Ngày 16/12/2013
Vũ Hướng Dương
Có một giọt sương vô tình rơi trên mái lá, trong đêm giá lạnh. Mái nhà nhỏ xíu như một người tí hon giữa một xóm làng quạnh hiu. Bao năm qua, nó vẫn nằm lặng im như đang say ngủ giữa bao la đất trời, có thể vì buốt giá, có thể vì nó không hề quan tâm gì đến chung quanh, một thế giới quá đỗi quen thuộc từ khi nó ra đời.
Giọt sương lăn tròn trên chiếc lá khô. Nó mới hiện diện cách đây không lâu. Bên dưới nó, một em bé mới sinh ra đời, trông thật ngộ nghĩnh. Đôi mắt to tròn, chiếc mũi xinh xinh, miệng nhỏ xíu với đôi môi hồng luôn nở nụ cười. Trong chiếc khăn nhỏ, em bé nhìn cha, nhìn mẹ, nhìn xung quanh, như muốn gởi lời chào thăm đến tất cả, kể cả đám chiên lừa nằm co ro trong chuồng như những kẻ may mắn được chứng kiến phút giây em bé ra đời. Chào chú bé nhé, giọt sương nhỏ thì thầm. Sao em lại ra đời vào cái nơi tồi tàn này vậy, cái nơi không dành cho con người. Ngay những ngày bình thường, những người khách quen thuộc của mái lá đơn sơ này cũng chỉ là những chú chiên bé nhỏ, vậy mà hôm nay, nó được hân hạnh đón tiếp cả một gia đình, có cả một em bé mới sinh ra đời. Thật là vui.
Giọt sương thấy hai vợ chồng âu yếm nhìn chú bé, rồi nhìn nhau trong niềm hạnh phúc dâng trào, có lẽ niềm vui của họ quá lớn khiến cho không gian xung quanh không còn có ý nghĩa gì nữa. Vậy cũng hay, bởi sự dư dật về vật chất đâu có thể sánh bằng tình yêu chân thành được, và phước hạnh nhất là được yêu thương, vâng, được yêu thương.
Người đàn ông choàng thêm chiếc áo cho vợ mình để bớt lạnh. Họ ngồi sát lại gần nhau để truyền cho nhau từng hơi ấm, thì thầm với nhau về những gian khổ mà họ trải qua tên đường đến đây. Những lời nói thật nhỏ, thật nhỏ như sợ em bé giật mình, như sợ làm phá vỡ cái không gian yên lặng, thanh bình này. Người mẹ cầm lấy những ngón tay bé nhỏ của em bé mà nâng niu từng chút, còn em bé thì cứ bình thản nhìn mọi người, ánh mắt sáng lên như muốn trao gởi một thông điệp bình an, thông điệp yêu thương cho họ, dẫu rằng những gió mưa, giông bão có thể chưa hề chấm dứt. Cái không gian nhỏ bé của mái lá này tự nhiên ấm cúng vô cùng dưới ngọn đèn nhỏ rung rinh trong gió, ánh sáng cũng vừa đủ để ôm lấy cái gia đình hạnh phúc này, cái gia đình nghèo khó, không đủ điều kiện để tìm một nơi nào tốt hơn để qua đêm. Ánh sáng đêm nay có thể không rực rỡ như ánh đèn cung điện, không lộng lẫy như những sắc màu lấp lánh trên trang sức bạc vàng, nhưng vẫn dịu dàng soi lên từng khuôn mặt, lung linh một tia sáng hạnh phúc trong từng ánh mắt, những tia sáng từ trái tim của mỗi con người hiện hữu nơi đây. Thời gian cũng như dừng lại để phút giây vui mừng có thể dài thêm được đôi chút, để tình yêu được thấm sâu vào từng cử chỉ, những lời nói thì thầm trong đêm giá lạnh.
Trên cao kia, một ngôi sao sáng ngời, có lẽ đây là ánh sao sáng nhất trong những vì sao trên thế gian. Ánh sao hiền hòa, nhưng lại bừng sáng lên một cách lạ lùng, tiềm ẩn một sức sống kỳ diệu, sâu lắng trong từng vệt sáng chiếu trong đêm trường.. Ánh sao trời cao lại nhẹ nhàng len lỏi vào mái lá đơn sơ, chạy quanh chiếc máng cỏ, lấp lánh soi khuôn mặt sáng ngời, hạnh phúc ấy. Tất cả như bừng sáng lên, rực rỡ hơn, rộn ràng hơn, và trong cái giây phút tuyệt vời ấy, đâu đây lại vang lên những giai điệu thánh nhạc du dương, vang vọng, như muốn báo một tin mừng cho trần thế, như muốn mở ra một kỷ nguyên mới cho nhân loại…
Giọt sương bỗng thấy mình lung lay, đã đến giờ phải ra đi. Nó từ từ lăn xuống theo chiếc lá. Một giọt nước lăn tròn trên má người mẹ đang âu yếm nhìn chú bé. Giọt sương lạnh giá giờ đây đã hòa vào trong dòng nước mắt ấm áp,sung sướng của người mẹ. Người cha hỏi, em khóc à. Dạ không, em hạnh phúc quá, Giê-xu, con mình thật dễ thương.
Một đêm An lành, Phước hạnh.
VŨ HƯỚNG DƯƠNG
VŨ HƯỚNG DƯƠNG
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét