Thứ Tư, 12 tháng 2, 2014

TẾT YÊU THƯƠNG

TẾT YÊU THƯƠNG
Ngày 27/01/2014
 Vũ Hướng Dương


Má tôi hỏi:
- Má đi chợ, ai có mua chi không?
Thằng cu em nói:
- Mấy cái khăn mặt của con hư hết rồi?
- Hư ra răng?
Chị hai tôi cười cười nói:
- Má không thấy hả, để con đem lên cho má coi.
Nói vậy, chị hai tôi liền chạy xuống nhà dưới cầm cái khăn mặt của thằng cu em lên. Má tôi cầm lấy cái khăn, ngó qua ngó lại, rồi thở dài, nói:
- Cu em, cái khăn mặt hay cái giẻ lau nhà đây? Mới mua mấy tháng mà…
Chị hai tôi nói vào:
- Chỉ có mua cho hắn cái khăn bằng gỗ mới không hư thôi.
Cái mặt thằng cu em bí xị. Mà thật, khó có thể nhận ra đó là cái khăn mặt mà má mua cho mỗi người mỗi cái vào dịp đầu năm học. Cho đến bây giờ, cái khăn của má với chị hai vẫn còn mới, y nguyên màu như hồi mới mua. Của ba và tôi tuy không còn nguyên vẹn nhưng cũng không đến nổi nào. Riêng cái khăn của thằng cu em thì không thể tưởng tượng nổi, tuy nó không dơ lắm nhưng đã bị rách tả tơi…
Má tôi cười:
- Má thấy lâu rồi, nhưng cứ để cho hắn dùng. Bữa ni mua luôn cho cả nhà một lần.
Ba tôi bảo:
- Thôi, mua mỗi người một cái khăn mới, nhưng riêng cho thằng cu em hai cái, để cho hắn có mà lau mặt với người ta. Cu em, hai cái được chưa?
Thằng cu em mặt cười hớn hở. Chị hai tôi tố thêm:
- Má mua cho hắn thêm mấy cái quần đùi nữa, cái mô con thấy cũng rách hết đáy rồi, ăn rồi bắt con vá lại bắt mệt.
Ba tôi phàn nàn:
- Cái thằng… chim có chút xíu mà sao lại mau hư đồ rứa?
Má tôi la:
- Cái anh này, nói tầm bậy hoài. Thôi để má mua cho ít cái quần đùi, nhớ là phải giữ gìn cho cẩn thận nhe, đừng để chị hai với má phải ăn rồi lo vá quần áo cho miết… Ráng mà học cho giỏi là ba má mừng.
Chiều 30 tết, má bảo tôi và chị hai qua mời bà nội, nhà có bữa cơm tất niên. Cơm nước xong, nội hỏi ba tôi:
- Một năm qua rồi, cả nhà thấy răng?
- Dạ, chúng con cũng đã tổng kết rồi, cảm ơn Chúa một năm qua bình an, tốt đẹp. Mấy đứa nhỏ, đứa mô học hành cũng tốt, không đợi nhắc nhỡ. Thằng cu em còn nhỏ mà học khá nhất, học sinh giỏi liên tục, điểm cao nhất khối. Mấy đứa nhỏ rất siêng đi nhóm, học Kinh Thánh cũng tốt lắm, năm mô cũng có phần thưởng.
Tôi nhìn qua thấy cái mặt thằng cu em có vẻ sung sướng lắm, nó nhìn tôi cười cười. Chắc là nó đang nghĩ đến sáng mai, mồng một tết, thế nào bà nội cũng lì xì cho nó nhiều nhất, bởi bà nội cưng nó lắm…
- Công việc làm ăn thì cũng bình thường, thời buổi khó khăn mà nhà mình có cái ăn cái mặc là tốt rồi.
- Ờ, má cũng thấy rứa. Cha mi, thằng cu em học giỏi, để mai rồi bà nội lì xì cho. Thằng cu em sung sướng chui vô lòng bà nội.
Tôi biết ngay là như vậy, cái thằng sướng thật.
- Ờ rồi, hai đứa lớn răng con.
- Dạ, chị hai thì xong đại học rồi, thằng Vũ thì chuẩn bị vô trường. Hắn mà đi học thì cũng mệt, nội lo tiền không cũng đuối.
- Thôi, phải cố gắng chứ, nội thấy mấy đứa học được, nội mừng lắm đó. Ông bây mà còn, thì ổng đi khoe cả làng, cả xóm…
Nội cười cười, có vẻ cũng hơi xúc động khi nhắc đến ông nội. Tôi có nghe kể lại hồi ba tôi đậu vào đại học, ông nội tôi sung sướng vô cùng, gặp ai cũng khoe, cũng kể, khiến bà tôi nói, ổng làm như ổng đậu không bằng… Kể ra mừng cũng đúng vì hồi đó, cả làng có mấy người học cấp ba, mà người vào đại học như ba tôi chắc chỉ một hai người, thành thử đó là chuyện rất đáng tự hào, chứ không phải như bây giờ, sinh viên đại học nhà nào cũng có. Mỗi thời mỗi khác.
- Năm ni, cố gắng sửa cái nhà lại cho nó đàng hoàng, bữa sau có tiệc tùng chi cho đàng hoàng. Nội tôi cười nhìn qua chị hai. Chị tôi biết ý:
- Nội tức cười ghê, con mới ra trường, chưa có việc làm nghe.
- Ờ, thì cũng phải tới ngày nớ chớ. Mau lên, để coi thử thằng cháu rễ, hắn ra răng chứ…
Tôi chen vào:
- Chắc là xấu trai lắm nội nợ.
Chị hai tôi:
- A, cái thằng rủa chị phải không, xí nữa biết tay.
Tôi cười, rủ thằng cu em chạy mất, những vẫn nghe tiếng chị hai tôi kêu lên, không có trốn nghe, tết khỏi lì xì luôn. Thằng cu em nghe hai tiếng lì xì có vẻ hơi phân vân, tôi nói:
- Biết tính chị hai rồi chớ, yên tâm đi, tí nữa vô nịnh ít câu là mai có tiền lì xì, khỏe re…
Bà nội nói tiếp:
- Thằng Vũ đâu rồi?
- Dạ, con đây. Tôi với thằng cu em lò mò vô lại nhà.
- Hôm qua nội có ghé nhà chú Tám chơi.
- Chú Tám hở nội?
- Ờ thì chú Tám ở trước nhà thờ chớ mô. Nè, con bé Duyên kỳ rày nó dễ thương lắm nghe, mà học hành đàng hoàng nữa…
Chị hai tôi chen vào:
- Rồi, nội chọn cháu dâu rồi đó, phải không nội?
Nội tôi cười:
- Đâu, nội thấy hắn dễ thương mà ở trong Chúa nữa…
Chị hai tôi lại có cơ hội trả đũa:
- Rứa là không chừng ba má con sửa nhà không phải cho con đâu nội nghe, cho trưởng nam đó.
Tôi cười, mà thật, Duyên kỳ rày dễ thương lắm. Ba tôi nói:
- Răng năm ni má có vẻ quan tâm tới tụi hắn nhiều rứa? Chà kiểu ni bà nội mấy đứa đòi bồng chắt rồi đây…
- Nói là nói rứa, chứ chuyện đó tùy thuộc vào Chúa, vào sự lựa chọn mấy đứa nhỏ. Con nhớ cầu nguyện cho má, tuổi cao, sức khỏe thì khi nắng khimưa, không biết rồi theo ba bây hồi mô không biết. Chúa cho còn khỏe ngày mô là vui ngày nớ rồi, đừng đau ốm lặt vặt là được, làm khổ con khổ cháu. Bây sửa nhà có thiếu thì nói má đưa cho, má còn ít để dành, cứ lấy làm, hồi mô có rồi trả. Má cũng không làm chi, chỉ để cho đứa mô cần thì mượn. Cầu nguyện cho mấy anh em, mấy đứa em dâu, răng cho hắn tin Chúa thật sự, đi nhà thờ là má mừng. Con phải có nhiệm vụ hướng dẫn cho mấy đứa hắn, mấy cháu nữa…
Nội nói vậy chứ tôi biết tính nội. Sinh chín người con, nhưng cuối cùng chỉ có gia đình ba tôi, chú Tư là trọn vẹn trong Chúa. Các cô chú tôi thì có người cũng yếu đuối, có người lại có vợ, có chồng ngoài Chúa. Nội buồn lắm, nhưng biết làm sao được, chỉ biết cầu nguyện và khuyên răn các cô, chú thôi. Ngày xưa, gia đình nội rất nghèo nên chuyện học hành của ba tôi cũng khá vất vả. Chính vì vậy mà khi ba tôi vào đại học, là chuyện mà ông bà nội tôi sung sướng nhất. Khi ba tôi cưới vợ, ông bà nội lại thêm một niềm vui bởi má tôi cũng là người con của Chúa, sốt sắng thờ phượng Chúa. Má tôi rất hiền, chưa bao giờ có lời qua tiếng lại với những người khác. Khi “có chuyện”, má chỉ biết im lặng, rồi từ từ chuyện cũng sẽ qua, tôi học được điều này ở má.
Năm nào cũng vậy, sau bữa cơm tất niên thì ba má tôi cũng bắt nồi bánh lên và nấu cho đến tận sáng mồng một. Tối 30 bao giờ cũng rất vui, ba má thì gói bánh, còn mấy chị em chúng tôi thì cột bánh. Dĩ nhiên cột bánh cũng không dễ, nếu không chặc tay thì bánh hay bị xì nước, bị nhão. Mấy năm đầu tôi và cu em thường hay “bị thưởng” cho những cái bánh do tự tay mình cột, nhưng bây giờ, tay nghề chúng tôi cũng cao rồi nên không còn như xưa nữa. Tôi và thằng cu em hay tranh thủ thưởng thức phần nhân thừa của bánh tét, bánh chưng khi má tôi vừa gói xong, nhất là nhân của bánh ngọt. Có khi thằng cu em lại tự gói cho mình một cái bánh không giống ai, tròn không ra tròn, vuông không ra vuông, rồi cũng bỏ vào nồi, đòi nấu cho được. Tuy má có cằn nhằn, nhưng rồi cũng vui vẻ chìu ý cục cưng của má, và dĩ nhiên cái bánh đặc biệt đó chỉ một mình nó thưởng thức thôi. Năm nay, nhà tôi không nấu bánh nhiều vì nội đã nhờ chú Tư nấu giúp. Ngày xưa, khi còn khỏe, nội tôi thường nấu bánh cho cả nhà, nhưng nay yếu rồi, nội lại nhờ ba tôi và mấy chú nấu bánh. Dù vậy, năm nào, nội cũng ở lại đón giao thừa với nhà tôi, kể chuyện ngày xưa người ta ăn tết như thế nào, những câu chuyện có thể nghe đi nghe lại nhiều lần mà mấy chị em chúng tôi hầu như không thấy chán.
Tết năm đó gia đình chúng tôi thật vui.

* *
Duyên hỏi:
- Mẹ đi chợ, ai có mua chi không?
Ta Ni nói:
- Mấy cái khăn mặt của con hư hết rồi?
- Hư ra răng?
Ti Na cười cười nói:
- Mẹ không thấy hả, để con đem lên cho mẹ coi.
Nói vậy, Ti Na liền chạy xuống nhà dưới cầm cái khăn mặt của Ta Ni lên. Duyên cầm lấy cái khăn, ngó qua ngó lại, rồi thở dài, nói:
- Ta Ni, cái khăn mặt hay cái giẻ lau nhà đây? Mới mua mấy tháng mà…
Ti Na nói vào:
- Chỉ có mua cho hắn cái khăn bằng gỗ mới không hư thôi.
Tôi giật mình, hình như lịch sử đang lặp lại, một cái tết yêu thương nữa trong gia đình chúng tôi. Quả thật cuộc sống như một vòng xoay, chỉ có những nhân vật và thời điểm là thay đổi, còn sự việc thì hình như vẫn như vậy. Và dĩ nhiên, tôi cũng rất thích những thời điểm dễ thương như thế này lắm…
VŨ HƯỚNG DƯƠNG

MÙA XUÂN VỀ LẠI... (4)

Ký Sự: Mùa Xuân Về Lại…Quế Sơn


Phần cuối: QUẾ SƠN, MỘT THỜI KHÔNG QUÊN
Sáng ngày 11/02/2014, tôi lại lên đường dự chương trình Hiệp nguyện của MSTĐ trong tỉnh. Tôi không đi theo những con đường quen thuộc, từ Hương An lên Đông Phú, hoặc từ ngã ba Cây Cốc lên Việt An rồi rẽ xuống Quế Sơn. Hôm nay, theo sự giới thiệu của MSNC Trần Văn Khôi, Quản nhiệm HTTL Hà Lam, tôi chạy lên đến nhà thờ Tin Lành Hà Lam, rồi dọc theo con đường bêtông mới làm phía trước nhà thờ, qua sông Ly Ly, ra Chợ Đàng rồi đến nhà thờ Quế Sơn. Đường khá gần, chỉ khoảng 15km, rất thoáng, dễ đi.
HTTL Quế Sơn, đối với tôi không hề xa lạ. Từ khi MS Đinh Văn Tư còn quản nhiệm ở đây, tôi thường hay lên xuống để giúp đỡ ông một số việc, dạy Thánh kinh hè cho thiếu nhi, thiếu niên, dạy nhạc… Sau này, khi MS Phan Ân về quản nhiệm, tôi cũng thường đến, ghé thăm ông, bởi ông cũng là Mục vụ của TLH nữa. Các anh chị em tại Quế Sơn, bao năm rồi vẫn vậy, vẫn những con người ấy: Lai, Hồng, Hiền, Tuyết, Đồng, Hà, Thu Ba, Ánh…, vẫn gắn bó với công việc Chúa tại quê hương mình. Dĩ nhiên, Quế Sơn hôm nay đã quá nhiều thay đổi. Cơ sở Cơ đốc Giáo dục được xây mới, HT cũng đông vui hơn, ổn định hơn. Lên Quế Sơn lại có nhiều đường hơn, tốt hơn. Ngồi nói chuyện với MS Phan Ân về sức khỏe của ông, về những câu chuyện gặp mặt của các cựu cô nhi TL Nha Trang… tôi lại thấy vui vì sự gần gũi, thân thiện của một vị lãnh đạo Giáo hội. Thật lòng mà nói, tôi phục MS ở một điều, khi có những điều gì chưa đạt, ông không bao giờ la trách tôi mà chỉ dùng những từ rất nhẹ nhàng để điều chỉnh, và dĩ nhiên là tôi không thể nào không vâng phục được. Riêng bà MS Phan Ân, bao giờ cũng như một người chị tinh thần, một phần bà là chị của một người anh em cựu cô nhi TL Nha Trang, một phần vì sự gần gũi, chân tình đối với chúng tôi…
h (1)
Nhà thờ Tin Lành Quế Sơn đầu tiên (ảnh Thánh Kinh báo)
h (2)
Nhà thờ Tin Lành Quế Sơn hiện nay
h (6)
MS Phan Ân, Quản nhiệm HTTL Quế Sơn
Khi đi dạo một vòng, khi nhìn lại ngôi nhà thờ, tôi mới giật mình, mới đó mà đã trên 20 năm rồi, kể từ khi xây dựng lại nhà thờ như hiện nay. Trong lịch sử, HTTL Quế Sơn được thành lập từ HTTL Tam Kỳ, chỉ sau Hội Thánh mẹ 1 năm (1927). Xem Thánh Kinh báo, chúng ta dễ dàng thấy, nhà thờ Tin Lành Quế Sơn hồi ấy giống hệt như nhà thờ Tin Lành Tam Kỳ, có lẽ cả hai chung một bản vẽ. Tuy nhiên thời gian về sau, mỗi HT đều có những chặng đường khác nhau, nếu Tam Kỳ luôn ổn định, không bị hư hoại bởi chiến tranh thì nhà thờ Quế Sơn đã bị đổ nát vào năm 1972, sau những trận chiến ác liệt. Đó là ngôi nhà thờ đã xây lại, chứ không phải nhà thờ đầu tiên. Tôi đã sưu tầm được tấm hình ông bà MS Nguyễn Văn Sĩ đứng trên đống đổ nát của nhà thờ Tin Lành Quế Sơn, chỉ còn lại một bức tường một bên mặt tiền, và thú vị thay, bức tường đó vẫn còn được giữ lại cho đến bây giờ. Hơn bốn mươi năm trôi qua, bao cuộc đổi dời, nhưng thời gian như dừng lại khi tôi đứng bên bức tường kỷ niệm ấy và dưới chân nó là hai ngôi mộ, một của những “Nạn nhân chiến cuộc Mùa hè đỏ lửa” (nguyên văn) và một, của hai người con của ông bà MS Nguyễn Văn Sĩ, về Nước Chúa ngày 18/8/1972. Tôi lặng người, không dám để cho những xúc cảm của mình dâng trào, có một khoảng trống vắng nào trong tâm tư lại tràn về, đã bao nhiêu năm rồi, dù chỉ là một kẻ hậu sinh, nhưng tôi cũng không thể làm ngơ được trước những điều quá xót xa như vậy…
h (3)
Kinh Thánh Hè năm 1971 (ảnh tư liệu của HTTL Quế Sơn)
h (4)
Ông bà MS Nguyễn Văn Sĩ đứng giữa cảnh đổ nát của nhà thờ TL Quế Sơn, bức tường nhà thờ bên góc phải hiện vẫn còn đến bây giờ (ảnh sưu tầm trên internet)
h (5)
Bức tường còn lại và hai ngôi mộ
Sau năm 1975, nhà thờ Quế Sơn được xây dựng, bằng những gì còn lại của nhà thờ Tin Lành Phú Trung. Không biết chi tiết này có chính xác hay không, nhưng tôi cũng đã đến và thấy ngôi nhà thờ này rồi, nó khá nhỏ. Và đến năm 1993, MS Đinh Văn Tư đã cùng HT xây dựng lại một ngôi nhà thờ khá lớn, khá đẹp cho tới bây giờ.
Nói đến Quế Sơn tôi lại nhớ đến những cô bé, cậu bé đã một thời gắn bó. Nói là vậy, nhưng hiện nay đa số các em đã có gia đình. Nào Trang, nào Na, nào Lộc… Riêng Lộc thì tôi không thể nào quên được những tháng ngày cùng nhau trong lớp Thánh Kinh hè năm xưa, khi cuộc sống còn khá vất vả. Buổi chia tay cuối cùng làm các em khóc nức nở, và bản thân tôi cũng không cầm được nước mắt. Tôi đã dốc lòng cầu nguyện cho các em, có một tương lai tươi sáng trong Chúa, một cuộc đời thành công trong bước đường Hầu việc Ngài. Lộc về lại quê nhà Việt An với một bao tải đựng áo quần, Kinh Thánh, sách vở. Hồi đó, do không có điều kiện tổ chức nên HTTL Việt An gởi các em lên Quế Sơn học Thánh Kinh hè. Tôi hỏi Lộc, em đi về bằng gì, em trả lời, đi bộ, nếu xin được xe của ai đó thì về. Chặng đường từ Quế Sơn về Việt An trên 10km, ngày hôm nay đi lại rất dễ dàng, còn cách đây trên 20 năm thì khác, chưa kể đường xấu, khó đi. Cái chất phát, hồn nhiên của em như vậy làm tôi nhớ mãi, và dầu đến hôm nay, em đã trưởng thành, đã là một người lo cho sinh viên tại HTTL Hòa Mỹ, nhưng đối với tôi, em bao giờ cũng là Lộc của ngày xưa, của những ngày khó khăn, vất vả, nhưng rất giàu tình yêu thương trong Chúa.
Quá khứ là vậy, có thể có những điều chúng ta quên, nhưng có những điều luôn phải nhớ, bởi nó là nguồn động lực, nguồn cảm hứng cho cuộc sống hôm nay và cả ngày mai.
Cuộc sống trôi qua từng ngày, mỗi ngày đều có những điều thú vị, hấp dẫn riêng của nó như từng trang sách mới, điều quan trọng là chúng ta nhìn ra nó, và có biết tận hưởng nó hay không. Tháng 2 này vẫn còn nhiều chuyến đi, vẫn còn những nhiều lần phải lăn bánh, chỉ mong sao Chúa ban cho có sức khỏe, có niềm vui… để mỗi chuyến lên đường, tôi học được những bài học quí báu cho riêng mình, để luôn thấy đời mãi vui, ngày mãi đẹp, dẫu mưa nhiều, nắng rát, nhưng điều đó chỉ là những nét chấm phá thêm phần thi vị cho cuộc hành trình của tôi trên mỗi chặng đường quê hương.
Vũ Hướng Dương

MÙA XUÂN VỀ LẠI... (3)

Ký Sự: Mùa Xuân Về Lại…Hội An


Phần 3: HỘI AN, NHỮNG NGƯỜI ANH EM CŨ
Tôi lại gặp những chiếc lá bàng đỏ đang bay theo gió vào sáng ngày mồng 9 tết tại sân sau nhà thờ Tin Lành Hội An. Hôm nay, những người Cựu Cô nhi Tin Lành Nha Trang gặp mặt đầu năm, họ đủ mọi lứa tuổi, trẻ nhất có thể trên 40, còn hầu hết đã là ông, là bà. Những đứa trẻ năm xưa bây giờ dĩ nhiên không còn trẻ nữa, nhưng thật là một điều kỳ diệu, chính những khoảnh khắc trẻ thơ của một thời xa cũ ấy lại là mối kết nối bền chặc tâm hồn để giữ họ gần lại với nhau.
h (1)
Con đường mù sương
Chúng tôi gặp lại những anh chị em rất quen, nhưng không thường gặp, Phan Thanh, Xuân B, Phạm Xuân Tín, Hồ Vinh, Phạm Xuân Hồng, Phạm Xuân Quang, anh Vĩnh, anh Ánh…, đặc biệt có cả chị Luông, người đã lặn lội từ Khe Sanh về đây để gặp gỡ các người bạn cũ.
MSNC Nguyễn Công Tâm Thiện, Quản nhiệm HTTL Hội An rất vui khi được biết đa số các anh chị em Cựu Cô nhi Tin Lành Nha Trang đều đã thành đạt thuộc linh, lẫn thuộc thể. Họ đã có những người dâng mình Hầu việc Chúa, đứng trong hàng ngũ lãnh đạo Giáo hội; họ có những người Hầu việc Chúa theo sự yêu thích của mình: giúp đỡ về tài lực cho các Hội Thánh, cho con dân Chúa khắp nơi; hoặc họ là những chấp sự hết lòng cộng tác cùng Tôi con Chúa xây dựng HT vững mạnh; nếu là tín hữu, họ cũng là những đóa hoa thơm hương sắc trong vườn hoa của Chúa…
h (2)
Nhà thờ Tin Lành Hội An
Dĩ nhiên vẫn còn nhiều anh chị em ngã gục trước biết bao thử thách cuộc sống, đó là điều không tránh khỏi. Chúng ta luôn đối diện với một cuộc đấu tranh không bao giờ chấm dứt: những thử thách, cám dỗ cuộc đời, nhưng kẻ thù nguy hiểm nhất chính là cái tôi trong ta. Chính cái tôi mặc cảm đã khiến nhiều anh chị em thấy mình sao bất hạnh quá, lạc lõng quá, thiệt thòi quá. Cái tôi ấy đã làm cho họ quên đi những gì mình đã nhận được, học được trong những tháng năm sống trong Viện. Ôi, cuộc sống là vậy, cái qui luật đào thải là vậy, hễ những ai không vượt lên được nó thì sẽ bị cuốn trôi trong dòng đời, và biết bao kỷ niệm đẹp ngày xưa đành phải chôn giấu mãi trong ký ức mà khó có cơ hội để trở về trong một chút hoài niệm. Và cảm ơn Chúa, trong tinh thần yêu thương, xem các anh chị cựu cô nhi như là anh em ruột thịt, họ đã đến viếng thăm nhau, động viên nhau và thậm chí làm chứng lại cho anh em mình về cuộc đời phước hạnh trong Chúa, để rồi đã có nhiều anh chị em vui vẻ trở về lại mái nhà xưa, mái nhà êm ấm tràn ngập tình yêu thương trong Chúa, thật là một niềm vui không thể nói bằng lời.
Các anh chị lại nói về một dự định trong tương lai. Năm vừa qua, họ đã làm được rất nhiều việc, cho cộng đồng cựu cô nhi, cho Giáo hội, và cho cả xã hội. Họ đã có cuộc gặp mặt lịch sử kỷ niệm tròn 60 năm thành lập Cô nhi viện Tin Lành Nha Trang. Và từ cái đích đó, họ lại đưa ra những định hướng cho cộng đồng cựu cô nhi, để, không phải chỉ ôn lại quá khứ đầy yêu thương nhưng cũng lắm gian khổ, mà cần phải có những việc làm cụ thể, thể hiện được lòng biết ơn Chúa, nhớ ơn tiền nhân, cùng chung tay với xã hội, giảm bớt nổi đau của biết bao nhiêu trẻ thơ trong hoàn cảnh thiếu vắng mẹ cha. Và họ đã làm, đã có những cuộc hội ngộ cùng quí mục sư, nhân viên của viện, những chuyến đi thăm các nơi nuôi dưỡng trẻ mồ côi.
h (3)
Toàn cảnh cuộc gặp mặt
Rồi hôm nay, họ lại bàn về một công việc lớn hơn, lâu dài hơn, xây một nhà tình thương để chính bàn tay mình chăm sóc, nuôi dưỡng những em nhỏ mồ côi, không nơi nương tựa đến tuổi trưởng thành, xem như góp một phần nhỏ cùng xã hội đem lại niềm vui cho nhiều người. Tất cả đều tự đứng trên chân mình, từ kinh phí, con người. Đây là một công việc rất khó vì thời gian khá dài, mà những người cựu cô nhi, không ai còn trẻ cả. Chính vì vậy, trông cậy ơn yêu thương của Chúa, họ cứ làm, và ước mong những thế hệ con cháu cựu cô nhi sau này, cũng nối tiếp truyền thống của cha mẹ, biết góp phần để giúp đỡ các em cô nhi hôm nay. Tôi nói với Phan Thanh, nếu mỗi gia đình cựu cô nhi, mỗi tháng để dành 100 ngàn giúp cho nhà tình thương này, thì chúng ta cũng có thể tự tin duy trì công tác từ thiện này. Nói thì nói vậy, nhưng không phải ai cũng sẵn sàng, ai cũng có điều kiện, và ai cũng bền lòng. Công việc lâu dài này cần có thêm nhiều lời cầu thay, nhiều sự góp sức của tất cả mọi người, bất cứ ai, để bữa ăn của các em được đầy đủ hơn, giấc ngủ ngon lành hơn và cuộc sống tốt đẹp hơn. Muốn thật hết lòng.
Chúng tôi lại chia tay nhau. Một số anh chị em lại tiếp tục đi thăm nhau cho biết nhà. Tôi lại về Cẩm Thanh, thăm nhà Phan Thanh. Ngôi nhà nằm trong một khu dân cư khá đẹp, nhưng không có ai ở vì Phan Thanh đi làm xa, lâu lâu mới về. Nằm nghỉ một chút, nghe gió biển rì rào, cái không khí yên bình của một vùng quê làm tôi thấy thật dễ chịu. Những con đường thẳng tắp đang được đổ bê tông, vậy là chỉ một thời gian nữa thôi, cuộc sống sẽ hoàn toàn đổi thay, sẽ tốt đẹp. Tôi lại nghĩ đến những dự định của cộng đồng cựu cô nhi. Một tập thể sống động khi nó có những việc làm thiết thực, cụ thể và hiệu quả. Và Cộng đồng cựu Cô nhi Tin Lành Nha Trang là một tập thể như vậy. Tôi vẫn biết, các anh chị em trong Ban Đại diện đêm ngày trăn trở, suy nghĩ về những công tác chung, nhiều khi giống như kẻ “ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng” nhưng thực sự đây là những việc làm rất phước hạnh. Họ đang bày tỏ lòng biết ơn Chúa, nhớ ơn tiền nhân. Và cũng qua những việc làm tốt đẹp này, cộng đồng cựu cô nhi của họ lại trở thành một điểm đến, một nơi mà chúng ta học hỏi được nhiều kinh nghiệm trong cuộc đời Hầu việc Chúa, một nơi mà chúng ta có thể chung tay góp sức để cuộc sống này thêm tươi đẹp, danh Chúa được nhiều người biết đến, không phải qua lời nói mà bằng việc làm thật cụ thể, xuất phát từ những tấm lòng yêu thương chân thành, từ tình yêu của Thiên Chúa.
h (4)
Chụp hình lưu niệm
Con đường về đầy những vạt nắng vàng, trái ngược với màng sương mù dày đặc lúc sáng sớm khi chúng tôi mới lên đường. Chúng tôi đi trên đường mà như đang bay lơ lững giữa đất trời bao la. Hình như tôi đã nghe ai đó nói, hễ buổi sáng có sương nhiều thì ngày hôm đó rất nắng. Trong trường hợp này nó thật đúng, và kinh nghiệm từ bản thân tôi cũng vậy, hễ việc gì làm cho Chúa mà đầy những khó khăn, thử thách, nếu chúng ta hết lòng, đó là việc thành công, phước hạnh mỹ mãn.
Kinh phí, con người, nguồn lực, trước mắt vẫn còn nhiều khó khăn, nhưng tôi tin chắc rằng, khi chúng ta hết lòng trông cậy Chúa, bước đi trong đức tin, bởi lời Chúa: “Nhưng ai trông đợi Đức Giê-hô-va thì chắc được sức mới, cất cánh bay cao như chim ưng; chạy mà không mệt nhọc, đi mà không mòn mỏi.” (Êsai 40:31). Lên đường nhé, vạn sự khởi đầu nan mà…
Vũ Hướng Dương

MÙA XUÂN VỀ LẠI... (2)


Ký Sự: Mùa Xuân Về Lại… Trường An


Phần 2: TRƯỜNG AN, MÙA LÁ BÀNG ĐỎ
MSNC Nguyễn Thanh Lâm hối tôi nhanh lên, thật là bất ngờ vì tinh thần chuẩn bị của tôi là chạy xe máy lên Trường An để dự buổi Lễ Cung hiến Nhà thờ. Ra đến Phương Hòa, chiếc xe 16 chỗ từ Trà My xuống đã chờ sẵn, tôi vội vàng lên xe đi, không kịp uống ly nước trà của bà MSNC Ông Văn Tín vừa rót ra. Thành thật cám ơn và cáo lỗi.
Buổi sáng mùa xuân ở miền trung, trời vẫn lạnh như những ngày tháng 12. Tuy ngồi trong xe, ấm áp hơn, nhưng tôi vẫn cảm nhận được cái khắc nghiệt của thời tiết qua hình ảnh những người đi xe máy trên đường, ai nấy cũng mặc áo trùm kín mít… Tuy vậy, tôi cũng cảm nhận được cái không khí ngày xuân có phần ảnh hưởng đến mọi vật chung quanh, sắc màu hơn, tươi tắn hơn, và nhất là ai cũng vui vẻ, trẻ trung hơn. Ngồi chung xe với chúng tôi có các mục sư lão thành: MS Võ Tấn Biên, MS Trí sự Trà Văn Cam, hoặc đang tuổi trung niên: MS Mã Phúc Thanh Tươi, rồi những sinh viên Thần học chưa ra trường, và dĩ nhiên cũng có những người tín đồ như tôi. Tôi thầm nghĩ, có khá nhiều lứa tuổi, nhiều thế hệ cùng chung nhau một điều: hòa lòng với niềm vui của con dân Chúa tại Trường An trong ngày lễ Cung hiến Nhà thờ sáng nay, thật là một điều thú vị.
Nhà thờ Tin Lành Trường An nằm ở thôn Trường An, xã Đại Quang, huyện Đại Lộc trên đường từ Vĩnh Điện đi lên. Dọc theo tỉnh lộ 609 là nhà thờ TL Phong Thử, Trường An và Đại An, xa hơn nữa là Achôm 2. Lịch sử cũng có nhiều điều hấp dẫn, khu vực phía bắc tỉnh Quảng Nam chính là cái nôi TL trong tỉnh. Ngược dòng thời gian ta thấy: năm 1920, HTTL Thanh Quýt được thành lập; HTTL Hội An, năm 1921; HTTL Đại An, năm 1924; HTTL Phong Thử, năm 1925 và HTTL Trường An, năm 1926. Có thể nói, Trường An chính là một kết quả tuyệt vời của dòng chảy Tin Mừng đến với người Quảng Nam cách đây gần 100 năm. Tôi nói đây là kết quả, bởi vì cũng trong năm đó, năm 1926, Chúa lại cho Tam Kỳ, một vùng đất phía nam được thành lập HT Chúa, và từ đấy, Tin Lành lại có nhiều phương án phát triển, nhiều hướng đi hơn bao giờ hết để đến với những người chưa biết về danh Chúa.
h (1) (1)Hội Thánh Trường An trước đây.
H (1) (Custom)Nhà thờ Tin Lành Trường An trong lễ Cung hiến
Nói đến Trường An là nói đến lũ, bởi nơi đây thường được mệnh danh là “rốn lũ”, hầu như năm nào cũng vậy, cũng với cái cảnh nước lên cao đến trên 1m, với những chuyến dọn nhà, ngồi thấp thỏm bên dòng nước và rồi lại vất vả quét dọn bùn đọng hàng hàng lớp lớp sau khi lũ đi qua. MS Huỳnh Thái Tâm, Quản nhiệm HTTL Trường An, chắc không thể nào quên được năm đầu tiên mới về đây, vì chưa có kinh nghiệm nên hai vợ chồng đành phải nhịn đói cả ngày trời tránh lũ, may mắn thay có một tín hữu đi ngang và “cứu trợ” cho mấy gói mì ăn liền. Một kỷ niệm đẹp. Năm đó, nước đã lên đến trên 1,5m.
Chính vì đây là vùng thấp lụt, nên nhà thờ Trường An mới được xây trên nền khá cao, 1,7 m so với ngày trước. Từ khi chưa hoàn thành, nó cũng đã trở thành nơi tạm trú của biết bao người dân chung quanh, âu đó cũng là cơ hội để chúng ta gần gũi với đồng bào, chia sẻ tình yêu mà Chúa Cứu thế Giê-xu đã dành cho chúng ta. Thật lòng mà nói, tôi không thể nào quên được ngôi nhà thờ cũ, ngôi nhà thờ cuối cùng mang motip thường thấy của các nhà thờ Tin Lành trước năm 1975. Nhà thờ Trường An cũng nổi tiếng trong lịch sử về những điều khá thú vị, mùa hè năm 1932, người ta đã bán nó, Chúa quyền năng đã dùng Giáo sĩ A-Huỳnh, ông bà Dép-rê can thiệp, cơ sở nhà Chúa mới được trả lại. Trước đó, năm 1928, ngôi nhà thờ tạm bằng tranh tre đã bị hỏa hoạn thiêu rụi. Năm 1947, Trường An trở thành vùng tạm chiếm của Pháp, nhà thờ thời phải đóng cửa. Năm 1949, nhà thờ bị giặc Pháp đập phá. Đến cuối năm 1957, nhà thờ được xây dựng mới, cho đến hiện tại, và hôm nay, nó lại nhường chỗ cho ngôi nhà thờ mới, khang trang hơn với diện tích 315m2, ngọn tháp chuông cao trên 20m như là biểu tượng của một HT phục hưng, một HT đang ngày càng phát triển với hơn 600 người con Chúa…



H (1)

Gần 300 người dự chương trình truyền giảng
Chương trình lễ Cung hiến khá gọn gàng. Khoảng 850 người từ khắp nơi về chung vui với HT. MS Thái Phước Trường, dù bận trăm ngàn công việc, vẫn giữ lời hứa trước đây, về dự và chia sẻ lời Chúa, khích lệ con dân Chúa trong ngày lễ Cung hiến Đền thờ. Điều vui mừng nhất, theo MS Huỳnh Thái Tâm, là sự hiệp một của toàn thể HT trong việc xây dựng. Tất cả đều đồng lòng, đều cố gắng, góp phần, để ngôi nhà thờ nhanh chóng hoàn thành. Bỏi, có an cư mới lạc nghiệp, có ổn định về xây dựng, HT sẽ bắt đầu một cuộc hành trình mới, nổ lực rao truyền Tin Lành cho đồng bào trong khu vực. Chặng đường vẫn còn rất dài.
H (3) (Custom)Ban Hát lễ HTTL Trường An trong ngày lễ Cung hiến Nhà thờ
Buổi tối, nhân những ngày đầu xuân, anh chị em từ khắp nơi về khá đông, và cũng nhân ngày lễ Cung hiến nhà thờ, HTTL Trường An tổ chức Chương trình Thánh nhạc và Chia sẻ Niềm tin cho thân hữu. Có gần 300 người đến dự, cũng khá đông, nếu chúng ta biết Trường An chỉ là một thôn, một nơi dân cư thưa thớt, cách thị trấn Ái Nghĩa cả chục cây số. Trong gần 40 thân hữu đến dự, đã có được 10 người bằng lòng tin nhận Chúa, một sự khích lệ lớn cho HT Chúa tại nơi đây. Ngồi nghe những bài hát của các bạn thanh niên: Việt Nguyễn, Khánh Ly, Kiều Diễm, Hơ Blup… tôi nhận ra một điều, họ là những giọng ca rất tuyệt vời. Trước hết là tấm lòng, các bạn đến đây với tấm lòng muốn góp phần ca ngợi Chúa, cộng tác với HT trong việc truyền giảng, và có lẽ được dâng lên Chúa những bài Thánh Ca cũng là một ơn phước lớn, một sự thỏa lòng. Tôi biết Kiều Diễm từ khi bạn còn học lớp 12, một cô bé cao mảnh khảnh, có chất giọng sâu và hơi trầm, phù hợp với những bài nhạc có tiết tấu nhẹ. Hôm nay, chỉ sau vài năm, trước mắt tôi là một Kiều Diễm khác xưa rất nhiều, một thanh nữ yêu kiều, một ca sĩ với kỹ thuật khá điêu luyện và chắc chắn là một tấm lòng yêu mến Chúa nhiều hơn. Tôi thích cách hát của Hơ Blup, một cô gái người dân tộc, mạnh mẽ, chắc chắn và truyền cảm đến từng ca từ bài hát. Rồi Khánh Ly, nhỏ nhắn, xinh đẹp, một Tiến Nguyễn đầy nổ lực… và còn nhiều anh chị em khác nữa, mỗi người một vẻ, chắc có lẽ sẽ là một lực lượng hùng hậu, chất lượng nếu chúng ta biết tập hợp để có các ca đoàn góp phần vào các chương trình truyền giảng Tin Lành khắp nơi.


H (3)Kiều Diễm đang tôn vinh Chúa trong đêm Truyền giảng
H (6)Hơ Blup ca ngợi Chúa trong đêm Truyền giảng
Ôi, có lẽ tôi lại lang thang vào lĩnh vực của các nhà lãnh đạo rồi, nhưng bao giờ tôi cũng có một mơ ước, một ngày không xa, các chương trình truyền giảng sẽ phong phú hơn, thân hữu đến nhiều hơn, và kết quả sẽ nhiều hơn, đó có lẽ không chỉ là niềm mơ ước của riêng tôi, chắc chắn vậy.
Sáng hôm sau, ngồi uống cà phê cùng MS Tâm và anh Dương, Thư ký HTTL Trường An, chúng tôi lại nói về ngôi nhà thờ vừa mới được cung hiến. Trước mắt vẫn còn khá nhiều điều cần phải làm, phải trả hết nợ, phải tiếp tục hoàn thiện một số hạng mục… Nói thì nói vậy, chứ nếu cách đây vài năm, không ai có thể tưởng tượng nổi mình sẽ được ngồi trong một ngôi nhà thờ đẹp đẽ, to lớn như vậy. Chúa thật tuyệt vời, và có lẽ cũng không thể dùng từ ngữ nào để nói hết về Tình yêu mà Ngài dành cho HT Ngài, ơn phước Chúa dồi dào như mạch nước nguồn sông suối, chảy mãi qua năm tháng mà chẳng hề cạn, không bao giờ tắt, và chúng ta, không thể làm gì khác hơn là cảm tạ Chúa bằng tấm lòng, bằng việc làm cụ thể cho Nhà Chúa.
oneway8MS Huỳnh Thái Tâm kêu gọi.
H (6) (Custom)
MS Thái Phước Trường.
Khi tôi về lại quê nhà, những sắc đỏ lá bàng cuối đông vẫn còn lấp lững trên cây, như một lời chia tay đầy lưu luyến. Ờ nhỉ, hình ảnh thi vị vậy mà tôi không hề để ý, có lẽ do những chùm hoa mùa xuân quá rực rỡ trong nắng vàng trong những ngày ấm áp vừa đến làm mọi người cứ tưởng, mùa xuân chỉ là vậy. Thật ra mùa xuân không chỉ là những ngày nắng, những chòm mây trắng lẻ loi, mà còn là những chiếc lá nhẹ nhàng rơi trong buổi chiều đầy gió, chính sự ra đi của những chiếc lá, mà thật ra là sự trở về cội nguồn của chính nó, làm ngày xuân như tươi lên, nắng xuân thêm vàng và những nụ cười hồn nhiên hơn rất nhiều bên chiếc lá lung linh theo chiều gió. Tôi lại nhớ đến những ngôi nhà thờ cũ, đã một thời huy hoàng phục vụ mọi người, nay lại trở về trong quá khứ, hòa trong cát bụi. Có lẽ mọi người sẽ vui hơn với ngôi nhà thờ mới, đẹp đẽ, nhưng cũng nên dành một chút cho hôm qua, cho những bóng dáng mái ngói đã phủ xanh rêu một thời, bức tường vàng ố những nét thời gian, và có thể là những vết nứt sâu, những mảng loang lổ, vụn nát… Những điều đó đã sống cùng chúng ta, đã hòa lòng cùng chúng ta phục sự Chúa, mở mang nước Ngài, và góp phần làm nên một mùa xuân mới cho HT Ngài trên đất này. Cái kiến trúc xưa cũ ấy bao giờ cũng mang dấu ấn của các bậc tiền nhân, một thời gian khổ, một thời hy sinh, tất cả vì lòng yêu mến Chúa, yêu thương HT Ngài.
Những chiếc lá bàng đỏ vẫn rụng, thời gian từ từ qua đi trong từng giây phút, còn tôi, dù sao vẫn phải chuẩn bị tiếp tục vào những cuộc hành trình mà Thiên Chúa đã dành cho tôi….
Bài: Vũ Hướng Dương

MÙA XUÂN VỀ LẠI.... (1)

Ký Sự: Mùa Xuân Về Lại… Dương Yên


Phần 1: DƯƠNG YÊN, MỘT NGÀY XUÂN
Oneway.vn: Không hiểu phấn chấn thế nào, MSNC Võ Nguyên Hưng, Phụ tá Quản nhiệm HTTL Dương Yên rủ, mồng 3 tết này ông lên Dương Yên với anh em chúng tôi, vui lắm, đầu năm con dân Chúa về nhóm rất đông.
Vậy là tôi lại lên đường, du xuân về miền núi. Con đường một sáng mùa xuân có khác, tươi hơn đẹp hơn, chỉ lạ là người ta đi xuống phố để chơi tết, còn tôi, lại một mình trên xe máy lại ngao du núi rừng. Có lẽ phố phường đô hội không còn chút hấp dẫn nào đối với tôi chăng, điều đó tôi cũng không hiểu nổi, nhưng những con đường về các Hội Thánh vùng quê này luôn đem lại cho tôi một cảm giác bình an, vui thỏa, một chút tình cảm như được về nhà, dẫu rằng quê hương, nơi chôn nhau cắt rốn của tôi ở cách xa hàng mấy trăm cây số.
Thời tiết thật là lạnh, đi được một đoạn, tôi mới hối tiếc, sao mình không đem theo áo ấm. Dẫu không còn lạnh như những ngày đầu tháng 12, nhưng sau Giáng sinh, hình như những làn gió buốc lại trở về đâu đó. Khi tôi lên đến gần Tiên Phước thì sương mù lại phủ đầy mặt đất, cái tươi mới của một ngày có chút nắng nhẹ lại lẫn đi đâu mất, chỉ còn lại một khoảng không gian mờ mờ sương khói trắng bay khắp cả bầu trời. Núi rừng, đất trời, và cả những ngôi nhà hình như không còn tồn tại quanh đây, tôi như đi giữa một biển sương mù mịt, ngồi trên chiếc xe máy, tôi cứ co ro người, đôi lúc lại muốn quay về lấy chiếc áo ấm, nhưng rồi sợ trễ giờ với các anh em vùng cao.
Đèo Liêu, đúng là cô liêu, lẻ loi, vắng vẻ giữa mênh mông đất trời. Đi ngang qua nhà thờ Tin Lành Tiên Hiệp, dù bận rộn, nhưng cũng phải liếc nhìn một xíu để thấy những con dân Chúa đang hối hả bước về nhà thờ trong ngày Chúa nhật đầu năm âm lịch. Tôi tự nhủ, trên đường về, thế nào cũng phải ghé thăm MSNC Nguyễn Thanh Lâm, Quản nhiệm HTTL Tiên Hiệp và những người anh em trong Chúa, chân chất và hiền lành. Và dẫu có thời gian có trải qua bao nhiêu mùa mưa nắng, tôi vẫn không quên được những nét đẹp tuyệt vời của những người phụ nữ con Chúa nơi đây trong tà áo dài muôn màu muôn sắc tung bay trong nắng sớm mai đổ về nhà thờ trong ngày đầu tuần. Họ có thể không đẹp về thể hình, nhưng sao tôi lại thích cái giọng nói của những cô gái trẻ, một chút pha trộn của âm hưởng miền xuôi, một chút gốc gác còn lại của miền núi… nhưng có lẽ tất cả những điều đó lại không làm tôi nhớ mãi bằng nụ cười thật duyên dáng của họ mỗi lần gặp gỡ. Tiên Hiệp nổi tiếng với những người phụ nữ giỏi về bếp núc, nấu ăn rất ngon, HT lại có một chiều sâu về công tác tổ chức, dù lớn dù nhỏ, tất cả đều ngăn nắp, trật tự. Có lẽ, mọi việc đều xuất phát từ tấm lòng yêu mến Chúa, sự mềm mại khiêm nhường của những con Chúa, sự vâng phục một cách tự giác.
Mãi nghĩ suy, tôi lại đến trước nhà thờ Tin Lành Dương Yên lúc nào không hay. Thật ra, từ nhà thờ Tin Lành Tiên Hiệp lên đây cũng không xa lắm, chừng 7-8 km gì đó thôi, hai HT đều có những mối liên hệ đặc biệt về lịch sử. Trong quá khứ, HTTL Dương Yên là cái nôi của HTTL Tiên Hiệp, nhưng về sau, do chiến tranh, con dân Chúa tại Dương Yên lại tập trung về nhóm tại Tiên Hiệp và đến năm 2005, họ lại trở về quê hương nhóm tạm tại nhà một chấp sự cho đến khi có quyết định tái lập chính thức vào năm 2008. Dương Yên cũng là cái tên rất cũ, trong khi đó, Tiên Hiệp lại là một địa danh mới để thay thế cho HTTL Phước Lâm trước đây. Cũng chính có sự giao thoa về lịch sử nên hai HT này giống như hai anh em sinh đôi (mặc dù HTTL Dương Yên thành lập năm 1952, còn HTTL Tiên Hiệp là năm 1964), tín hữu của hai HT xem như một nhà, MSNC Nguyễn Thanh Lâm lại là người anh cả của con dân Chúa tại vùng Tiên Hiệp lẫn Dương Yên…
H (1)
Nhà thờ tạm HTTL Dương Yên
Các anh chị em HTTL Dương Yên ra đón tôi tại trước nhà thờ, hôm nay, số lượng con dân Chúa dự nhóm không bằng ngày mồng một tết, nhưng theo đánh giá của tôi, ít nhất cũng có khoảng 400 người ngồi trong ngôi nhà thờ tạm này. Sáng nay, HTTL Dương Yên mở cuộc vận động dâng hiến tại chỗ xây dựng nhà thờ, bởi đã tổ chức lễ  khởi công cũng đã khá lâu, vậy mà chưa thể tiến hành do thiếu kinh phí. Và tôi đã được đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, sau khi các chấp sự thu tiền dâng, Thủ quỹ HT báo cho tôi biết, tổng số tiền tín hữu dâng xây dựng lên đến trên 90 triệu, và còn có thể tăng thêm nữa. Nhìn lại trên slide, có người dâng 10 ngàn, 20 ngàn, nhưng cũng có người dâng 300 ngàn, 500 ngàn, thậm chí vài ba triệu…. Dù ít dù nhiều, nhưng tôi biết chắc chắn rằng đây là tấm lòng cảm tạ Chúa của những người tín hữu nơi đây, Ngài đã yêu thương HT Ngài một cách lạ kỳ. Sau hơn 40 năm, HTTL Dương Yên tưởng chừng chỉ còn là một kỷ niệm đẹp trong lòng mọi người, bỗng hồi sinh một cách mạnh mẽ, nguồn tự trị tăng cao, từ khi tách tái lập đã tăng gấp 3 lần, không những vậy, họ còn phải cưu mang 5-6 trăm tín hữu anh em dân tộc Cadong về thuộc thể lẫn thuộc linh. MSNC Võ Nguyên Hưng nói trong bài chia sẻ: tính từ khi tái lập (năm 2008), con dân Chúa đã dâng hiến rất nhiều, một con số quá lớn nếu chúng ta biết HTTL Dương Yên nằm tại xã Trà Dương, thuộc huyện miền núi Bắc Trà My, tỉnh Quảng Nam.
H (2)
Con dân Chúa trong nhà thờ
Sau khi buổi nhóm kết thúc, các anh chị em thanh niên lại tiếp tục công việc của mình, chuẩn bị cho chương trình Truyền giảng Tin Lành đầu năm của HT. Sau này, tôi được MSNC Võ Nguyên Hưng cho biết, kết quả có được 2 người tin Chúa, một phần thưởng, một sự khích lệ đầu năm cho những người con Chúa hết lòng vì sự cứu rỗi của anh em mình.
H (3)
MSNC Võ Nguyên Hưng đang chia sẻ lời Chúa
Chia tay HTTL Dương Yên, trên đường về tôi ghé lại thăm MSNC Nguyễn Thanh Lâm. Sức khỏe ông phần khá hơn do không còn tác dụng phụ của thuốc chữa viêm gan siêu C nữa. Ngồi bên nhau, nói chuyện ngày xuân, nhìn người Tôi tớ Chúa đã nếm trải biết bao thăng trầm cuộc sống mà vẫn một lòng trung tín, thật lòng mà nói, tôi phục ông vô cùng. Thời gian không đợi chờ một ai, tất cả rồi cũng sẽ qua đi, chỉ mong sao sự hiện hữu của mỗi chúng ta trong khoảnh khắc ngắn ngủi của chiều dài lịch sử cũng đem lại một chút gì vui tươi, phước hạnh cho bao người, vậy cũng đã là thỏa lòng rồi.
Một ngày xuân với những chặng đường núi quê hương, với những người con Chúa yêu thương, và với những bài học nhận được từ cuộc sống, tôi lại thấy mình quá may mắn, vẫn còn được đi, được cộng tác cùng anh em, được thấy những sự đổi thay kỳ diệu trong từng HT Chúa, và nó như một nguồn khích lệ lớn để tôi lại lên đường theo tiếng gọi…
Vũ Hướng Dương.