Thứ Hai, 30 tháng 11, 2015

4 NGÀY, SÂN GA VÀ…

      


Có một sự kết nối hữu hình mà ít ai chú ý: những đoàn tàu ngày đêm đi qua đây, vượt nhiều sông suối, rồi cuối cùng cũng có lúc vang tiếng còi tàu ở sân ga quê nhà. Những người con Chúa cũng vậy, dù có đi bốn phương trời, dù ở bất kỳ Hội Thánh nào, họ vẫn luôn được kết nối trong tình yêu của Ngài…

Ngày thứ nhất:
Về quê nghỉ được mấy ngày, Nhật khám phá ra rằng, nhà ngoại ở gần một sân ga khá vắng vẻ. Vắng vẻ vì nó chỉ là ga tránh tàu chứ không phải đón khách, chính vì vậy, hiếm khi mới có một đoàn tàu dừng chân tại nơi này.

Sân ga có đến ba đường ray, ở giữa chúng là một lối đi bằng bê-tông rất lớn, kéo dài gần như từ đầu đến cuối nhà ga. Buổi sáng, không khí nơi đây thật là mát mẻ, trong lành, chính vì vậy Nhật cũng thường ra đây để tập thể dục.

Được đi, chạy nhảy giữa đất trời bao la trong sương sớm thật là tuyệt, đôi lúc Nhật cứ tưởng mình đang ở một thế giới khác, bởi trong cái không gian yên tĩnh này, tất cả mọi vật dường như đang được đổi thay, biến hóa. Cái ồn ào thường ngày đã không còn, thay vào đó là những tiếng gió nhẹ như đang lang thang trên từng ngọn cây, thỉnh thoảng, một tiếng gà gáy vang, như báo với mọi người, đêm đã dần qua. Chính ở trong không gian ban mai buổi sớm như vậy, Nhật thấy đất trời như gần lại, những lo toan cuộc sống hầu như đã biến mất ở một góc nào đó, cái còn lại là sự khoan khoái, nhẹ nhàng, thanh tịnh, một cảm giác bình yên lạ lùng. Sáng nay, cũng như mọi ngày, Nhật ra tập thể dục ở sân ga rất sớm. Phía đầu kia, cũng có một cô bé đang đi ngược chiều với Nhật. Chắc là từ đâu mới đến, Nhật nghĩ thầm, bởi những người ở đây, Nhật cũng đều biết, bởi vỏn vẹn chỉ có vài ba gia đình mà thôi.

Cô gái dáng người nhỏ, tóc dài, dáng người có vẻ khỏe khoắn, nước da hơi ngăm. Tự tin và dễ nhìn, đó là những cảm nhận đầu tiên khi Nhật nhìn thấy cô bé. Hai người gặp nhau ở giữa sân ga. Lần đầu, Nhật chỉ nhìn, vâng chỉ dám nhìn thôi,… Cô gái thì nhoẻn miệng cười rất vô tư. Lần thứ hai, Nhật mạnh dạn cất tiếng:
- Chào buổi sáng. Nghe có vẻ sáo quá, nhưng thật tình cũng không biết nói thế nào nữa.
Cô gái chào lại. Tự nhiên, Nhật nghĩ, sao mình không đi cùng chiều, để nói chuyện cho vui.
- Bạn mới tới đây hả?
- Dạ, em mới tới hôm qua.
Nghe giọng nói, giống như vùng Nam Trung Bộ.
- Ở Khánh Hòa phải không?
- Dạ không, em ở Phú Yên.
- Phú Yên, sao lại vào tận đây.
- Thì em đi công việc, việc riêng thôi.
Nhật làm quen:
- Mình tên Nhật, bạn tên gì?
- Em là Nhật Linh.
-          Ồ sao trùng hợp vậy?
- …
- Vì mình là Linh Nhật. 
- Thật không?
- Nói đùa đấy, nhưng cũng gần giống: Minh Nhật, “minh” với “linh” cũng không xa gì.

Cả hai cùng cười, rồi lại im lặng, cứ tiếp tục bước đi, Nhật lại mong cho thời gian đi chậm hơn thường ngày, dẫu gì thì hôm nay cũng đặc biệt hơn, có thêm một người bạn cùng đường… Và dĩ nhiên trước khi chia tay, họ cũng đã kịp hẹn nhau, sáng mai gặp nhau trong buổi tập thể dục.



Ngày thứ hai: 
Buổi sáng thật là đẹp, và vui nữa chứ, vì Nhật mới ra sân tập thì đã thấy Nhật Linh rồi. Hôm qua, biết được Nhật Linh cũng là tín hữu tại Phú Yên nên Nhật rất mong được gặp lại sáng nay. Hai người nói chuyện như là quen biết đã lâu. Nhật Linh chỉ vào một lỗ tường bên cạnh đường tàu:
- Anh thấy gì không?
- Có gì đâu?
- Cái hốc đó.
- Thì sao?
- Nó giống như một hộp thư bí mật. Ước gì một sáng nào đó, mình ra tập thể dục, có ai tặng cho mình một món quà để trong đó…
-  Tưởng tượng cũng giỏi nhỉ?
- Ờ, thì đôi khi cũng phải mơ mộng một chút, mà anh có thấy nó giống hộp thư không?
Nhật nhìn đi nhìn lại, thì cũng hơi giống giống, chút xíu thôi. Con gái thật là mơ mộng.
- Ờ, có chút xíu.
- Sao lại chút xíu, giống nhiều đó. Ở Hội Thánh em cũng có cái hộp thư bí mật như vậy. Lâu lâu tụi em hay gởi quà tặng cho nhau.
- Nhưng nếu đã bí mật thì làm sao người ta biết mà đến lấy.
- Thì nhắn tin chứ. Nhật Linh cười ra vẻ khoái chí khi thấy Nhật thắc mắc. Cái cô bé này thật…

Nhật Linh bỗng hỏi:
- Anh là người ở đây hả?
- Quê ở đây thôi.
- Anh có quen ai ở Vĩnh Long không?
- Từ đây xuống Vĩnh Long xa lắm mà. Nhưng có gì không?
- Em cần xuống Vĩnh Long, nếu có người quen, hỏi thăm thì dễ…
- Hội Thánh nào vậy?
- Hội Thánh An Lạc Tây.
- Vậy à, vậy thì mình biết.

Và rồi, Nhật chỉ đường cho người bạn mới quen một cách cụ thể. Mùa hè vừa qua, Nhật được về Vĩnh Long thăm một người bạn, nhà ở Hội Thánh An Lạc Tây, gần bờ sông. Nhà thờ tuy nhỏ nhưng sinh hoạt rất vui, người miền Tây thì ai cũng vậy, nhiệt tình và rất thân thiện, chính vì vậy, dầu ở cả mười ngày, nhưng Nhật vẫn thấy thoải mái, tự nhiên như ở nhà.

Thế rồi, Nhật Linh kể cho Nhật nghe chuyện mình vì sao phải xuống Vĩnh Long. Thì ra Nhật Linh chính là thành viên của Ban Thanh niên một Hội Thánh tại Phú Yên, Trong một chương trình truyền giảng, bạn đã làm chứng cho một thân hữu tin nhận Chúa. Tuy nhiên, người này đã về lại Vĩnh Long. Hôm nay, Nhật Linh xuống Vĩnh Long để nhờ Hội Thánh chăm sóc giúp.

Nhật Linh nói:
- Vậy có thể trưa nay em sẽ xuống Vĩnh Long.
- Đi liền vậy hả?
- Tranh thủ mà anh, còn về mà đi làm nữa, em xin nghỉ có mấy ngày thôi.
- Vậy chúc đi may mắn nhé. Đường đi cũng xa lắm đó.
- Cám ơn anh nhiều.

Vậy là hôm nay Nhật Linh đi Vĩnh Long. Cũng can đảm lắm, vì dám đi một mình đến một nơi xa lạ. Nhưng thật ra cũng đâu có gì mà xa lạ, bởi ở đâu có Hội Thánh Chúa, thì ở đó có những người anh em mình mà. Nhật thầm nguyện cho chuyến đi của Nhật Linh thành công, gặp được người bạn mới của mình.

Ngày thứ ba:
Buổi sáng, Nhật đi tập thể dục, vẫn không thấy Nhật Linh, chắc là chưa về. Sân ga hình như vắng vẻ hơn mọi ngày, mặc dầu chẳng có gì thay đổi. Ở một góc kia, mấy cây bàng đang đung đưa những chiếc lá vàng trên bầu trời đang dần sáng. Đúng là có bạn thì khác hẳn, hôm nay đi tập một mình, Nhật thấy thiếu thiếu một cái gì đó. Sân ga hình như rộng hơn, con đường cũng có vẻ dài hơn mọi lần và thời gian cũng trôi qua thật chậm.

Nhìn sân ga, Nhật lại nhớ đến quê nhà, cũng ở gần một sân ga như vậy. Có một sự kết nối hữu hình mà ít ai chú ý, những đoàn tàu ngày đêm đi qua đây, qua nhiều sông suối, rồi cuối cùng cũng có lúc vang tiếng còi tàu ở sân ga quê nhà. Những người con Chúa cũng vậy, dù có đi bốn phương trời, dù ở bất kỳ Hội Thánh nào, họ vẫn luôn được kết nối trong tình yêu của Ngài…

Buổi chiều, Nhật nhận được tin nhắn của Nhật Linh: “Em đã về, chuyến đi thành công, đã giới thiệu tín hữu mới cho Hội Thánh. Ngày mai, nhớ đi tập thể dục nhé!”

Ngày thứ tư:
…Đằng kia, những dãy nhà chung quanh sân ga như vẫn còn ngái ngủ trong sương sớm, khi ánh nắng ban mai còn lang thang ở dưới chân trời, tất cả đều im lìm như những bóng dáng của một ngày đã đi qua, để rồi khi ánh bình minh chợt về, chúng lại sáng lên, mới mẻ hơn và sinh động hơn như chuẩn bị cho một ngày vừa đến. Ngày mới bao giờ cũng ẩn chứa nhiều điều thú vị, đẹp đẽ mà.

Sân ga thường ngày vẫn vắng, nhưng sao hôm nay lại vắng vẻ hơn. Mấy anh chị công nhân viên ở ga vẫn chưa ngủ dậy, cũng không nghe tiếng gà gáy sớm như mọi khi nữa. Nhật đi tập thể dục mà tâm trí cứ mênh mang ở đâu ấy. Thỉnh thoảng, Nhật lại nhìn vào cái hẻm nhỏ phía cuối sân ga, xem thử người bạn của mình có xuất hiện không, vậy mà vẫn không thấy.

Chờ mãi, vẫn không thấy Nhật Linh ra tập thể dục như thường ngày. Hay là cô nàng dậy trễ, Nhật cứ nghĩ thầm như vậy.
Rồi tự nhiên Nhật nhớ đến cái “hộp thư” của Nhật Linh, hay là mình sẽ viết vài dòng để vào đó, nói với bạn là sáng nay mình chờ mãi mà không thấy Nhật Linh ra. Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng Nhật vẫn phân vân, không biết như vậy có “tự nhiên” quá không. Nhưng dù gì thì cũng nên thông báo một tiếng, nhất là hôm qua, Nhật Linh đã hẹn với Nhật là sáng nay ra tập thể dục rồi mà.

Bước đến chỗ hòm thư, Nhật chợt thấy trong đó có một gói giấy, buộc một sợi dây nylon màu vàng một cách cẩn thận. Nhật mở ra, hóa ra là một cuốn sách của, “Bức Tranh Lớn Của Đức Chúa Trời” của Vaughan Roberts. Bên trong, có mấy chữ: “Hôm nay NL về lại Phú Yên, không kịp tạm biệt. Tặng anh cuốn sách mà em ưa thích, đọc đi nhé. Hẹn gặp!”

Cầm cuốn sách, Nhật thấy cũng vui vui, nhưng cũng hơi buồn, vậy là đã xa một người bạn dễ mến vừa mới quen. Phú Yên, chắc cũng không nhiều Hội Thánh lắm, và nếu nhiệt tình, cũng không khó để tìm Nhật Linh đâu.


Và cũng có thể, biết đâu đó, vài ngày nữa, Nhật sẽ có một chuyến đi ra miền Trung… Chắc sẽ là một chuyến đi đầy thú vị.

CHIẾC CA INOX CŨ

  
“Ngày nọ, Thầy Truyền đạo nói với mấy đứa nhỏ:
-        Mình nhóm lại cũng đã lâu, các con đã hiểu biết lời Chúa tương đối rồi. Hôm nay, Thầy muốn các con nghĩ đến việc phải làm sao để có được một ngôi nhà nguyện cho riêng mình, không thể cứ nhóm ngoài trời, mượn nhà của người khác được.
-        Xây nhà nguyện, đứa nào cũng tỏ ra thích thú. Bọn chúng là những đứa trẻ lang thang, không còn người thân thích, chúng là đủ nghề, bán báo, đánh giày… để kiếm sống. Chúng được Thầy Truyền đạo làm chứng và hướng dẫn nhóm thờ phượng Chúa vào mỗi chiều Chúa nhật. Ngôi nhà nguyện, đúng là một mơ ước chung của tất cả bọn trẻ. Bỗng một đứa hỏi:
-        Thưa Thầy, nhưng tụi em làm gì có tiền để mà xây nhà nguyện?
-        Các em phải có niềm tin vào sự quan phòng của Chúa, nhưng trước hết, các em phải biết dâng hiến, để thể hiện tấm lòng của mình, Thầy tin chắc rằng Chúa sẽ mở đường cho chúng ta.
Thế rồi cả bọn cùng nhau dâng hiến. Đứa nhiều, đứa ít, nhưng tất cả là những gì mà chúng đã để dành bấy lâu nay. Một đứa ngập ngừng nói với Thầy Truyền đạo:
-        Em không có tiền vậy, em không dâng được không Thầy?
-        Cũng được, nhưng em không nhớ lời bài Thánh Ca 374 sao: Mau dâng cho Chúa bao điều tốt nhất, thời thanh xuân luôn cả năng lực…
-        Vậy em có 3 viên bi mà em rất quí, em dâng cho Chúa được không?
Thầy Truyền đạo hơi bất ngờ, suy nghĩ một lác rồi ông nói:
-        Cũng được, Chúa sẽ chấp nhận tấm lòng của em.
Mấy đứa trẻ còn lại, tuy không dám cười, đứa nào cũng cố nín vì cái vẻ ngây ngô của bạn mình. Làm sao có thể xây dựng nhà nguyện với chỉ 3 viên bi.

Sáng Chúa nhật tuần sau, Thầy Truyền đạo chia sẻ giữa Hội Thánh về nhóm trẻ mà thầy đang phụ trách. Chúng đang có nhu cầu xây dựng nhà nguyện và đã dâng được một ít tiền và… 3 viên bi. Cả Hội Thánh ai nấy cũng buồn cười, có người lại nghĩ Thầy Truyền đạo nói vui. Tuy nhiên, thầy vẫn bình tỉnh, nói về nhu cầu của các em và xin Hội Thánh cầu nguyện cho các em. Bỗng phía dưới, có bàn tay dơ lên:
-        Tôi xin mua lại 3 viên bi đó với giá một trăm ngàn đô la được không?
Cả Hội Thánh sửng sốt, người mua là một người giàu có, nhưng kín tiếng.

Cuối cùng, ngôi nhà nguyện của đám trẻ đã được xây xong và người ta gọi đó là “Nhà thờ Ba viên bi”, bởi ba viên bi đó đã được dâng lại cho nhà thờ và được đặt trong một chiếc hộp gương xinh xắn để hằng ngày, mọi người có thể chiêm ngưỡng nó, và cảm nhận được phép lạ, quyền năng của Đức Chúa Trời đã làm trên con dân Ngài, những tấm lòng trong trắng, ngây thơ của những đứa trẻ nghèo…”
Thầy Truyền đạo phụ trách vừa kể xong câu chuyện, bọn trẻ đều im lặng. Hoàn cảnh của chúng cũng không khác mấy đứa kia mấy, cũng mồ côi, cũng là trẻ em vô gia cư, và cũng đang khát khao có một nơi nhóm lại tươm tất.
-        Hôm nay, Thầy cũng giống như vị Truyền đạo trong câu chuyện, muốn mấy em nghĩ đến việc chúng ta sẽ xây dựng một nhà nguyện cho riêng mình, và chúng ta cũng bắt đầu bằng việc dâng hiến, các em hãy dâng bằng chính tấm lòng biết ơn Chúa của mình.
Sau khi các bạn dâng tiền, Tuấn nói với Thầy Truyền đạo:
-        Em có một cái này, muốn dâng cho Chúa, để mong Chúa làm phép lạ như bạn trong câu chuyện.
-        Cái gì vậy?
-        Dạ, cái ca bằng inox. Đây là kỷ vật của ba em để lại, ba quí nó lắm, nhưng em không hiểu vì sao. bởi nó đã bị lủng. Hôm nay, em cũng xin dâng cho Chúa, cầu xin Chúa làm phép lạ để chúng em mau có tiền làm nhà nguyện.
Thầy Truyền đạo khá lúng túng. Câu chuyện mà ông vừa kể, chẳng qua là ông nghe một vị Tôi tớ Chúa thuật lại trong bài giảng, chẳng biết nó có thật hay không. Hôm nay, ông kể lại để khích lệ tinh thần của bọn trẻ, hóa ra nó làm thật. Bây giờ, ông cũng không biết giải thích thế nào, và chỉ biết thầm  nguyện với Chúa, nghe lời cầu xin của ông và của đám trẻ, và biết đâu, điều kỳ diệu nào đó lại xảy ra.
Ông cầm cái ca inox trong tay, nhìn ánh mắt sáng ngời của Tuấn mà cũng thấy vui vui. Trẻ em có khác, ngây thơ và trong sáng, đúng như lời Chúa nói: “…Hãy để con trẻ đến cùng ta, đừng cấm chúng nó; vì nước Đức Chúa Trời thuộc về những kẻ giống như con trẻ ấy. ” (Mac 10:14). Đúng là cái ca này không thể làm gì được bởi nó đã bị lủng, móp méo, nhưng nguyên nhân vì sao thì ông không thể biết, nhất là tại sao ba của Tuấn lại quí nó. Nghe Tuấn nói, ông gìn giữ nó rất cẩn thận và nói với ông, con hãy giữ kỹ cái ca này, vì nó là kỷ niệm của đời ba. Tuấn trân trọng điều đó, và cho đến bây giờ nó vẫn giữ lấy cái ca, cho dù thời gian trôi qua đã lâu.

Chúa nhật tuần sau đó, ông báo cáo với Hội Thánh về chuyện của đám trẻ. Mọi người cũng tỏ ra cảm động với những gì đã xảy ra, nhưng không có một bàn tay nào đưa lên… Thầy Truyền đạo buồn lắm, ông biết, vẫn có khoảng cách giữa những câu chuyện giáo dục và thực tế cuộc sống, nhưng dù sao, ông cũng mong một điều gì đó xảy ra, để khích lệ bọn trẻ, và chính cả ông nữa.
Sinh hoạt với nhóm trẻ được hai năm nay, ông hiểu chúng rất rõ, mỗi đứa mỗi hoàn cảnh, nói chung rất đáng thương. Đa số đều mồ côi, hoặc giả nếu còn cha hay mẹ, thì cũng rất nghèo khổ, không thể nuôi chúng qua ngày nổi, chứ chưa nói đến chuyện cho ăn học. Ông tình cờ gặp Tuấn lần đầu tiên trước một quán nước nhỏ. Gia đình Tuấn đã không còn ai, nghe nói ba Tuấn trước đây đã đi bộ đội và qua đời mấy năm trước. Mẹ Tuấn đã mất khi cậu bé mới có hai tuổi, Tuấn không có người thân, chính vì vậy, mới mười tuổi đầu, Tuấn đã phải tự nuôi sống bản thân mình bằng nghề bán báo dạo. Thầy Truyền đạo làm chứng về Chúa cho Tuấn, ông kể về tình yêu thương vĩ đại của Đức Chúa Trời, Ngài là “Cha của kẻ mồ côi” mà. Tuấn cho biết, trước đây, gia đình mình cũng đã tin Chúa, nhưng sau khi ba mất, Tuấn hoàn toàn mất phương hướng và không còn đi nhóm lại nữa. Hôm đó, ông đã dẫn em về sống dưới mái ấm tình thương, ngôi nhà dành cho đám trẻ có hoàn cảnh khó khăn mà Hội Thánh đang cưu mang…


Chiều tối hôm đó, một người đàn ông lạ đến thăm Thầy Truyền đạo. Ông nói rằng, ông trước đây là một tín hữu của Hội Thánh, thời gian sau này đã định cư tại nước ngoài. Lúc sáng, ông có nghe nói về một cái ca inox cũ mà một đưa trẻ đã dâng, ông xin phép được xem nó.
Khi cầm chiếc ca trong trong tay, người khách lạ bồi hồi, xúc động nói:
-        Đúng là chiếc ca đã cứu mạng tôi và bạn tôi rồi.
Hóa ra trước đây, ông cùng đơn vị với ba của Tuấn trong quân ngũ. Hai người trở nên thân nhau khi biết người kia cũng là một người con Chúa. Họ thân thiết với nhau như anh em, và những khi gặp nhau, đều động viên nhau sống cho thật tốt, giữ gìn đức tin cho dù hoàn cảnh có như thế nào.
Trong một lần bị địch tập kích, lúc đó ông đang bị đau và được ba Tuấn săn sóc, cho uống nước. Một viên đạn đã tình cờ bay trúng chiếc ca, nó đã cứu mạng của cả hai người. Họ đã quì gối cầu nguyện cảm tạ Chúa, và xem chiếc ca lủng đó như là một kỷ vật của tình bạn giữa hai người.
Kể từ khi ra nước ngoài, ông đã không còn liên lạc gì với người bạn cũ. Đây là lần đầu tiên về thăm quê hương, ông rất buồn vì người bạn thân đã qua đời, nhưng cũng rất vui khi biết được Tuấn, con của người bạn vẫn còn tin Chúa. Ông cũng rất biết ơn Tuấn, dù hoàn cảnh khó khăn, nhưng vẫn gìn giữ kỷ vật của cha, cho dù em có thể bán nó đi bất cứ lúc nào cho những người mua bán ve chai.
Suy nghĩ một lúc lâu, ông nói với Thầy Truyền đạo:
-        Điều này, tôi xin Thầy giữ kín cho đến khi hoàn thành. Trước mắt, tôi xin dâng một ít tiền, vì thật ra, bản thân tôi cũng không khá giả lắm. Khi tôi về lại bên kia, tôi sẽ thưa với Hội Thánh, vận động các bạn bè, hy vọng sẽ có đủ để giúp cho việc xây dựng nhà nguyện. Xin Chúa cảm động lòng họ, thấy được tâm tư, tấm lòng của mấy đứa trẻ, để sớm có đủ kinh phí và bắt tay vào việc trong thời gian sớm nhất. Bây giờ, tôi với Thầy cùng đi thăm cháu Tuấn và những người bạn của nó…

Thầy Truyền đạo trong lòng như được mở một nút thắt lớn. Những điều đã xảy ra với ông có thể không giống hoàn toàn với những gì ông đã kể cho bọn trẻ, nhưng rõ ràng, Chúa đã thấy nổi lòng của ông và bọn trẻ, Ngài đã điều hướng mọi sự thật tốt lành. Ông cảm tạ Chúa, và sẽ báo tin vui này cho mấy đứa trẻ, à, mà cũng chưa báo được, vì như lời người kia, phải giữ kín cho đến khi hoàn thành. Thôi thì, cũng đành chấp nhận vậy, nhưng ông tin chắc một ngày không xa, tin vui sẽ đến với Hội Thánh, với bọn trẻ, vì Đức Chúa Trời của chúng ta là Đấng đầy lòng yêu thương và vô cùng giàu có mà…

QUÉT NHÀ


Ngày 09/10/2015
Vũ Hướng Dương
 

Ngày xưa, ngoại tôi là một người cực kỳ kỹ tính. Nói là “cực kỳ”, vì trong bất cứ việc gì, bà cũng đòi hỏi mọi người làm một cách tỉ mĩ, cẩn thận. Lúc tôi còn nhỏ, khoảng mười mấy tuổi đầu, một lần về nghỉ hè, ngoại bảo tôi quét nhà. Tôi thì cứ quét theo cái kiểu “lấy lệ” của mình. Nhưng ngoại tôi không bằng lòng chút nào, ngoại bắt tôi quét lại, rồi chỉ cho tôi từng góc nhỏ trong nhà, gầm bàn, gầm tủ…, mọi nơi đều phải moi móc cho sạch sẽ. Ngoại nói, quét nhà thì phải quét cho sạch, như vậy mới hết rác. Và tôi nhận được một bài học kinh nghiệm quí báu, đó là, ngôi nhà ngày càng sạch sẽ hơn, khi mỗi lần chúng ta quét dọn thật kỹ càng.

Bây giờ, mỗi lần quét nhà, tôi lại nhớ đến những gì ngoại đã dặn ngày xưa, thấy cũng thấm thía, về cả hai mặt, nghĩa đen và nghĩa bóng.

Về nghĩa đen thì không cần nói, nhưng nghĩa bóng thì tôi mãi không quên và cầu nguyện với Chúa cho tôi biết áp dụng nó hằng ngày.

“Mỗi buổi sáng thì lại mới luôn, sự thành-tín Ngài là lớn lắm.” (Ca thương 3:23)

Muốn mỗi ngày, đời sống tâm linh được mới mẻ, tất nhiên phải có Lời Chúa hướng dẫn, và muốn được Chúa ngự vào lòng, chúng ta cũng nên dọn ngôi nhà tâm linh chúng ta cho sạch sẽ, gọn gàng, không rác rưởi. Hãy suy nghĩ về ngày hôm qua, những việc làm, những lời nói, những được-mất, những thành công-thất bại. Những gì cần thiết loại bỏ, hãy dứt khoát, đừng chần chừ, vì nó hoàn toàn không có ích chúng ta. Hãy cầu xin Chúa cho chúng ta một ngày mới, có thêm sự khôn ngoan, thông sáng từ Chúa ban cho để mỗi ngày rác rưởi càng ít đi.


Một ngày mới sẽ bắt đầu thật sự vui vẻ với ngôi nhà mới sạch sẽ, khang trang, đó cũng là một khởi đầu cho những công việc có ích cho Nhà Chúa, đem lại sự khích lệ cho nhiều người.

QUẲNG GÁNH LO ÂU

Ngày 01/10/2015
 

 “Người dẫn chương trình giơ cao một ly nước và hỏi khán giả:

- Quí vị thử đoán xem ly nước này nặng bao nhiêu?

- Điều đó còn phụ thuộc vào anh cầm nó trong bao lâu chứ.

- Đúng vậy, nếu tôi cầm nó trong một phút thì không có gì đáng nói. Nhưng nếu tôi cầm nó trong một tiếng đồng hồ thì tay tôi sẽ mỏi. Còn nếu tôi cầm nó cả một ngày, quí vị sẽ gọi xe cấp cứu cho tôi. Cùng một khối lượng, nhưng mang nó càng lâu thì nó càng trở nên nặng hơn.

Trong cuộc sống cũng vậy. Nếu chúng ta cứ liên tục chịu đựng gánh nặng, nó sẽ càng ngày càng trở nên trầm trọng. Không sớm thì muộn chúng ta cũng gục ngã. Điều quí vị phải làm là đặt ly nước xuống, nghỉ một lát rồi tiếp tục cầm nó lên.

Thỉnh thoảng chúng ta phải biết đặt gánh nặng cuộc sống xuống, nghỉ ngơi lấy sức để còn tiếp tục mang nó trong quãng đời tiếp theo. Khi bạn trở về nhà, hãy quẳng lo âu về công việc ngoài cửa. Ngày mai bạn sẽ nhặt nó lên và tiếp tục mang. Còn bây giờ: Giải trí và thư giãn!”

Chúa Giêxu từng phán: “Hỡi những kẻ mệt mỏi và gánh nặng, hãy đến cùng ta, ta sẽ cho các ngươi được yên nghỉ. Ta có lòng nhu mì, khiêm nhường; nên hãy gánh lấy ách của ta, và học theo ta; thì linh hồn các ngươi sẽ được yên nghỉ. Vì ách ta dễ chịu và gánh ta nhẹ nhàng.” (Phúc Âm Mathiơ 11: 28-30)

Lời mời gọi của Chúa Giêxu thật diệu kỳ, Ngài có sẵn những chương trình, phương cách để giúp chúng ta thoát khỏi những gánh nặng và nỗi lo âu luôn đeo bám chúng ta hằng ngày.


Là con người, ai trong chúng ta không có gánh nặng? Hãy trao cho Chúa. Chỉ có Ngài mới làm được việc này chứ không ai khác, bởi Ngài chính là Đức Chúa Trời Toàn năng. Thật là một điều kỳ diệu. Vậy, bạn còn chần chờ gì nữa?