Chủ Nhật, 29 tháng 12, 2013

KHỔNG CHỈ QUẢ GIÁNG SINH

KHÔNG CHỈ QUÀ GIÁNG SINH
Ngày 29/12/2013 

Nó ngồi nhìn ra ngoài trời, lạnh buốt, cái lạnh của tháng mười hai mà. Hai ngày rồi, không có chút gì trong bụng, nó cảm thấy mệt lắm. Không hiểu sao số phận lại đưa đẩy nó đến cái thị trấn nhỏ này, cái thị trấn mà chỉ có mấy bước là đã đi hết rồi.
Ở đây, mùa này lạnh quá, không có gì để kiếm ăn. Từ khi nó sinh ra, hình như cũng có được đi học vài ba năm, đủ để biết đọc, rồi theo ba mẹ kiếm ăn từ bãi rác. Chính vì vậy mà “ngôi nhà”, cái tổ ấm của gia đình nó cũng nằm cạnh bãi rác. Gọi là nhà cho có vẻ chứ nó cũng là mấy tấm tôle nát, che mưa nắng, bọc chung quanh là mấy miếng bìa carton và bao tải, tất cả đều là sản phẩm của những gì người ta đã bỏ ra. Cuộc đời cũng nực cười, những gì một số người vứt đi không thương tiếc thì lại là miếng cơm manh áo của người khác, như gia đình nó. Nó sinh ra trên bãi rác, rồi sống những ngày niên thiếu ở đó, tương lai chẳng biết thế nào. Bãi rác hầu như gắn liền với cuộc sống của mọi người nơi đây.
Rồi một ngày nọ, điều gì đến cũng đến. Ba nó bị một miếng sắt nhọn đâm vào chân, tưởng rằng lành, nhưng chỉ mấy ngày sau, ông phát sốt, rồi chết, nó nghe mấy người nói là bị vi trùng gì đó. Mấy năm sau, mẹ cũng từ giã nó ra đi, bà bị cảm thương hàn, hình như cũng có cắt mấy thang thuốc bắc về uống, nhưng rồi cũng chẳng được mấy ngày. Từ đó, nó chỉ còn lại một mình, sống với những người hàng xóm cũng có hoàn cảnh như nó, cũng nghèo và không có tương lai.  Mọi người đi làm từ sáng sớm, chiều tối mới về, vui chơi gì đó một chút dưới ánh đèn dầu rồi lại đi ngủ để lấy sức mà đi làm vào ngày hôm sau. Mỗi ngày chỉ có vậy, trừ những ngày có người nào qua đời, ai nấy đều nghỉ việc để tiễn đưa họ ra đi, đi về nơi cát bụi…
Cuộc sống cứ lặng lẽ trôi qua, cho đến một hôm nó nhìn lại mình, cuộc đời sao quá vô nghĩa, chẳng lẽ nó sống mãi nơi này, rồi cũng tìm một người vợ có cùng hoàn cảnh như ba mẹ nó đã gặp nhau, và con cái của nó cũng như vậy sao. Không, nó tự nhủ, với sức khỏe của một người thanh niên như nó, dầu sao nó cũng đã mười lăm, mười sáu tuổi rồi, không thể chôn chân ở đây suốt đời được. Vậy là nó quyết định ra đi, tìm nơi khác, có thể có việc làm, cho dù là lao động vất vả, nhưng chắc chắn cũng đỡ hơn nơi này chứ. Cần phải thay đổi, nếu không muốn ở mãi cái chốn khốn cùng này.
Và thế là nó đến thị trấn, tuy nhỏ, nhưng dễ sống hơn. Mấy ngày đầu tiên, nó đi làm thuê cho người ta, sai gì làm nấy, cũng có ăn qua ngày. Tuy vậy, hai ngày qua, nó chưa tìm được việc gì, số tiền nó dành dụm cũng sắp hết và nó chưa muốn phung phí, vì biết những ngày khó khăn trước mắt còn khá dài.
Mấy hôm trước, tình cờ nó tìm được một ống cống người ta bỏ ở góc đường, tuy hơi chật hẹp, nhưng cũng là nơi lý tưởng để tránh mưa và gió lạnh. Ban ngày nó lang thang khắp thị trấn để tìm việc, ban đêm về ngủ trong ống cống, xem như nó đã tìm được một chỗ ở tạm. Tình cờ, “căn nhà” của nó lại nằm đối diện với nhà một ông mục sư già, đã về hưu. Căn nhà nhỏ, hình như chỉ có mình ông ở. Nó không biết tên ông, nhưng nó biết ông là mục sư vì hôm trước, nó thấy có người chào ông như vậy. Nó không biết chức mục sư đó có lớn không, lương có nhiều không, nhưng ai gặp ở ngoài đường, họ cũng chào ông, có vẻ kính trọng.. Hôm đầu tiên, ông nhìn thấy nó, hơi ngạc nhiên, rồi mĩm cười, vẫy tay chào nó như một người thân quen. Nó cũng chào lại, hy vọng được một chút gì, nhưng rồi chẳng thấy. Cứ mỗi tối, khi nó ngồi trong ống cống nhìn ra, phía bên kia đường, ông mục sư lại đứng nơi cửa sổ nhìn nó, cũng vẫn với nụ cười hằng ngày, nụ cười thân thiện, hiền hòa.
Chiều nay, nó lại thấy ông mục sư già đó lại đi ngang qua, ông lại nhìn nó mĩm cười. Bây giờ, nó thấy cái nụ cười đó thật đáng ghét. Mà đúng ra, nụ cười cũng bình thường thôi, nhưng sao nó lại ghét nhiều như vậy, chắc là nó đang đói, đói khủng khiếp, còn ông ta thì rất sung sướng. Nó chép miệng, đời mà, thật là bất công. Tự nhiên, nó nghi ngờ cái nụ cười đó, biết đâu ông lại cho rằng nó là một thằng trộm cắp. Nó tuy nghèo, nhưng chưa một lần trộm cắp. Cuộc đời này nó chưa thấy ai tốt với mình, dĩ nhiên là không kể đến ba mẹ nó. Mọi người đối với nhau, ai cũng thủ thế, giữ kẻ từng ly, từng tí. Khó mà hiểu hết được họ nghĩ gì về mình. Đúng, khó mà hiểu được lòng dạ con người.
Thế rồi nó lại thấy ông về, đi rất vội. Trời lúc này đã khá tối, đường lại vắng, chắc là do lạnh quá nên người ta đi ngủ sớm. Nó thấy ông mục sư già cầm một túi xách to tướng, chắc là mới mua từ mấy tiệm tạp hóa về. Vừa đói, vừa lạnh, tự nhiên trong lòng nó có một ý nghĩ thoáng qua. Thôi, cứ liều một phen. Có sao đâu, ông ta là mục sư, không lẽ đi tố cáo mình, mà mình chỉ vì đói thôi…Không nghĩ thêm được gì nhiều, nó vội băng nhanh qua đường. Ông mục sư thấy nó, lại cười rất tươi. Ông chưa kịp nói một lời nào thì nó vội giật lấy túi xách trên tay ông rồi chạy nhanh, ông mục sư mất thăng bằng ngã lăn xuống vỉa hè. Nó chần chừ một chút, thôi kệ, phải chạy thôi. Đâu đó có tiếng người kêu lên, cứu, cứu…
Nó ngồi lại vào một góc phố, thở hổn hển. Vừa đói, vừa mệt. Nó vội mở xách quà ra xem có những gì. Tốt quá, có hai ổ bánh mì kẹp thịt, nó reo lên, cái món mà nó thèm bấy lâu, có một chai nước ngọt và một ít bánh kẹo nữa. Vậy là có thể qua được một đêm, ngày mai sẽ tính. Đang ăn ngon lành, nó chợt nhìn thấy một cái thiệp Giáng sinh dưới đáy túi. Ôi, đẹp quá. Chắc là ông mục sư mua quà tặng cho ai đây. Nó đọc từng chữ: “Chúc mừng Giáng sinh, người bạn nhỏ bên kia đường”.
Tự dưng nó thấy hình như cả bầu trời đang sụp xuống, nó không tìn vào những gì đã xảy ra với nó. Hình như nó đã phạm một sai lầm quá lớn, quá lớn, nó cũng không ngờ con người nó lại tồi tệ như vậy. Hàng trăm câu hỏi cứ xoay quanh trong đầu. Nó không còn biết mình nghĩ gì. Miếng bánh mì thơm ngon lúc nãy, bây giờ không thể nuốt trôi, có cái gì nghèn nghẹn trong cổ họng. Nó tự oán trách mình, nó tự rủa sả mình. Con người tồi tệ. Rồi nó tự nhủ, con xin lỗi ông mục sư, con xin lỗi ông mục sư, con đáng ghét, con đáng ghét,… con sẽ đến gặp ông. Nó sẽ phải can đảm một lần để đứng lên,bởi nó biết đây không chỉ là quà Giáng sinh mà còn là một món quà yêu thương mà ông dành cho nó, nó đâu xứng đáng gì để nhận, vậy mà…
Đâu đây, tiếng chuông nhà thờ lại vang, giai điệu du dương của những bài Thánh Ca Giáng sinh làm cho không gian giá lạnh mùa đông như vỡ tan ra. Giáng sinh…
VŨ HƯỚNG DƯƠNG

Thứ Năm, 26 tháng 12, 2013

TRỞ VỀ NGÀY GIÁNG SINH

TRỞ VỀ NGÀY GIÁNG SINH…
Ngày 23/12/2013
Vũ Hướng Dương


    Hắn ngồi một mình bên lề đường. Chiếc xe khách đưa hắn đến đây đã biến mất trong đám bụi đỏ mù mịt đằng xa kia. Một chiều không nắng, một chiều chỉ có gió và lạnh, mùa đông mà. Bầu trời hình như chỉ phủ một màu xám, ở phía nào cũng vậy, và cái không gian tĩnh lặng như càng thêm co cụm lại khi những cơn gió lạnh chợt về đâu đó. Hôm nay là ngày Giáng sinh, hắn vẫn còn nhớ rõ, và hắn cũng vui vui một chút khi cái đám học trò cùng đi xe đang kháo với nhau về chuyện thi học kỳ. Hắn tự hào, ít ra hắn cũng còn nhớ được những ký ức của một thời, cái thời mà hắn nổi tiếng là một học sinh xuất sắc, học giỏi, đẹp trai. Và bây giờ, cái thời đó đã qua đi khá lâu rồi.
Cũng may, con đường này có những hàng cây xanh, dẫu có tàn tạ một đôi chút trong mùa đông giá lạnh, nhưng vẫn là chỗ nghỉ chân thoải mái để hưởng một chút không khí bình yên của một vùng quê. Có một vài người ngang qua, đi bộ, đi xe đạp, xe máy… nhưng hầu như họ không thèm để ý đến sự tồn tại của hắn dưới gốc cây ven đường, y như hắn đã bị tàng hình, hoặc hắn không là gì cả đối với họ, hay cũng có thể, một người ngồi nghỉ ven đường là chuyện rất bình thường ở đây. Thôi kệ họ, có thể đối với họ, hắn cũng là một người xa lạ, dù rằng, vùng đất này không hề xa lạ với hắn một chút nào. Đây là quê hương, nơi chôn nhau cắt rốn của hắn.
Cái thị trấn này bao đời vẫn vậy, có thể nói, từ khi hắn mở mắt chào đời thì nó hình như chẳng có chút thay đổi nào đáng kể. Những đứa trẻ sinh ra, lớn lên; những người lớn dần già đi, và qua đời. Cái qui luật muôn thưở của cuộc sống lặp đi lặp lại, cứ một, hai tiếng khóc oe oe hòa trong tiếng cười vui vẻ, thì lại có một tiếng khóc nức nở cùng với những phút giây ngậm ngùi. Muôn đời vẫn vậy. Không ai có thể đổi thay được cái qui luật đó cũng như có thể làm chậm bước được thời gian.
Tự nhiên hắn cười cho mình. Bỗng nhiên bây giờ lại thành một triết gia về cuộc sống. Hắn nhớ lại gia đình mình, một gia đình giàu có, một gia đình đạo dòng ở vùng đất này. Gia đình hắn tin Chúa từ thời ông nội, ông cố, cho đến đời cha hắn, một chấp sự gương mẫu, tận tụy công việc Chúa. Thời gian sau này, khi việc kinh doanh ở nhà ổn định, ông chỉ chú tâm vào việc nhà thờ mà thôi. Vì thế, mỗi lần cần gặp ông, người ta có thể đến ngay nhà thờ mà không cần ghé nhà. Hắn cũng là một thanh niên tốt trong Hội Thánh, có thời đã là Trưởng ban Thanh niên, được nhiều người yêu mến, và dĩ nhiên là có các cô gái nữa, bởi hắn vừa đẹp trai, học giỏi, sốt sắng… đủ mọi ưu điểm. Thời kỳ huy hoàng nhất của hắn có lẽ là thời kỳ đó, một Trưởng ban năng nổ, biết góp phần cùng Hội Thánh, việc gì hắn cũng làm được, nên tất cả mọi hoạt động của Hội Thánh đều có bàn tay của hắn. Người ta đoán thầm tương lai hắn còn có thể đi xa hơn nếu hắn dâng mình hầu việc Chúa, thi vào trường Kinh Thánh…
Chuyện hắn bỏ nhà ra đi chắc làm nhiều người bất ngờ, ngay chính trong gia đình cũng không thể hiểu được. Nếu hắn không nói ra thì có lẽ mãi mãi cái bí mật đó được giấu kín, và nếu người ta có tìm hiểu thì cũng ở mức độ đoán già đoán non chuyện này chuyện kia thôi. Hắn đã đi vào con đường tội lỗi một cách vô ‎thức, ban đầu chỉ là để thể hiện sự cứng cáp, mạnh mẽ của mình, nhưng rồi, cái thể xác yếu đuối của hắn đã không thể chống cự nỗi sự cám dỗ của tội lỗi. Những l‎úc ấy, hắn về nhà với tâm trạng ăn năn, buồn bã. Ai cũng nghĩ hắn mệt mỏi về công việc. Rồi hắn tự tìm cho mình một chỗ riêng tư, để suy gẫm và để tự thuyết phục mình sẽ thắng được sự cám dỗ đó. Nhưng cuối cùng, mọi việc không có gì thay đổi. Có những lúc hắn tưởng đã thoát khỏi xiềng xích của tội lỗi, nhưng đó chỉ là những thời khắc hiếm hoi, bởi cái vòng vây của ma quỉ thì quá lớn, còn hắn thì quá nhỏ bé, quá đơn độc trước những thử thách khôn lường. Hắn không dám tâm sự với một ai, bởi vì hắn là người có sự tự ti. Không, tự kiêu thì đúng hơn. Hắn không thể vạch áo cho người xem lưng, đường đường là một người được mọi người tôn trọng, yêu mến thì không thể nào cho họ thấy được sự yếu đuối của mình. Cha hắn thì càng không, vì ông hầu như không biết gì về chuyện ở nhà nữa, tất cả tâm trí và niềm vui của ông trong lúc tuổi già đều chỉ là công việc tại nhà thờ, những chuyến đi làm chứng, những cuộc sinh hoạt thông công, những buổi lễ. Mẹ hắn là một người mềm yếu, nếu biết việc hắn làm, có lẽ bà ta sẽ sống không nổi. Mục sư lại càng không. Hắn không thể để cho ông thất vọng, và ông sẽ nói gì khi biết con người mà bấy lâu nay ông tin tưởng, ông trông cậy, lại là một người hư hỏng? Rồi còn các thanh niên, thanh nữ trong Hội Thánh…
Chính vì vậy, hắn nghĩ bỏ đi là một quyết định đúng đắn, để cho hắn có cơ hội làm làm lại cuộc đời ở một nơi khác, một nơi mà không ai biết hắn, không ai nghĩ rằng trước đây hắn rất tuyệt vời, nơi hắn có thể lầm lũi đến và lầm lũi đi như một cái bóng để rồi từ từ tự mình có thể vươn lên.
Sáng hôm đó, hắn chuẩn bị đi làm như bình thường, nhưng thay vì đến nơi làm, hắn đến thẳng bến xe và bắt đầu một chuyến đi xa mà ngày trở về hầu như không thể biết. Nơi hắn đến là một thị trấn miền núi xa xôi, cư dân thưa thớt chỉ toàn những người khắp nơi đổ về kiếm sống, chính vì thế cũng chẳng ai hỏi hắn từ đâu đến, trừ khi hắn nói ra. Ban đầu, nhờ thông minh, nhanh nhẹn và vốn học vấn tốt nên hắn được nhận vào làm kế toán cho một cửa hàng buôn bán tạp hóa nhỏ. “Không may” cho hắn, người chủ tiệm tạp hóa là một người tin Chúa rất sốt sắng, thấy anh chàng kế toán có vẻ hiền hậu, tốt bụng, hễ có thời gian rãnh là ông cứ tranh thủ làm chứng, giới thiệu về Chúa cho hắn. Lúc đầu hắn cũng chịu khó ngồi nghe, nhưng rồi càng về sau hắn càng mặc cảm, không biết phải làm thế nào để cho ông ta khỏi làm chứng nữa. Việc nghe lời làm chứng giống như một điều gì thôi thúc trong lòng hắn, đôi lúc hắn muốn trình bày sự thật cho ông chủ nghe, nhưng rồi hắn lại tự dặn lòng, đừng cho ai biết về con người hắn. Thời gian này, hắn vẫn không thể rời xa được những gì đã lôi kéo hắn ra khỏi cuộc sống của một tín đồ mẫu mực tại quê nhà. Hắn vẫn âm thầm bước đi trên con đường cũ, nhưng vì sống khá kín đáo nên hầu như không ai biết được. Cuối cùng, một dịp may đã đến với hắn. Một ngày nọ, có một người rủ hắn cùng đi làm vàng. Anh ta mở ra cho hắn một viễn cảnh khá lý tưởng khi nói rằng đây là khu vực có vàng sa khoáng rất nhiều mà chưa ai biết, và dĩ nhiên, cơ hội làm giàu nằm trong tầm tay những người đến trước. Cuối cùng hắn chấp nhận thử thách cùng số phận một phen. Hắn gia nhập toán làm vàng gồm có bảy người, tuy nhiên do hắn không quen lao động chân tay, nên họ đồng ý cho hắn làm kế toán, ghi chép sản lượng của mỗi người hằng ngày và được ăn phần trăm trên số vàng thu hoạch được. Thấy hắn là người trí thức, vả lại từng làm kế toán cho cửa hàng tạp hóa nên họ rất tin tưởng hắn.
Bãi vàng sa khoáng thực chất là lòng của một con suối nhỏ đầu nguồn. Sau hai ngày lội rừng, toán của hắn cũng đã đến được nơi cắm trại. Theo lời kể của người trưởng toán, đây là nơi anh ta đã biết từ lâu, nhưng vì không có người đi cùng nên không dám đến. Thời tiết khá tốt cho công việc. Trời nắng, khô ráo, nhưng ở rừng thì rất mát mẻ. Theo qui ước, tất cả vàng đãi được trong ngày đều được cân đo, đong đếm rõ ràng, thu về một mối, sau khi bán được thì căn cứ vào đó mà ăn chia. Do tất cả mọi người, trừ hắn, đều trong một gia đình, nên không có điều gì phải phàn nàn, bàn cãi. Số vàng thu được khá nhiều, ngày ít nhất cũng được vài chỉ.
Thế nhưng mọi sự không hề đơn giản, và hình như cuộc đời đang đùa giỡn với hắn. Một buổi sáng nọ, hắn đang ngồi trong lán trại, tính toán lại số vàng chuẩn bị đem xuống thị trấn bán thì bỗng một người trong toán đãi vàng chạy về la lên:
-        Hốt hết, hốt hết, chạy nhanh.
Hắn không hiểu chuyện gì đã xảy ra, nhưng với sức thanh niên trai tráng, hắn vơ đại một ít vàng rồi chạy nhanh vào rừng. Thoang thoáng bên tai hắn còn nghe tiếng hô đứng lại, và tiếng súng bắn. Thế là đã bị vỡ. Sau này hắn biết được, cả toán đã bị bắt vì khai thác vàng sa khoáng trái phép, làm ô nhiễm môi trường, chỉ mình hắn may mắn thoát được.
Ba ngày ở trong rừng chính là ba ngày đáng nhớ nhất của cuộc đời hắn. Hắn đói khát, mệt mỏi và chán nản. Không hiểu sao hắn không còn định hướng được, cứ đi hoài mà không đến nơi, con suối nhỏ nơi hắn làm lán trại cũng không biết nằm ở phương nào. Có những lúc hắn định buông xuôi tất cả. Cuộc đời bất hạnh của hắn đến đây là hết. Hắn không còn một thú vui, một ham thích nào nữa. Tất cả chỉ là hư không, chẳng đem lại một lợi ích nào, thật là vô nghĩa. Nhưng rồi cái tôi trong con người hắn lại xuất hiện. Không lẽ một người con của Chúa, dẫu rằng là con hoang đàng, lại chết một cách thê thảm trong rừng vắng vậy sao. Ít ra hắn cũng là người được dạy dỗ tử tế, có gia đình, có bạn bè, có Hội Thánh, sao hắn lại phải lưu lạc như thế này. Thế rồi hắn nhớ những gì mình đã nghe, đã học ở các buổi nhóm, các lớp trường Chúa nhật… Ôi, sao những tháng ngày ấy tuyệt vời đến vậy. Hắn tự động viên cho mình phải đứng lên, không thể buông xuôi dễ dàng. Hắn biết rằng, những gì lôi cuốn hắn trong thời gian qua không thể giúp hắn sống sót được trong một môi trường khắc nghiệt này. Hắn nhớ đến nhà, nhớ cha mẹ, nhớ bạn bè, các anh chị em trong ban Thanh niên, rồi nhớ đến Hội Thánh, đến vị quản nhiệm. Hắn nhớ lại những ngày Giáng sinh thật vui, những giờ tập hát, rồi cùng nhau trang trí cây thông Noel, treo những dây đèn… Thật không thể nào quên. Và hắn cũng nhớ mùa Giáng sinh lại là mùa sum họp của những người con Chúa, gia đình, bạn bè gặp nhau với những lời chúc và một món quà nhỏ nhưng đầy ý nghĩa. Rồi cuối cùng, lần đầu tiên sau nhiều năm hắn quyết định quì gối cầu nguyện, khóc nức nở, ăn năn với Chúa
Sáng hôm sau, một người đi rừng đã gặp và chỉ đường cho hắn trở về thị trấn. Hóa ra đường ra không xa lắm nhưng hắn không hiểu vì sao mấy ngày qua hắn không thể tìm ra được lối ra. Hắn chiêm nghiệm lại, và hiểu rằng đấy cũng là cơ hội để Chúa cho hắn một bài học đích đáng. Rồi hắn quyết định trở về lại quê nhà, cho dù bị khinh bỉ, chửi mắng, nhưng những điều đó chắc chắn không thấm thía gì so với những gì hắn đã trải qua trong khu rừng với sự đói khát, mỏi mệt, nản lòng, vô vọng…
Tự nhiên, hắn thấy trong người rất mệt mỏi, không hiểu do bị say xe hay thế nào. Trời lạnh quá. Hắn ngồi co ro. Cái đầu hắn nhức như búa bổ, nghe như mạch máu chạy rần rần dưới lớp da. Hắn ngước lên, nhìn ra phía ngoài đường, tất cả như chói lòa, sáng rực. Người hắn xoay tròn, hắn đang bị hoa mắt. Hắn vội vàng đưa bàn tay che lấy đôi mắt, rồi từ từ nằm xuống, cái cảm giác nằm thật thoải mái, mặt đất lạnh, nhưng hình như nó làm cho cơn đau cũng dần tan biến. Rồi hắn từ từ chìm vào trong một giấc ngủ sâu, giấc ngủ mà hắn chưa từng trải qua, nó rất nhẹ nhàng, khiến người hắn cứ lâng lâng, bao nỗi buồn tan biến, bao mặc cảm cũng đã không còn, hình như hắn đã trở lại là con người của những ngày nào…
Trong cơn mơ, hắn nghe thấy có tiếng ai kêu mình, một bàn tay mềm mại vuốt nhẹ lên má, ân cần lay hắn dậy. Cảm giác lúc này thật nhẹ nhàng, hắn không còn thấy cuộc sống này nặng nề nữa. Cha mẹ, những người thân hắn, đều có mặt, họ đang mĩm cười và nhìn hắn bằng ánh mắt trìu mến, khác hẳn những gì hắn tưởng tượng trước đây. Họ đã hiểu và tha thứ cho hắn. Tất cả những đau khổ, nhọc nhằn, đã biến mất, hắn thấy lòng mình thanh thản lạ lùng, hắn thấy mình chính là con người của những năm tháng đó, có gia đình, bạn bè, Hội Thánh và được ở trong bàn tay của Chúa, ấm áp và phước hạnh vô cùng.
Tiếng nhạc Giáng sinh vang lên đâu đây, lòng hắn hớn hở, vui mừng khôn xiết. Hắn đã trở về, trở về trong ngày Giáng sinh…
                                                              VŨ HƯỚNG DƯƠNG

CÓ MỘT GIỌT SƯƠNG

CÓ MỘT GIỌT SƯƠNG…
Ngày 16/12/2013
Vũ Hướng Dương


 Có một giọt sương vô tình rơi trên mái lá, trong đêm giá lạnh. Mái nhà nhỏ xíu như một người tí hon giữa một xóm làng quạnh hiu. Bao năm qua, nó vẫn nằm lặng im như đang say ngủ giữa bao la đất trời, có thể vì buốt giá, có thể vì nó không hề quan tâm gì đến chung quanh, một thế giới quá đỗi quen thuộc từ khi nó ra đời.
Giọt sương lăn tròn trên chiếc lá khô. Nó mới hiện diện cách đây không lâu. Bên dưới nó, một em bé mới sinh ra đời, trông thật ngộ nghĩnh. Đôi mắt to tròn, chiếc mũi xinh xinh, miệng nhỏ xíu với đôi môi hồng luôn nở nụ cười. Trong chiếc khăn nhỏ, em bé nhìn cha, nhìn mẹ, nhìn xung quanh, như muốn gởi lời chào thăm đến tất cả, kể cả đám chiên lừa nằm co ro trong chuồng như những kẻ may mắn được chứng kiến phút giây em bé ra đời. Chào chú bé nhé, giọt sương nhỏ thì thầm. Sao em lại ra đời vào cái nơi tồi tàn này vậy, cái nơi không dành cho con người. Ngay những ngày bình thường, những người khách quen thuộc của mái lá đơn sơ này cũng chỉ là những chú chiên bé nhỏ, vậy mà hôm nay, nó được hân hạnh đón tiếp cả một gia đình, có cả một em bé mới sinh ra đời. Thật là vui.
Giọt sương thấy hai vợ chồng âu yếm nhìn chú bé, rồi nhìn nhau trong niềm hạnh phúc dâng trào, có lẽ niềm vui của họ quá lớn khiến cho không gian xung quanh không còn có ý nghĩa gì nữa. Vậy cũng hay, bởi sự dư dật về vật chất đâu có thể sánh bằng tình yêu chân thành được, và phước hạnh nhất là được yêu thương, vâng, được yêu thương.
Người đàn ông choàng thêm chiếc áo cho vợ mình để bớt lạnh. Họ ngồi sát lại gần nhau để truyền cho nhau từng hơi ấm, thì thầm với nhau về những gian khổ mà họ trải qua tên đường đến đây. Những lời nói thật nhỏ, thật nhỏ như sợ em bé giật mình, như sợ làm phá vỡ cái không gian yên lặng, thanh bình này. Người mẹ cầm lấy những ngón tay bé nhỏ của em bé mà nâng niu từng chút, còn em bé thì cứ bình thản nhìn mọi người, ánh mắt sáng lên như muốn trao gởi một thông điệp bình an, thông điệp yêu thương cho họ, dẫu rằng những gió mưa, giông bão có thể chưa hề chấm dứt. Cái không gian nhỏ bé của mái lá này tự nhiên ấm cúng vô cùng dưới ngọn đèn nhỏ rung rinh trong gió, ánh sáng cũng vừa đủ để ôm lấy cái gia đình hạnh phúc này, cái gia đình nghèo khó, không đủ điều kiện để tìm một nơi nào tốt hơn để qua đêm. Ánh sáng đêm nay có thể không rực rỡ như ánh đèn cung điện, không lộng lẫy như những sắc màu lấp lánh trên trang sức bạc vàng, nhưng vẫn dịu dàng soi lên từng khuôn mặt, lung linh một tia sáng hạnh phúc trong từng ánh mắt, những tia sáng từ trái tim của mỗi con người hiện hữu nơi đây. Thời gian cũng như dừng lại để phút giây vui mừng có thể dài thêm được đôi chút, để tình yêu được thấm sâu vào từng cử chỉ, những lời nói thì thầm trong đêm giá lạnh.
Trên cao kia, một ngôi sao sáng ngời, có lẽ đây là ánh sao sáng nhất trong những vì sao trên thế gian. Ánh sao hiền hòa, nhưng lại bừng sáng lên một cách lạ lùng, tiềm ẩn một sức sống kỳ diệu, sâu lắng trong từng vệt sáng chiếu trong đêm trường.. Ánh sao trời cao lại nhẹ nhàng len lỏi vào mái lá đơn sơ, chạy quanh chiếc máng cỏ, lấp lánh soi khuôn mặt sáng ngời, hạnh phúc ấy. Tất cả như bừng sáng lên, rực rỡ hơn, rộn ràng hơn, và trong cái giây phút tuyệt vời ấy, đâu đây lại vang lên những giai điệu thánh nhạc du dương, vang vọng, như muốn báo một tin mừng cho trần thế, như muốn mở ra một kỷ nguyên mới cho nhân loại…
Giọt sương bỗng thấy mình lung lay, đã đến giờ phải ra đi. Nó từ từ lăn xuống theo chiếc lá. Một giọt nước lăn tròn trên má người mẹ đang âu yếm nhìn chú bé. Giọt sương lạnh giá giờ đây đã hòa vào trong dòng nước mắt ấm áp,sung sướng của người mẹ. Người cha hỏi, em khóc à. Dạ không, em hạnh phúc quá, Giê-xu, con mình thật dễ thương.
Một đêm An lành, Phước hạnh.
VŨ HƯỚNG DƯƠNG

Chủ Nhật, 15 tháng 12, 2013

GIÁNG SINH ƠN PHƯỚC

GIÁNG SINH ƠN PHƯỚC


Cuộc đời có biết bao tấm gương để chúng nhìn lại, để thấy mình, thấy người và càng biết ơn Chúa vì Ngài đã ban cho chúng ta nhiều hơn, tốt hơn những gì chúng ta xứng đáng nhận. Đến với các em nhỏ mồ côi, tôi lại cảm nhận được tình yêu của Chúa ban cho mình. Chúng ta, thật ra cũng chỉ là những kẻ bất hạnh trong thế gian này, nếu không có Cha yêu thương đang chăm sóc, đỡ nâng từng bước đi… thì không thể biết được mình sẽ ra sao đây.



Hồng, Giám đốc Trung tâm, nói với tôi:
       - Chút nữa, anh phát biểu với các em mấy lời nhé!
Tôi cười cười:
       - Để xem thử.
Thật ra, tôi cũng đã chuẩn bị tâm lý để nói với các em mấy lời về mục đích chuyến đi thăm này, Giáng sinh mà. Tôi định nói nhiều ý nhưng chợt nhớ lại, ở đây không thể làm chứng một cách rõ ràng được vì dù sao cũng là một cơ quan, mà muốn nói điều gì thì cũng phải được sự cho phép của họ.

Tôi đã đến thăm Trung tâm Nuôi dưỡng Trẻ mồ côi sơ sinh này được vài lần. Những chuyến đi trước thường vào dịp 1/6, Trung thu… nên cũng có khá nhiều đoàn đến thăm các em. Tuy vậy, Giáng sinh thì không có ai cả, nên chúng tôi quyết định đến thăm các em. Ngoài những món quà có được từ số tiền vận động một số anh chị em ở Hội Thánh và các phụ huynh, tôi còn đem theo mấy quyển “Niềm hy vọng” mà Tổng Liên Hội vừa gởi về hôm trước. Mong rằng những câu chuyện trong cuốn sách sẽ đem lại cho các em một niềm hy vọng mới, một sự đổi thay mới khi các em biết được Chúa Giê-xu là Đấng luôn yêu thương các em.

Trước buổi gặp mặt hôm nay, chúng tôi đã xuống thăm các em sơ sinh. Hồng cho biết, đa số các em ở đây là bị cha mẹ bỏ rơi, nhiều em chỉ mới một tuần tuổi mà cũng phải xa mẹ. Nếu may mắn được phát hiện sớm thì các em được chăm sóc, hồi phục nhanh, tuy vậy cũng có em khi phát hiện bị bỏ rơi thì sức khỏe đã yếu, kiến bu quanh người… đôi khi đem đến bệnh viện cũng không qua khỏi. Có một bé trai rất dễ thương, dễ tính, ai bồng cũng cho cả, nhưng khi thả xuống thì không chịu, thậm chí còn co chân lên không cho thả. Thương nhất là một em hình như mới được một tuổi, bị mù, ngồi chơi một mình, không khóc, không đòi, như một người bàng quan với cuộc sống nhiều cay đắng này…

Các em ở đây, đa số đều có hoàn cảnh gia đình rất khó khăn. Khi trò chuyện với Hồng, tôi mới biết ở đây có ba chị em ruột được Trung tâm nuôi dưỡng đã 11 năm. Ba mất sớm do bị bệnh gan, mẹ bỏ đi, để lại bốn chị em sống cùng bà nội. Gia đình quá nghèo nên không có ruộng đất, chỉ mò cua bắt ốc sống qua ngày. Hồng nói với tôi, ngày lên đón các em, thấy cảnh bà nội cùng bốn cháu lặn lội dưới suối mà chảy nước mắt. Người đã vậy, nhà ở còn tệ hơn, giống như một chái bếp của người ta, vừa nhỏ, vừa lụp xụp, không có một cái gì đáng giá… Trung tâm đón ba chị em về, để lại một người chị lớn nuôi bà, đến nay chính quyền địa phương đã làm cho bà một căn nhà tình thương, cũng xem như bớt khổ được một chút. Tôi nhìn Thanh, cô chị đầu trong ba chị em được Trung tâm đưa về, nhỏ xíu như một cô bé học lớp 5, dù năm nay em đã học lớp 9. Ở tuổi này, các em đã có những suy nghĩ của người lớn rồi, vì vậy, đôi mắt Thanh luôn mang một vẻ u uất, buồn cho số phận, lo lắng cho tương lai. Hồng cho biết, đúng ra ở tuổi Thanh, Trung tâm phải chuyển em đi nơi khác, dành cho trẻ lớn hơn, vì ở đây chỉ có chức năng nuôi dạy các em sơ sinh thôi… Vậy mà không đành chia rẻ tình cảm của ba chị em, vì cuộc sống cay nghiệt đã chia rẻ tình cảm của các em với ba mẹ rồi. Tôi cầm tay Thanh mà không nói nên lời, con người bất lực là vậy, chỉ có Tình yêu Thiên Chúa mới có thể lấp đầy được những khoảng trống vô biên trong mỗi tâm hồn con người… Cuộc đời có biết bao tấm gương để chúng nhìn lại, để thấy mình, thấy người và càng biết ơn Chúa vì Ngài đã ban cho chúng ta nhiều hơn, tốt hơn những gì chúng ta xứng đáng nhận. Đến với các em nhỏ mồ côi, tôi lại cảm nhận được tình yêu của Chúa ban cho mình. Chúng ta, thật ra cũng chỉ là những kẻ bất hạnh trong thế gian này, nếu không có Cha yêu thương đang chăm sóc, đỡ nâng từng bước đi… thì không thể biết được mình sẽ ra sao đây. Đến thăm nơi đây, bản thân chúng tôi cũng muốn hai con mình có thêm những trải nghiệm về cuộc sống, thấy được các bạn cùng lứa, mọi điều cũng như mình, nhưng nếu thiếu tình thương của ba mẹ thì bất hạnh biết bao. Hai đứa nhỏ cũng tỏ ra hòa nhập với các bạn rất nhanh, chúng ngồi chơi, nói chuyện rất vui vẻ như những người quen nhau đã lâu.

Sau khi các em ổn định, Hồng giới thiệu tôi, có mấy lời với các em.. Tôi nói với các em về ý nghĩa của Lễ Giáng sinh. Cách đây hơn 2000 năm, có một hài nhi ra đời, cũng nhỏ bé, yếu ớt nằm trong lòng mẹ như các em. Nhưng điều kỳ diệu là hài nhi đó không như những người khác mà có một nhiệm vụ lịch sử, cao cả mà Đức Chúa Trời đã sắp đặt: giáng sinh làm người, để sống một cuộc đời như con người, thấu hiểu những nổi khổ của con người, và mở ra con đường phước hạnh, đem con người trở lại cùng với Đức Chúa Trời, hài nhi đó là Chúa Giê-xu, Con Đức Chúa Trời. Lễ Giáng sinh chính là kỷ niệm Chúa Giê-xu vào đời, và là ngày vui của toàn thể nhân loại chứ không phải chỉ của những người tin Chúa. Chính vì vậy, chúng tôi đến đây để chúc mừng các em và các mẹ, những người đang săn sóc các em nhân ngày kỷ niệm Chúa Giê-xu giáng sinh, Đấng ban sự cứu rỗi, phước hạnh cho những người tin nhận Ngài… Mấy đứa nhỏ cứ im lặng nhìn tôi, tôi cũng không biết các em nghĩ gì, nhưng trong lòng cứ cầu nguyện xin Chúa Thánh Linh động chạm đến tâm linh các em, dù những gì đến với các em hôm nay là quá đơn sơ, nhưng mong rằng ít nhất các em cũng phần nào biết được Chúa Giê-xu là ai, đến thế gian để làm gì, liên quan như thế nào với cuộc sống các em. Biết đâu một ngày nào đó các em sẽ tin nhận Chúa…

Chúng tôi cùng phát quà cho các em. Các mẹ1 được nhận quà cũng hơi bất ngờ vì trước đây, các đoàn từ thiện đến thăm thường chỉ cho quà các em mà thôi. Trong phần quà Giáng sinh này dĩ nhiên phải có thêm Thiệp Giáng sinh, và có cả cuốn “Niềm Hy vọng” mà chúng tôi muốn thay lời làm chứng cho các em.

Nhìn những khuôn mặt nhỏ bé dưới kia, tôi ước gì được gần gũi được với các em nhiều hơn để giới thiệu về tình yêu của Chúa Cứu thế Giê-xu khi Ngài chấp nhận lìa bỏ ngôi cao sang của mình để xuống thế gian làm người, chịu chết trên thập tự giá chuộc tội lỗi cho nhân loại. Thấy cuốn sách “Niềm hy vọng” có vẻ lạ, nhiều em đọc say mê mà quên cả ăn bánh kẹo. Cuốn sách mỏng nên những em lớn chỉ đọc một chút là xong ngay.

 Đến giờ chia tay, Thanh lại gần, nói nhỏ:
       - Con nói cái này, chú đừng cười nhé!
       - Sao lại cười, có gì con cứ nói.
       - Chủ nhật này cho tụi con đi nhà thờ với.
       - Tụi con? Là mấy đứa?
       - Ba chị em con với mấy đứa bạn nữa, chắc cũng năm sáu đứa.
       - Được thôi, nhưng phải nói với mẹ Hồng, mẹ cho phép, tụi con mới được đi.
       - Dạ.

Nghe tôi nói, Hồng cười:
       - Được chớ. Em giao mấy đứa cho anh luôn cũng được. Ráng mà nuôi cơm nghe.
Hồng quay sang Thanh:
       - Đi với chú, cô, các con phải ngoan, nghe lời, không được nghịch phá nghe. Đứa nào mà không nghe lời, mẹ biết được, mẹ phạt.

Thanh hí hửng ra mặt. Tôi thật vui như mở cờ trong bụng, Chúa thật kỳ diệu, Ngài đã đáp lời cầu xin của chúng tôi. Vậy là dù Giáng sinh chưa đến nhưng đã có niềm vui rồi. À, mà Giáng sinh cả mùa kia mà. Cả đoàn cứ nhìn nhau cười mãi, tôi biết, họ cũng vui như tôi…

Thật là một mùa Giáng sinh đáng nhớ. Giáng sinh Yêu thương, Giáng sinh ơn phước.


Vũ Hướng Dương

-------------------------------
Ở Trung tâm Nuôi dưỡng Trẻ mồ côi sơ sinh, “mẹ” là người chăm sóc một nhóm trẻ, khoảng từ 10-15 em, các em được gọi là “con”, sống chung với nhau như một gia đình.