nhưng mà đối với ông thôi.
Ông Mục Sư lại kể cho tôi nghe về chiếc xe đạp cũ kỷ này. Hóa ra nó đã đi cùng ông suốt mấy mươi năm rồi. Từ khi có gia đình, hai ông bà dồn hết tiền người ta đi đám cưới, mua được một chiếc xe đạp mới, tốt, để đi hầu việc Chúa. Hồi đó, ông được bổ về một Hội Thánh miền núi, thời kỳ kinh tế khó khăn, con dân Chúa cũng rất nghèo nên việc dâng hiến cũng vô cùng ít ỏi. Ông thấy mình đã nghèo, họ còn nghèo hơn nữa nên không đành nhận lương mà tranh thủ những thời gian rảnh rỗi để làm ruộng, tự nuôi sống gia đình. Đã dâng mình hầu việc Chúa, ông biết việc làm như vậy cũng ảnh hưởng đến chức vụ, nhưng không còn cách nào khác, ông cầu xin Chúa tha tội cho mình, xin Chúa ban phước cho con dân Chúa tại đây có đời sống dần ổn định, dâng hiến rời rộng để ông có thể toàn tâm toàn tâm toàn ý mà phục sự Ngài. Vậy mà phải mất đến gần hai mươi năm sau nền tự trị của Hội Thánh mới gọi là tạm ổn, ông mới dám nhận lương, dù rằng không nhiều lắm. Hồi đó thì hầu như tất cả các mục sư, truyền đạo đều lâm vào hoàn cảnh như vậy, trừ một số ít ở thành phố…
Chiếc xe đạp đã theo ông đi khá nhiều nơi, núi rừng, biển cả. Không những thăm tín hữu, ông cũng dùng nó để cùng các anh em trong Ban Chứng đạo ra đi, dắt đưa rất nhiều người trở lại cùng Chúa. Bây giờ nó chỉ là một phế phẩm, vâng, phế phẩm theo đúng nghĩa. Nhưng những vết tích của nó là kỷ niệm một thời không thể nào quên của người Tôi tớ Chúa. Những lần xe hư phải dắt bộ hàng cây số mới có người sửa, thậm chí có khi ông còn phải vác nó trên vai khi qua những bãi cát trắng hoặc trên con đường đầy bùn lầy. Thời kỳ ấy khó khăn nhưng rất đẹp, bây giờ kể lại, chỉ có những người cùng thời với ông mới hiểu hết được. Chiếc sên xe (bây giờ người ta gọi là xích) được lật đi lật lại vài lần cho đến khi không thể đạp nổi. Ruột thì vá nhiều cho đến khi không còn chỗ để vá. Lốp xe thì may hết cả vành. Thậm chí cả dĩa xe, líp xe, con cóc cũng được tái chế lại rất nhiều lần… Vậy mà cũng vượt qua được một thời bôn ba, cái thời nghèo khó mà đầy vinh quang và phước hạnh. Nhiều hôm lên tòa giảng mà cái bụng đói meo, nhưng vào bài giảng thì ông hình như quên đi tất cả. Đến trưa, hai vợ chồng cùng thưởng thức bữa ăn đạm bạc chỉ toàn khoai xiêm chấm muối, vậy mà vẫn ngon, vẫn ngon.
Ông Mục Sư Trà kể rất nhiều khiến tôi chạnh lòng. Cái thời của chúng tôi tuy cũng gian khổ nhưng so với ông, chúng tôi còn sướng gấp mấy lần, còn Ti Na và Ta Ni chắc cũng không thể hình dung được những gì ông trải qua, phần vì chúng còn quá nhỏ phần vì cái thời của chúng, mới sinh ra là đã thấy xe máy, xe hơi… Mục Sư Trà hỏi tôi, con biết tại sao ông bà gìn giữ cái xe này không? Kỷ niệm cũng có, mà là nguồn động viên cũng có. Thời gian nghỉ hưu, về sinh hoạt với Hội Thánh như một tín hữu, ông bà lại tìm cho mình niềm vui mới trong những tháng ngày tuổi già: đi làm chứng. Tuy không ở trong Ban Chứng đạo của Hội Thánh, nhưng ông bà mục sư rất tích cực ra đi làm chứng cho thân hữu. Hằng ngày, trên hai ông bà thường chở nhau trên chiếc xe máy về các vùng nông thôn, vừa đi thăm bà con, người thân cũ, vừa làm chứng cho đồng bào. Khi được, khi không, khi nhiều, khi ít, nhưng ông bà luôn bền lòng với công tác của mình, góp một phần nhỏ vào công cuộc rao truyền phúc âm của Hội Thánh. Tuy vậy, cũng có những ngày trái gió trở trời, khi thì bà đau, khi thì ông mệt, hai ông bà lại ở nhà cùng cầu nguyện cho Hội Thánh, cho mọi người… xem như đó là niềm vui của những ngày tuổi hưu. Ông giữ lại chiếc xe đạp là có lý do, nó như là người bạn đường của ông bà trong suốt bao năm nay, không hề nghỉ ngơi cho đến khi không còn sử dụng được nữa. Những lúc không thành công, mệt mỏi, mà còn gặp nhiều khó khăn, thử thách, ông bà lại ngồi bên chiếc xe đạp, ôn lại những kỷ niệm xưa, rồi lại tự động viên mình. Hồi trước khó khăn đến vậy, chỉ với chiếc xe đạp cà tàng, hai ông bà đã đi được khắp nơi, vượt bao dặm đường, đem Tin Lành đến cho biết bao người. Sự khó khăn ngày hôm nay là xá gì. Rồi cả hai cùng cầu nguyện, và hôm sau lại hăng hái lên đường. Chiếc xe đạp cũ như một điểm tựa cho ông bà trên bước đường hầu việc Chúa những tháng năm này, và có lẽ sẽ là mãi mãi cho đến khi nào Chúa gọi.

Tôi nói Ti Na:
-      Chiếc xe đạp của ông nội là chiếc xe đạp quí giá lắm con biết không?
Ti Na nhìn tôi ngơ ngác, nó không hiểu tôi nói thật hay nói đùa.
-      Thiệt hở ba?
Ờ thiệt chớ. Nó đã theo ông bà suốt bao nhiêu năm như là một người bạn. Chừ hắn hư rồi, không đi được nữa đâu, nhưng mỗi khi ông bà nhớ lại hồi xưa, nhớ bạn bè, người thân thì ông bà đem hắn ra lai chùi. Với chiếc xe đạp cũ như rứa mà ông bà đã làm được bao nhiêu việc cho Chúa đó, con biết không?
-      Ba mua cho con chiếc xe đạp, rồi con cũng giống như ông nội được không?
Duyên nói:
-      Con tưởng làm như ông bà nội dễ lắm hả?
-      Thì con sẽ cố gắng, biết đâu, sau ni con làm mục sư…
Mục Sư Trà cười:
-      Cái con thiệt, thôi, để đó rồi ông nội nói với ba má mua cho con chiếc xe đạp…

Chắc rồi chúng tôi cũng sẽ mua cho Ti Na một chiếc xe đạp, trước mắt là để cho hai chị em đi học, đi nhà thờ. Hy vọng chiếc xe đó sẽ là người bạn theo Ti Na qua nhiều năm tháng. Rồi biết đâu sau này, khi lớn lên, mỗi khi có chuyện, nó lại ngồi bên chiếc xe đạp cũ, nhớ lại ngày xưa, nhớ lại những năm tháng sống trong tình yêu thương gia đình, trong sự bảo bọc che chở của Thiên Chúa. Những vui buồn đầy ắp một thời sẽ lại về bên nó như một bài ca vĩnh cửu của Tình yêu, Tình yêu tuyệt đẹp của cuộc đời có Chúa, và chính bài ca ấy sẽ là hành trang lên đường của mỗi người, giúp chúng ta vượt qua biết bao gian khó trên bước đường hầu việc Chúa.
Có lẽ mỗi người nên có một chiếc xe đạp cũ chăng?


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét