NGƯỜI KHÔNG CÓ MẶT
Ngày 30/11/2013
Ngày 30/11/2013
Vũ Hướng Dương
…Tôi thầm cầu nguyện
cho bạn, nguyện xin Chúa thăm viếng tâm linh bạn, cho bạn thấy, hiểu được con
đường mình phải chọn, con đường phước hạnh mà Ti Na đã đi. Chỉ có con đường đó,
Thủy mới có thể thoát ra được cái vòng xoáy khắc nghiệt của cuộc sống này, mới
có thể được gặp lại con gái yêu thương mình trong nước Chúa…
(xem: Ngày Phục sinh của Ti Na)
(xem: Ngày Phục sinh của Ti Na)
Tôi và Thủy ngồi dưới gốc
cây, gần mộ Ti Na , ngôi mộ nhỏ nhắn được xây khá đẹp, tôi biết đó là tất cả những
gì Thủy có thể làm cho đứa con gái yêu của mình.
Sau ngày Ti Na qua đời,
cuộc sống của Thủy đổi thay khá nhiều. Nổi buồn nào rồi cũng nguôi ngoai, tuy vậy,
tôi biết, Thủy không bao giờ quên được đứa con gái bé bỏng của mình. Tôi rất
vui khi biết Thủy đã bắt đầu một cuộc sống mới, bạn mở một quán may đồ nhỏ trước
sân nhà, kề mặt đường, để tự lo cho mình. Nhờ trước đây có biết nghề may quần
áo nên cô sinh viên năm nào cũng không đến nổi vất vả khi bắt đầu một cuộc mưu
sinh mới. Thời gian sau, Thủy lại nhận thêm dạy kèm mấy em nhỏ cùng xóm. Dần dần,
nghe tiếng cô Thủy “mát tay” trong việc dạy trẻ nhỏ, mấy phụ huynh đem liền đem
con đến gởi. Vì thế, hằng ngày cái quán nhỏ của Thủy bao giờ cũng rộn ràng tiếng
cười, tiếng nói của trẻ nhỏ. Tôi biết điều này an ủi Thủy rất nhiều. Thủy đã
tìm thấy lại được niềm vui trong cuộc sống, có vẻ tươi tắn hơn hẳn những ngày
qua. Tôi rất mừng cho bạn.
Chuyến này tôi về thăm Thủy
với mục đích trả lại cho bạn bức tranh của Ti Na mà Thủy đã tặng cho tôi trước
khi rời khỏi bệnh viện. Bức tranh có hình bé đang bay cùng Chúa lên Thiên đàng,
còn tôi và Thủy đang nhìn theo… Thủy cho tôi xem những bức tranh còn lại của Ti
Na. Con bé vẽ thật ngộ nghĩnh, có bức Ti Na vẽ mình và mẹ đang chơi đùa trong
vườn hoa, có bức vẽ hai mẹ con đi về trên đường, phía sau là cổng bệnh viện,
còn tôi thì ngồi trên ghế đá với một chú bé đang nhìn theo. Nhưng tôi ngạc
nhiên nhất là bức tranh Ti Na vẽ bé đang ngồi trên chiếc xe lăn, một người cao
lớn, mặc áo choàng, tôi nghĩ là Chúa, đang đẩy xe cho bé đi dạo giữa những cụm
mây… Tôi không biết nói gì, nhưng tâm hồn trẻ thơ thật là trong trắng.
Buổi sáng, trời vẫn còn
mát, những đám mây mùa thu lại bắt đầu vui chơi nhởn nhơ trên bầu trời trong
xanh. Tôi vẫn còn nghe đâu đây tiếng ve cuối hạ thỉnh thoảng lại vang lên, một
bài ca chia tay đầy lưu luyến. Cuộc sống là vậy, bốn mùa thay nhau tiếp nối bước
chân thời gian, mỗi mùa để lại trong ta những hình ảnh, kỷ niệm khó phai, những
ký ức ấy là một bài ca cuộc sống, theo bước chân mỗi người trong suốt cuộc hành
trình trên thế gian này.
Chúng tôi ngồi dưới một
vòm cây ở góc khu vườn, những tán lá xanh xòe ra che bóng mát thật là dễ chịu.
Ti Na như vẫn hiện hữu như một người thứ ba trong cuộc trò chuyện. Tôi hỏi Thủy:
-
Những ngày cuối, Thủy thấy Ti Na ra răng?
-
Bé vui lắm, mỗi lần vẽ xong là bé cười thích thú. Bé nhắc tới chú Vũ hoài…
-
Chứ không nhắc tới ai nữa à?
-
Hồi nớ có ai để mà nhắc. Thủy trả lời buồn bả. Lúc nớ, cả gia đình giận Thủy
nên ông bà ngoại chỉ lên thăm bé được có một lần.
Tôi lặng im, tôi biết
mình đã vô tình chạm vào nỗi đau của bạn.
-
Thủy biết tại răng Ti Na lại vui không?
-
Ờ, mấy ngày cuối bé mệt lắm nghe, nhưng rất vui, mình cũng không hiểu tại răng?
Hay là nhờ có Vũ tới chơi.
-
Một phần thôi, nhưng phần khác quan trọng hơn là bé biết mình sẽ được lên Thiên
đàng cùng Chúa sau khi qua đời.
Thủy ngạc nhiên nhìn tôi:
-
Răng Vũ biết?
-
Thì biết chớ, Ti Na đã tin Chúa rồi mà.
-
Tin Chúa là răng?
Tôi lại nói với bạn về cuộc
sống tạm trên thế gian này, về việc cần phải biết thờ phượng Thượng đế của con
người… Rồi sự chết của Chúa Giê-xu trên thập giá để chuộc tội cho nhân loại, và
ai muốn thoát khỏi sự chết đời chỉ có một con đường duy nhất là đến với Chúa.
-
Ti Na được Chúa cứu, nên sau khi qua đời, bé sẽ ở Thiên đàng cùng với Chúa. Thủy
không thấy bức tranh Ti Na vẽ răng, bé và Chúa đang bay về trời, vẫy tay chào tụi
mình mà…
Thủy cười, rưng rưng nước
mắt. Tôi biết bạn nhớ Ti Na lắm.
-
Thủy có muốn mình sẽ ở cùng Ti Na không?
-
Muốn chớ, ai mà không muốn ở cùng con mình, nhất là khi nó dễ thương như rứa.
-
Rứa thì Thủy chỉ cần một điều đơn giản.
-
Điều chi?
-
Tin Chúa.
-
Tin Chúa?
-
Cầu nguyện với Chúa, tin nhận Chúa. Từ đó, Thủy sẽ là con của Chúa như mình, chắc
chắn sau ni khi qua đời, Ti Na sẽ đón Thủy ở Thiên đàng…
Thủy im lặng, cứ cầm những
bức tranh của Ti Na xem. Tôi biết trong lòng Thủy vẫn còn ngổn ngang, tôi im lặng
để cho bạn có những phút giây cho riêng mình.
Cuộc đời có quá nhiều điều
phải suy nghĩ, đắn đo. Cứ mỗi lần chúng ta dừng lại là giống như bắt đầu một chặng
đường mời, một ngã rẽ, một sự đổi thay. Thủy cũng vậy, những tưởng tháng ngày
sinh viên sẽ đem lại cho bạn một tương lai tươi sáng, vậy mà bạn đã dừng lại giữa
chừng. Rồi cuộc sống gia đình lúc đầu đã đem lại cho bạn những niềm vui mới, vậy
mà chẳng bao lâu, niềm vui sớm tàn và biết bao nổi buồn lại ập đến. Niềm hạnh
phúc lớn nhất của bạn cũng đã đi xa. Thủy trở về lại quê nhà với hành trang là
sự chán nản, mất phương hướng. Ti Na vẫn mãi là tất cả cuộc đời bạn… Tôi thầm cầu
nguyện cho bạn, nguyện xin Chúa thăm viếng tâm linh bạn, cho bạn thấy, hiểu được
con đường mình phải chọn, con đường phước hạnh mà Ti Na đã đi. Chỉ có con đường
đó, Thủy mới có thể thoát ra được cái vòng xoáy khắc nghiệt của cuộc sống này,
mới có thể được gặp lại con gái yêu thương mình trong nước Chúa…
Kết thúc bài giảng, vị
Truyền đạo hướng về Hội Thánh:
-
Thưa quí ông bà anh chị em thân mến, cuộc đời của con người giống như một khách
trọ trên thế gian này, chúng ta đến rồi đi trong vòng một đời người, khoảng sáu
bảy chục năm, người thọ thì có thể đến trăm tuổi rồi cũng kết thúc chuyến hành
trình của mình. Chúng ta, nhất là những người con Chúa sẽ để lại điều gì trên
thế gian này khi chúng ta từ giã nó mà về nước Thiên đàng. Điều đó tùy thuộc
vào mỗi người, vào mỗi sự cảm nhận ơn Yêu thương của Chúa để từ đó chúng ta có
những việc làm cụ thể. Bản thân tôi, tôi cũng không biết ngày nào mình sẽ ra
đi, nhưng ước nguyện lớn nhất của tôi là để lại cho mọi người những kỷ niệm tốt
đẹp của một cuộc đời Hầu việc Chúa, qua đó có thể giúp cho nhiều người biết đến
Chúa Giê-xu. Tuy nhiên, hôm nay tôi không nói về tôi, về chúng ta, những người
có mặt trong nhà thờ này. Tôi xin được nói về một người vắng mặt, người đó đã
cách xa người thân mình được mấy tháng rồi, nhưng những gì em để lại cho họ là
những ước nguyện thật trong sáng: được đi cùng Chúa, được Ngài âu yếm, yêu
thương…
Rồi Thầy kể về những ngày
nằm tại bệnh viện của Ti Na cho đến khi em gặp Chúa, về những bức tranh vẽ của
Ti Na trước khi em qua đời, nó như một Thông điệp Yêu thương gởi đến cho mọi
người: em đã được đi cùng Chúa rồi… Và qua những bức tranh nhỏ mà Ti Na đã để lại,
mẹ em đã tin Chúa.
Khi Thầy đưa cho Hội
Thánh xem những bức tranh của Ti Na, ai cũng xúc động, có người rưng rưng nước
mắt. Tới đây hình như Thầy Truyền đạo cũng nghẹn ngào, một không khí yên bình
bao phủ chung quanh. Có điều gì đó rất lạ thường mà tôi không thể nào diễn tả
được, nó dịu dàng, sâu lắng và hình như thúc giục mỗi người cần nhìn lại chính
mình, những tháng ngày đã đi qua và những gì sẽ đến. Mọi người, không ai bảo ai
đều bước tới cầm tay Thủy, tất cả đều im lặng, nhưng tôi cảm nhận được cái tình
cảm ấm áp, sẻ chia của mỗi người con Chúa ở nơi đây. Thủy gục đầu vào vai tôi,
khóc nức nở.
Tôi hỏi:
-
Răng rứa, lại buồn hả?
-
Không buồn, chỉ nhớ bé thôi.
-
Ờ, ai mà không nhớ. Nhưng Thủy có biết chừ bé đang vui lắm không?
-
Rứa hở?
-
Chớ răng. Ti Na biết mẹ đã tin Chúa thì rất vui, một ngày nào đó, hai mẹ con sẽ
gặp nhau, đó là điều bé mong muốn đó…
Ờ, chắc chắn là vậy. Giờ
này có lẽ Chúa cho Ti Na thấy được những gì đã đến với mẹ mình, thật là vui. Tôi
không biết nói gì với bạn nữa, trong phút giây này, cái không khí ấm áp đầy
tình yêu thương ấy đã thay cho hàng triệu ngôn từ để diễn tả tấm lòng của mỗi
người.
Tình yêu Chúa thật tuyệt
vời.
VŨ HƯỚNG DƯƠNG